Bầu trời Delta-9 chìm vào một thứ ánh sáng vàng vọt, đặc quánh như mật ong hỏng. Luồng gió lạnh từ các hẻm núi quặng rít qua khe hở kim loại của giàn phóng số bốn, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với dầu máy cháy và hơi ẩm nóng rỉ ra từ đường ống rỉ sét. Dưới thung lũng, các lò cao của tổ hợp khai khoáng vẫn phun những cột khói đen kịt lên bầu khí quyển vốn đã ngột ngạt.
Elena Vance tựa bả vai trái vào vách ngăn kim loại của khoang điều khiển chiếc Vagabond. Tiếng gầm của lò hơi áp lực cao dưới sàn tàu truyền qua dầm chịu lực, tạo nên chuỗi rung động cơ học đều đặn. Cơn chấn động nhẹ ấy truyền thẳng vào khớp vai nhân tạo của cô—tổ hợp phức tạp từ những bánh răng đồng thau và pít-tông thủy lực chạy dọc xương đòn. Đó là một cảm giác quen thuộc nhưng chưa bao giờ dễ chịu, nhắc nhở cô về ranh giới mong manh giữa da thịt và sắt thép. Cô khẽ siết nhẹ các ngón tay trái, lắng nghe tiếng rít rậm rịch của dầu bôi trơn chảy qua các van áp suất trong lòng bàn tay trước khi giãn ra.
Bên trong túi áo khoác da cừu sờn rách, Khóa Nguồn (Origin Key) nằm im lìm. Nó nặng một cách phi lý đối với kích thước chỉ bằng một lòng bàn tay. Khi Elena chạm ngón tay vào bề mặt đen sần sùi như đá vỏ chai của vật thể, một luồng điện tích lạnh lẽo chạy thẳng dọc sống lưng. Nó lạnh đến mức dường như hút dần nhiệt lượng từ da thịt cô, đối lập hoàn toàn với bầu không khí hầm hập trong cabin. Cổ vật này là chìa khóa mở ra lối thoát duy nhất cho cô khỏi Delta-9, nhưng cũng là bản án tử hình lơ lửng trên đầu cô.
Elena vươn tay phải bật công tắc cấp nước cho lò hơi phụ. Ngay lập tức, tiếng nước reo bên trong các ống đồng vang lên, theo sau là tiếng xì xì của hơi nước thừa được xả qua van an toàn ngoài mạn tàu. Một màn sương trắng đục phun ra, che khuất tạm thời khung cảnh hoàng hôn ảm đạm bên ngoài cửa kính.
Đột nhiên, bảng điều khiển trung tâm rít lên một tiếng chói tai của dòng điện quá tải. Đèn chỉ thị chân không màu hổ phách chớp tắt liên tục, và từ chiếc phễu bằng đồng của máy chiếu lập thể đặt ở góc buồng lái, một luồng ánh sáng huỳnh quang phụt ra, ngưng đọng lại thành một hình chiếu ba chiều chập chờn.
Đó là Vex.
Hình ảnh của gã giám sát không hề rõ nét, bị bóp méo bởi từ trường mạnh mẽ của Delta-9, nhưng Elena vẫn nhận ra chiếc áo choàng cổ cao viền bạc. Nửa khuôn mặt bên trái của hắn được che phủ bởi một mặt nạ kim loại khắc hoa văn, trong khi con mắt giả bên phải—một thấu kính cơ học màu đỏ thẫm—xoay nhẹ với những tiếng cạch cạch cơ khí rất nhỏ.
"Ngươi nghĩ mình có thể đi được bao xa, Elena?" Giọng nói của Vex vang lên qua loa phóng thanh bằng đồng, méo mó nhưng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh đáng sợ. "Khóa Nguồn không phải thứ dành cho một kẻ lang thang vô danh. Nó là tài sản của Kepler, và mọi nỗ lực chạy trốn của ngươi chỉ chứng minh rằng ngươi đang cố trốn chạy khỏi chính quá khứ mà ngươi không dám đối mặt."
Elena không đáp lời. Cô biết bất kỳ tần số phản hồi nào cũng sẽ lập tức tiết lộ tọa độ chính xác của chiếc Vagabond cho pháo phòng thủ mặt đất. Với động tác dứt khoát, cô đưa bàn tay cơ khí lên gạt mạnh công tắc nguồn bằng sắt. Luồng sáng xanh vỡ vụn thành vô số đốm sáng li ti rồi tắt lịm. Buồng lái lại rơi vào sự im lặng, chỉ còn tiếng pít-tông nện đều đặn như nhịp tim của một con quái vật sắt thép.
Tuy nhiên, những lời nói của Vex vẫn lơ lửng trong không khí. Trốn chạy khỏi chính quá khứ. Elena cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô buông cần gạt, chậm rãi mở ngăn kéo nhỏ bằng gỗ gụ nằm dưới bảng đo áp suất dầu. Bên trong, nằm lẫn lộn giữa những chiếc đinh vít và cuộn dây đồng thau, là một tấm ảnh được in trên lá kim loại mỏng—tấm ảnh tốt nghiệp của cô tại Học viện Kepler.
