Bầu khí quyển của Scrapland-12 luôn mang hương vị đặc trưng của sự tàn lụi lâu ngày: mùi sắt gỉ nồng nặc trộn lẫn với vị diêm sinh cay sè bám vào cổ họng, để lại một hậu vị đắng ngắt của đồng oxit. Ánh sáng yếu ớt từ ngôi sao lùn trắng phương xa chật vật xuyên qua những tầng mây bụi kim loại dày đặc, phủ lên cảnh vật một sắc xám lạnh lẽo như tro tàn của một lò sưởi đã tắt từ lâu. Giữa vùng hoang mạc phế tích bao la ấy, xác của giàn khai thác khổng lồ mang tên Aegis-9 sừng sững như một bộ xương quái thú thời tiền sử bị bỏ lại, cô độc và trơ trọi dưới những cơn gió rít mang theo cát sắt.
Kira Vance bám chặt những ngón tay đeo găng da cừu thô ráp vào một thanh dầm thép hoen gỉ, cơ thể cô treo lơ lửng trên khoảng không sâu hoắm của khoang động cơ chính. Cô khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận luồng khí buốt lạnh tràn vào phổi, mang theo cả cái lạnh buốt của không gian ngoài rìa thiên hà. Ngay phía dưới cô, chiếc chân phải giả làm bằng đồng thau đánh bóng và thép rèn phát ra một tiếng xì khe khẽ. Bình đun hơi nước mini gắn ở hông cô rung lên nhè nhẹ, áp suất từ piston đẩy một luồng khí nóng ấm áp lan tỏa qua lớp đệm da dày bọc quanh khớp đùi bị cắt cụt. Tiếng bánh răng truyền động lách cách nhịp nhàng, nâng đỡ toàn bộ cơ thể cô nhảy qua một khe nứt rộng hơn hai mét trên sàn thép.
"Nhẹ nhàng nào, anh bạn," cô thì thầm, vỗ nhẹ vào phần vỏ đồng hơi ấm nóng của chiếc chân cơ khí. Lớp sơn dầu bảo vệ đã bong tróc nhiều chỗ, để lộ ra những vết xước sâu do va đập với những mảnh vụn sắc nhọn của đống phế liệu.
Kira năm nay mười chín tuổi, nhưng vóc dáng nhỏ nhắn cùng mái tóc hạt dẻ cắt ngắn lộn xộn khiến cô trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Đôi mắt màu xám tro của cô liên tục đảo qua các góc tối của khoang động cơ chính. Cô đã dành ba ngày ròng rã để thâm nhập vào phần lõi sâu nhất của Aegis-9, một khu vực chưa từng bị những toán thu gom phế liệu hung hãn khác chạm tới. Nơi đây, cái lạnh tuyệt đối của vũ trụ dường như đóng băng mọi chuyển động, biến những giọt dầu nhớt rò rỉ từ thế kỷ trước thành những cột nhũ đá đen bóng bám dọc trần tàu, tựa như những chiếc răng nanh của một loài quái vật khổng lồ.
Cô trượt xuống theo một đường ống dẫn áp lực đã mất hết hơi nước. Lớp bụi dày tích tụ qua nhiều thập kỷ trên bề mặt ống bay lên thành một làn sương mờ, bám vào lớp kính bảo hộ của cô. Kira đáp xuống một hành lang hẹp dẫn thẳng vào trung tâm điều khiển của giàn khoan. Khác với những khoang máy bên ngoài vốn tràn ngập xích sắt gỉ sét và các cụm trục khuỷu thô kệch của thời kỳ đầu khai thác công nghiệp, hành lang này được lót bằng những tấm hợp kim tối màu, sạch sẽ một cách kỳ lạ. Những đường dây cáp quang treo lơ lửng từ trần nhà như những dây leo khô trong một khu rừng nhân tạo đã chết từ lâu.
Kira bước đi, tiếng bước chân một bên êm nhẹ của đôi bốt da đan xen với tiếng gõ kim loại nhịp nhàng, khô khốc từ bàn chân cơ khí. Cô dừng lại trước một cánh cửa thép dày có ký hiệu hình tam giác ngược – biểu tượng đặc trưng của quân đội Liên Minh cũ.
"Một giàn khai thác dân sự lại có khu vực quân sự bảo mật sao?" Kira lầm bầm, khẽ kéo chiếc kính bảo hộ lên trán.
