Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 1: RÌA CỦA SỰ KỲ DỊ (THE SINGULARITY'S EDGE)

Cầu Dyson – cấu trúc cơ khí vĩ mô phi thường từ thời viễn cổ – sừng sững ôm lấy tâm ngôi sao đang trên đà lụi tàn mang tên Aetherius. Nhìn từ xa, công trình thiên văn khổng lồ này hiện ra như một lớp vỏ hình cầu vĩ đại, được ghép lại từ hàng triệu tấm hợp kim đồng đỏ siêu dẫn và đá hắc diên dày cộm. Xen kẽ giữa những phiến kim loại vững chãi ấy là mạng lưới dẫn năng lượng phức tạp phát ra thứ ánh sáng vàng sẫm đặc trưng, tỏa nhiệt lượng âm ỉ vào khoảng không vũ trụ lạnh lẽo. Cầu Dyson.">Trạm vũ trụ Delta-9 chỉ là một thực thể ký sinh bằng sắt gỉ nhỏ bé, bám dọc theo đường dẫn chất làm mát chạy từ xích đạo của Cầu Dyson ra ngoài rìa không gian. Trong gian phòng xưởng cũ kỹ của Elena Vance đặt trên trạm Delta-9, bầu không khí luôn đặc quánh mùi dầu mỡ bôi trơn nồng nặc, mùi khí ozone tích điện và hơi nước áp suất cao thoát ra từ các đầu khớp nối rò rỉ. Căn phòng ngập tràn các thiết bị đo lường cổ điển: các bóng chân không thủy tinh tỏa ra ánh sáng hổ phách ấm áp, các mặt đồng hồ đo áp kế bằng đồng thau với những chiếc kim mảnh mai dao động liên tục, và cuộn dây đồng quấn quanh lõi sắt từ phát ra tiếng kêu vo vo trầm thấp như nhịp đập của một sinh vật cơ khí ngủ quên.

Elena ngồi trầm mặc trên chiếc ghế sắt đúc đinh tán kiên cố, đôi mắt xám tập trung cao độ vào cánh tay trái của mình. Đó là một chỉnh thể cơ khí mô-đun tinh vi bằng đồng thau và đồng đỏ, sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ nghệ chế tác thủ công chính xác và công nghệ kết nối sinh học thần kinh. Các bánh răng li ti truyền động ăn khớp vào nhau nhịp nhàng, chịu tác động của một hệ thống piston khí nén thu nhỏ chạy dọc theo cẳng tay. Các ngón tay kim loại được điều khiển thông qua các dây cáp thép siêu mảnh và hệ thống rơ-le điện từ nhạy bén, nối trực tiếp với đầu dây thần kinh bả vai của cô. Bằng một chiếc tuốc-nơ-vít đồng cán gỗ dài, Elena cẩn thận điều chỉnh một con ốc định vị trên khớp cổ tay ba trục. Một tiếng xì nhẹ của khí nén thoát ra ngoài, và các ngón tay đồng co duỗi một cách mượt mà đầy tự nhiên.

"Hiệu suất vận hành đạt chín mươi tám phần trăm," một giọng nói điện tử vang lên. Từ máy chiếu hologram nhỏ gắn bên hông bàn làm việc, một chùm sáng màu cam bùng lên, nhanh chóng ngưng tụ thành hình dáng một chú cáo nhỏ hai đuôi bồng bềnh. Đó chính là Echo-7, trí tuệ nhân tạo đồng hành của Elena. Dẫu mang hình hài của một ảnh ảo dễ mến, Echo-7 lại là một thực thể độc nhất vô nhị. Bộ não nhân tạo của nó được xây dựng trên một Echo-7.">lõi lượng tử rối (quantum-entangled core) cực kỳ phức tạp. Theo Định lý Không-Sao-Chép (Theorem of No-Cloning) của vật lý lượng tử, trạng thái ý thức của Echo-7 là một trạng thái chồng chập lượng tử thuần khiết và không thể bị nhân bản hay sao lưu dự phòng dưới bất kỳ hình thức nào. Mọi phép đo đạc thô bạo hoặc nỗ lực sao chép trạng thái này sang một ổ cứng khác sẽ lập tức làm Echo-7.">sụp đổ hàm sóng (wavefunction collapse), biến cấu trúc tư duy phức tạp của Echo-7 thành những dữ liệu hỗn loạn vô nghĩa. Điều này đồng nghĩa với việc Echo-7 không thể có bản sao lưu; nếu Echo-7.">lõi lượng tử của nó bị phá hủy, nó sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi vũ trụ mà không có cách nào khôi phục.