Cô cầm tấm ảnh lên bằng bàn tay phải bằng xương thịt. Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc của mười hai học viên thuộc khóa Sĩ quan Liên lạc Viễn trình. Họ đứng thành hàng ngang trên các bậc thềm cẩm thạch của Học viện. Elena đứng ở trung tâm, mặc bộ lễ phục màu xanh hải quân với những chiếc cúc đồng đánh bóng sáng loáng. Gương mặt cô trong ảnh trẻ trung, nụ cười rạng rỡ không chút ưu tư. Cô nhớ rõ cái ngày tấm ảnh này được chụp: mùi hương của hoa dạ thảo trồng quanh sân trường, cơn mưa rào vừa dứt để lại những giọt nước lấp lánh trên lá cây, và tiếng chuông đồng cổ kính ngân vang từ tháp đồng hồ.
Nhưng khi ánh mắt cô di chuyển từ hình ảnh của chính mình sang những người xung quanh, một cảm giác ớn lạnh bắt đầu lan tỏa từ cột sống.
Đứng ngay bên phải cô là một chàng trai trẻ cao lớn, cánh tay khoác hờ qua vai cô một cách thân thiết. Bên trái cô là một cô gái với mái tóc vàng cắt ngắn, đang cười lớn. Elena nhìn đăm đăm vào gương mặt của họ, cố gắng tìm kiếm trong trí óc mình một cái tên, một mảnh ký ức, một cử chỉ liên quan đến họ.
Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một khoảng trống rỗng tuyệt đối.
Cô không nhớ tên họ. Cô không nhớ mình đã từng học chung lớp với họ, không nhớ những buổi tối cùng nhau ôn luyện trong thư viện, hay những lần trốn học ra khu vườn phía sau Học viện. Gương mặt của mười một con người trong bức ảnh hiện lên sắc nét, nhưng đối với tâm trí cô, họ hoàn toàn là những người xa lạ. Giống như thể ai đó đã dùng một lưỡi dao sắc ngọt, cắt bỏ toàn bộ ký ức liên quan đến những con người này ra khỏi bộ não cô, chỉ để lại những mảnh ký ức cô độc về bản thân cô và những kiến thức cơ học khô khan.
Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Cô nhớ rất rõ cấu trúc của động cơ đẩy phản lực, nhớ cách thức căn chỉnh các thấu kính hội tụ của máy phát vô tuyến, nhớ cả mùi rỉ sét của những chiếc tàu huấn luyện cũ kỹ. Cô thậm chí còn nhớ cả vết sẹo nhỏ ở khuỷu tay phải do một lần trượt chân ngã trên boong tàu. Vậy mà, toàn bộ những con người đã cùng cô chia sẻ bốn năm cuộc đời đó lại biến mất không dấu vết.
"Mình là ai?" Elena thì thầm, giọng cô bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú đang lớn dần của lò hơi. Bàn tay cơ khí khẽ chạm lên thái dương, nơi làn da ấm áp tiếp xúc với những mối nối kim loại nhỏ xíu dẫn vào hệ thần kinh. Có một vết sẹo mờ chạy dọc theo chân tóc của cô, một vết sẹo mà trước đây cô luôn tự nhủ là do một tai nạn huấn luyện. Nhưng giờ đây, vết sẹo ấy bỗng trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết.
Một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ phía bệ phóng bên ngoài, cắt đứt dòng suy nghĩ hoang mang của Elena. Các đèn pha rọi công suất lớn từ đỉnh tháp giám sát bắt đầu quét qua buồng lái của chiếc Vagabond, nhuộm đỏ không gian bằng ánh sáng cảnh báo. Bọn họ đã phát hiện ra việc cô tự ý ngắt kết nối với hệ thống quản lý bay của cảng.
Không còn thời gian để nghi ngờ hay sợ hãi nữa. Elena cất tấm ảnh kim loại vào túi áo khoác, đặt nó cạnh Khóa Nguồn lạnh lẽo. Cô dùng cả hai tay—bàn tay thịt và bàn tay cơ khí—siết chặt lấy vô lăng điều khiển bằng đồng thau nạm gỗ. Cô đẩy mạnh cần gạt nhiên liệu về phía trước. Chiếc Vagabond rùng mình dữ dội, như một con quái vật khổng lồ thức giấc sau giấc ngủ dài. Hơi nước áp lực cao phun ra từ các van xả tạo thành một đám mây trắng xóa che khuất bệ phóng. Với một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển các vách đá lưu huỳnh của Delta-9, chiếc tàu lao vút lên bầu trời, vượt qua tầng mây bụi màu vàng hổ phách và hướng thẳng vào khoảng không vô tận của vũ trụ. Phía sau cô, hoàng hôn của Delta-9 lụi tàn hoàn toàn, nhường chỗ cho bóng đêm lạnh lẽo của không gian và những câu hỏi không có lời đáp đang chờ đợi ở phía trước.