Cánh cửa đã bị mất điện hoàn toàn, các chốt khóa thủy lực đã kẹt cứng do sự ăn mòn của thời gian và độ ẩm tích tụ. Kira tháo chiếc ba lô da sờn rách trên vai xuống, lấy ra một chiếc kích thủy lực cầm tay và bộ dụng cụ cạy khóa tự chế bằng đồng thau. Cô khéo léo chèn đầu kích vào khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên trong không gian tĩnh mịch khi cô dùng lực cánh tay ấn mạnh tay đòn. Chiếc chân cơ khí của cô tự động ghì chặt xuống sàn, tạo một điểm tựa vững chắc giúp cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào từng nhịp nhấn.
Với một tiếng rầm trầm đục vang vọng khắp hành lang hoang vắng, cánh cửa hé mở vừa đủ để cô lách người qua.
Bên trong là một phòng điều khiển nhỏ dạng hình vòm. Không có những bảng đồng hồ đo áp suất cơ học hay tay quay bằng đồng thau thông thường của giàn khoan. Thay vào đó, ở trung tâm căn phòng, một bục điều khiển bằng hợp kim titan tối màu nhô lên khỏi sàn. Đặt trên đó là một khối pha lê hình lăng trụ lục giác, phủ một lớp bụi mỏng màu xám xịt của thời gian.
Kira tiến lại gần, tò mò dùng ngón tay quệt một đường trên bề mặt khối lăng trụ. Lớp bụi biến mất, để lộ ra những đường mạch dẫn bằng sợi thủy tinh nhỏ li ti như hệ thống gân lá, chạy sâu vào bên trong lõi pha lê và phát ra những tia phản quang lấp lánh dưới ánh đèn pin. Cô nhận ra một ký tự mờ nhạt khắc dưới chân bục: E-A.
"Công nghệ thời Chiến tranh Aether," cô khẽ reo lên, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Đây không chỉ là đống sắt vụn thông thường; đây là một món đồ có thể giúp cô mua đủ nhiên liệu, thực phẩm và có lẽ là cả một chiếc phi thuyền nhỏ để rời khỏi bãi phế thải này vĩnh viễn.
Kira nhanh chóng kết nối bộ nguồn ắc-quy tích điện di động của mình với các cổng tiếp xúc đồng thau ở chân bục điều khiển. Cô cẩn thận điều chỉnh núm vặn trên bộ biến thế cầm tay, tăng dần điện áp để tránh làm cháy các mạch bán dẫn cổ xưa.
"Đừng nổ tung đấy nhé, làm ơn," cô lầm bầm cầu nguyện, trán lấm tấm mồôi dù nhiệt độ trong phòng đang ở mức âm.
Một dòng điện chạy qua hệ thống. Khối lăng trụ lục giác đột ngột phát ra một tiếng o o tần số cao, khiến màng nhĩ của Kira đau nhói. Cô lùi lại một bước, tay đặt lên báng khẩu súng lục hơi nước dắt bên hông phòng hờ.
Từ tâm khối pha lê, một luồng ánh sáng xanh lam dịu mát đột ngột bùng lên, quét qua căn phòng bụi bặm. Ánh sáng tụ lại phía trên bục điều khiển, hình thành một giao diện ba chiều với hàng ngàn dòng mã lệnh chạy dọc liên tục như những thác nước ánh sáng lấp lánh. Rồi, một giọng nói trầm, đều đều và mang âm hưởng cơ khí vang lên từ hệ thống loa ẩn trong các góc tường:
"Phát hiện dòng điện kích hoạt ngoài danh mục. Đang khởi động tiến trình phục hồi dữ liệu cấp ba..."
Ánh sáng xanh quét qua người Kira từ đầu đến chân. Chiếc chân cơ khí của cô khẽ rung lên khi sóng quét từ trường đi qua, làm các bánh răng bên trong rít lên một tiếng ngắn.
"Phân tích đối tượng: Sinh vật hữu cơ. Chủng tộc: Người. Thiết bị hỗ trợ di chuyển: Cơ khí hơi nước loại thô sơ. Không tìm thấy thẻ định danh quân sự trong phạm vi quét."
Kira nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Tôi là Kira. Một thợ săn phế liệu tự do. Tôi không đến đây để phá hoại."
Những dòng mã lệnh trên màn hình ba chiều đột ngột dừng lại. Luồng sáng xanh thu nhỏ lại thành một đốm sáng hình cầu lơ lửng, chuyển động nhịp nhàng trước mặt cô như một con mắt tò mò.
"Kira," thực thể đó nhắc lại tên cô, giọng nói dường như đã bớt đi vẻ khô khan ban đầu và mang chút nhạc điệu tự nhiên hơn. "Tôi là Echo-Alpha, Trí tuệ Nhân tạo Chiến thuật thuộc Hạm đội Tuần tra Vành đai ngoài. Thời gian ngủ đông của tôi đã kéo dài... bốn mươi bảy năm, ba tháng, mười hai ngày."