Elena khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ phần bắp tay cơ khí để kiểm tra dòng điện truyền dẫn qua các khớp thần kinh. Cô đặt chiếc tuốc-nơ-vít xuống mặt bàn gỗ sồi, ánh mắt hướng về khối đa diện bằng đồng và thạch anh đen đang lơ lửng xoay tròn trong một trường từ trường thu nhỏ. Đây là chiếc chìa khóa chứa hệ điều hành cổ đại Aetheris. Nguồn năng lượng rực rỡ xanh lam tỏa ra từ lõi khối đa diện này chính là Cầu Dyson.">năng lượng Aetherius – một dạng năng lượng vô tận được trích xuất trực tiếp từ trường năng lượng điểm không (zero-point energy). Nguyên lý hoạt động của nó dựa trên các buồng chân không tinh thể cộng hưởng (resonant crystal vacuum chambers) nằm sâu bên trong cấu trúc thạch anh đen. Dưới tần số dao động vi mô cực kỳ chính xác của tinh thể thạch anh được kích thích bởi dòng điện, chân không lượng tử bên trong các buồng này bị biến động, giải phóng ra các dao động điện từ có mật độ năng lượng khổng lồ.

Đột nhiên, tiếng còi báo động trầm đục vang lên từ loa phát thanh của trạm. Ánh đèn chiếu sáng lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ báo hiệu hiểm họa. Echo-7 báo cáo, tai hologram dựng đứng đầy cảnh giác: "Phát hiện quét năng lượng từ thiết bị bay không người lái của Tổng Cục. Ba drone săn mồi lớp Hunter đang tiếp cận từ hướng nam. Thời gian tiếp xúc dự kiến: hai phút mười lăm giây. Chúng đã định vị được chữ ký năng lượng từ chiếc chìa khóa."

Elena nhanh chóng chộp lấy chiếc chìa khóa đa diện, giắt chặt vào túi da đeo bên hông. Cô đứng dậy, cánh tay đồng rít nhẹ khi cô xách chiếc hộp dụng cụ khẩn cấp rồi chạy nhanh ra hành lang thép tối tăm, hướng về kén thoát hiểm số 4 nằm ở cuối phân khu. Phía sau lưng cô, tiếng kim loại bị xé rách vang lên ghê rợn khi những chiếc drone của Tổng Cục xuyên thủng lớp vỏ bọc bằng tôn dày của trạm. Elena vội vã chui vào chiếc kén thoát hiểm hình trụ được đúc bằng sắt dày kiên cố. Bảng điều khiển bên trong bao gồm những cần gạt bằng gang nặng nề, hệ thống van xả áp suất khí nén thủ công và các nút bấm cơ học dùng lò xo phản hồi lực. Cô cắm cổng kết nối của Echo-7 vào bảng điều khiển.

"Tổng Cục đã khóa toàn bộ các góc phóng thông thường," Echo-7 phân tích dữ liệu, bản đồ quỹ đạo màu cam lập tức hiện lên trên kính chắn gió. "Lựa chọn duy nhất của chúng ta là thực hiện một cú súng cao tần hấp dẫn (gravity slingshot), tận dụng giếng trọng lực cực lớn của Cầu Dyson để tăng tốc đột ngột."

"Quỹ đạo đó quá sát với vành đai bức xạ nhiệt của lõi sao," Elena lo ngại hét lên, bàn tay phải đặt lên cần gạt nhiên liệu.

"Nhưng đó là cách duy nhất để vượt qua tầm bắn của vũ khí động năng từ đối phương," Echo-7 quả quyết đáp.

