Đêm lạnh như băng, gió thổi rít qua các khe núi. Dưới ánh đuốc chập chờn, Lý Thường Kiệt đứng trên bờ nam sông Như Nguyệt, mắt nhìn đăm đăm về phía doanh trại quân Tống bên kia bờ sông. Quân Tống đang đóng binh dày đặc, sẵn sàng tràn qua. Ông biết, chỉ ngày mai thôi, máu sẽ nhuộm đỏ dòng sông này.
Đúng lúc ấy, từ trong ngôi đền thờ cổ kính bên sông, một giọng ngâm vang lên hùng hồn, chấn động tâm can:
'Nam quốc sơn hà Nam đế cư Tiệt nhiên định phận tại thiên thư...'
Tướng sĩ nghe xong, ai nấy đều bừng bừng sát khí, gươm giáo tuốt trần, sẵn sàng dâng hiến mạng sống cho mảnh đất quê hương.