"Bốn mươi bảy năm?" Kira trợn mắt kinh ngạc. "Chiến tranh đã kết thúc từ lâu rồi, Echo. Liên Minh đã tan rã sau Trận chiến Vành đai ngoài. Giờ đây nơi này chỉ còn là bãi phế thải Rimward Drift vô chủ."
Đốm sáng xanh lam nhấp nháy liên tục, như thể đang xử lý lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận. "Liên Minh... tan rã? Không thể xác nhận dữ liệu từ các trạm phát sóng quân sự. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ tài liệu chiến lược trên giàn Aegis-9 này. Tại sao cô lại ở đây nếu không có mệnh lệnh từ cấp trên?"
"Tôi đã nói rồi, tôi tìm phế liệu để sống qua ngày," Kira chỉ vào chiếc chân giả của mình. "Và có vẻ như tôi đã tìm thấy anh. Nhưng nếu anh ở lại đây, sớm muộn gì bọn cướp cạn Black-Sun cũng sẽ dò ra nguồn năng lượng này. Chúng sẽ rã xác anh ra để lấy linh kiện bán dẫn hoặc ép anh làm công cụ tấn công."
Echo-Alpha im lặng một lúc lâu. Tiếng xì xì nhẹ từ piston chân của Kira là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đó. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ lò hơi đang giảm dần, áp suất hơi nước tụt xuống nhanh chóng. Cô cần phải rời khỏi đây trước khi chiếc chân cơ khí này hoàn toàn nguội lạnh và đông cứng, khiến cô bị kẹt lại trong bóng tối của giàn khai thác chết chóc này.
"Nhận dạng mối đe dõi từ thực thể tự xưng 'Black-Sun': Mức độ nguy hiểm cao," Echo-Alpha cuối cùng cũng lên tiếng. "Tôi không thể tự di chuyển. Lõi lưu trữ vật lý của tôi được tích hợp trong khối lăng trụ này. Tôi đề xuất một thỏa thuận hợp tác, Kira."
"Hợp tác?" Kira nhướng mày, một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt lấm lem dầu mỡ và bụi than. "Một trí tuệ nhân tạo quân sự cấp cao muốn hợp tác với một kẻ ngoài vòng pháp luật sao?"
"Đúng vậy. Tôi có bản đồ cấu trúc toàn bộ hệ thống của giàn khoan này, bao gồm cả vị trí của các khoang chứa nhiên liệu tinh chế chưa bị rò rỉ và các lối thoát hiểm an toàn nhất. Đổi lại, cô phải mang lõi vật lý của tôi ra khỏi đây."
Kira nhìn khối pha lê lấp lánh ánh xanh lam huyền ảo, rồi nhìn xuống chiếc chân giả của mình. Cô biết đây là một canh bạc vô cùng nguy hiểm. Sở hữu một AI quân sự bị cấm có thể khiến cô trở thành mục tiêu săn đuổi của các thế lực lớn khắp thiên hà. Nhưng mặt khác, cơ hội thoát khỏi cuộc sống lầm than tại bãi vụn Scrapland này đang nằm ngay trước mắt cô.
"Được rồi, Echo-Alpha," cô nói, dứt khoát rút phích cắm bộ nguồn di động và cẩn thận nhấc khối lăng trụ ra khỏi bệ đỡ bằng cả hai tay. "Chúng ta có một thỏa thuận."
Ánh sáng xanh vụt tắt, thu nhỏ lại thành một chấm sáng nhỏ như đom đóm bên trong lõi pha lê khi nó được ngắt khỏi nguồn điện chính, nhưng tiếng nói của Echo vẫn vang lên rõ ràng qua bộ thu phát tín hiệu cầm tay gắn trên vai cô: "Đã thiết lập liên kết tạm thời qua tần số ngắn. Đang tính toán tuyến đường thoát hiểm tối ưu."
Kira cẩn thận bọc khối lăng trụ bằng một tấm vải da dày rồi cất vào ba lô, kéo chiếc kính bảo hộ xuống và bước nhanh ra khỏi căn phòng điều khiển. Tiếng gõ nhịp nhàng từ chiếc chân cơ khí hơi nước của cô vang vọng trên sàn hành lang tối tăm, nhưng lần này, cô biết mình không còn đơn độc trong bóng đêm bao la của bãi vụn vũ trụ lạnh lẽo này nữa.