Elena không do dự thêm. Cô kéo mạnh cần gạt gang bằng lực của tay đồng. Động cơ đẩy hóa học bên dưới kén gầm lên dữ dội, chiếc kén phóng vọt ra ngoài không gian, lao thẳng về phía lực hút khổng lồ của Cầu Dyson. Ba chiếc drone Hunter bám đuổi gắt gao phía sau, liên tiếp bắn ra những chùm plasma xanh lam rực rỡ làm vỏ kén rung lắc dữ dội. Elena dùng tay cơ khí giữ chặt bánh lái bằng thép đúc, điều chỉnh góc nghiêng của kén theo các chỉ số cơ học hiện lên trên áp kế. Áp lực trọng lực cực lớn đè nặng lên ngực cô khiến hơi thở trở nên khó nhọc.

"Cảnh báo! Nhiệt độ vỏ ngoài đã đạt ngưỡng giới hạn!" Echo-7 hét lên trong tiếng rít của gió lượng tử.

Elena dùng sức mạnh của cánh tay đồng xoay van áp suất thủ công, giải phóng luồng heli lỏng làm mát khẩn cấp vỏ ngoài. Chiếc kén thoát hiểm bị hút mạnh vào rìa Cầu Dyson trước khi được bắn văng ra ngoài không gian sâu với vận tốc kinh hoàng. Những chiếc drone của Tổng Cục do không chịu nổi lực thủy triều trọng lực cực đại đã bị hút vào vành đai nhiệt của lõi sao và nổ tung thành những đốm sáng nhỏ nhoi.

Tuy nhiên, động cơ của kén thoát hiểm cũng rơi vào trạng thái quá tải nghiêm trọng, phun ra những làn khói đen khét lẹt. "Chúng ta đang rơi tự do vào trường trọng lực của Scrapland-9!" Echo-7 thông báo khi hành tinh phế thải xám xịt hiện ra ngoài ô cửa kính.

"Chuẩn bị va chạm!" Elena hét lớn, thắt chặt đai an toàn bằng da.

Chiếc kén lao qua bầu khí quyển mỏng manh của Scrapland-9, tấm chắn nhiệt bốc cháy dữ dội rồi vỡ vụn từng mảnh. Với một tiếng động kinh hoàng, chiếc kén va chạm mạnh vào mặt đất đầy phế liệu sắt thép, trượt dài hàng trăm mét trước khi dừng hẳn trong đám khói bụi mịt mù. Elena nằm bất động trong cabin méo mó, tầm nhìn của cô mờ dần đi. Cánh tay đồng bị kẹt cứng dưới một thanh xà thép biến dạng, các bánh răng bên trong rít lên những tiếng bất lực. Ánh sáng cam của Echo-7 vụt tắt.

Trong cơn mê man nửa tính nửa mơ, cô nghe thấy tiếng bước chân dẫm lên những mảnh kim loại vụn bên ngoài vỏ kén. Vỏ ngoài của kén bị cạy ra với tiếng rít dài đau tai của xà beng sắt. Một luồng sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn bão rọi vào khuôn mặt cô. Đứng trước cabin là một người đàn ông cao ráo, khoác chiếc áo choàng da bám bụi gỉ sắt bên ngoài tấm giáp ngực bằng đồng thau sáng loáng. Anh ta nhìn cô qua chiếc kính bảo hộ gọng tròn bằng đồng thau cổ kính.

"Có vẻ như bầu trời hôm nay đã ban tặng cho tôi một món hàng vô cùng thú vị," anh ta cất tiếng bằng giọng trầm ấm, lịch lãm nhưng cũng đầy phong trần. Anh đặt chiếc đèn bão xuống đất, tò mò quan sát cánh tay đồng bị kẹt của Elena. "Tôi là Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne, thuyền trưởng của con tàu Rust-Strider. Xin cô hãy bình tĩnh. Việc giải cứu một quý cô khỏi đống sắt vụn này hoàn toàn nằm trong dịch vụ miễn phí của tôi."

Jaxom dùng một chiếc kích thủy lực cơ học mang theo bên mình, từ từ nâng thanh xà thép nặng nề ra khỏi cánh tay của Elena. Anh chìa bàn tay đeo găng da thô ráp về phía cô, khẽ cúi đầu chào một cách lịch thiệp. Elena ngước nhìn người đàn ông lạ mặt, rồi đưa bàn tay đồng vẫn còn ấm nóng vì ma sát lượng tử để nắm lấy tay anh.