Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 10: CHẠY TRỐN TRONG MƯA NEON (NEON ESCAPE)

"Nằm xuống!"

Tiếng thét của Jaxom chưa dứt thì một luồng sáng xanh biếc của đạn laser đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt của quán rượu Bánh Răng Gỉ. Jaxom dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh Elena xuống sàn. Chiếc bàn sắt tròn họ vừa ngồi tích tắc trước đó giờ bị chùm năng lượng nhiệt cao nung chảy thành một khối kim loại biến dạng, sủi bọt và bốc khói khét lẹt.

Elena ngã nhào, bả vai đập mạnh xuống nền đá phủ đầy dầu mỡ đen kịt. Sự đau đớn nhói lên dọc sống lưng, nhưng bản năng sinh tồn khiến cô lập tức co người lại. Tay phải cô – cánh tay bằng đồng modular với các khớp nối cơ khí tinh vi – nhanh như cắt giật lấy chiếc chìa khóa đa diện trên mặt đất, nhét sâu vào túi da hộ thân đeo bên hông. Bên cạnh cô, Jaxom đã quỳ một gối, nâng khẩu súng hơi nước áp lực cao nặng nề lên. Một tiếng xì lớn vang lên từ buồng nén khí của vũ khí, kéo theo luồng đạn động năng cực mạnh lao vút đi, găm thẳng vào thấu kính quang học của tên lính gác dẫn đầu. Con robot của Tổng cục loạng choạng, hệ thống cảm biến của nó nổ tung thành những tia lửa điện xanh lè trước khi đổ sụp xuống sàn như một đống sắt vụn.

"Echo! Lối thoát ở đâu?" Elena hét lên, giọng cô khản đặc giữa tiếng còi báo động bắt đầu rú vang khắp các ngóc ngách của quán rượu.

Từ thiết bị chiếu đeo trên cổ tay cô, một quầng sáng màu cam nhạt của Echo-7 hiện lên, xuyên qua làn khói mờ. Giọng nói của thực thể AI vang lên trực tiếp trong đầu cô qua kết nối thần kinh yếu ớt: "Phía sau quầy pha chế có một ống xả rác công nghiệp. Nó dẫn thẳng xuống hệ thống thu hồi phế liệu của phân khu hạ tầng. Di chuyển ngay!"

Không chần chừ, Jaxom túm lấy vai Elena, kéo cô dậy. Cả hai lao băng qua những mảnh kính vỡ và những bóng đèn neon đang nổ tung dưới lốc đạn của kẻ thù. Quán rượu giờ đây là một trận địa hỗn loạn của âm thanh và ánh sáng chết chóc. Họ nhảy qua quầy bar gỗ mục, nơi gã pha chế đã trốn biệt từ lâu dưới gầm bàn. Ở góc tường tối tăm nhất, một cửa sập bằng thép rỉ sét hiện ra, bên trên có ký hiệu cảnh báo hóa chất đã mờ.

Jaxom dùng báng súng nện mạnh vào chốt khóa hoen gỉ. Sau ba cú đập cật lực, chiếc chốt gãy đôi với một tiếng "coong" chói tai. Cánh cửa sập mở ra, lộ ra một khoảng tối sâu hun hút, từ đó bốc lên mùi metan nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu cặn và rác thải hữu cơ đang phân hủy.

"Cô đi trước!" Jaxom nói, mắt vẫn không rời lối vào quán rượu, nơi những bóng đen composite của lính gác đang tràn qua làn khói.

Elena không do dự. Cô thu gọn người, ôm chặt lấy lồng ngực và lao mình vào lòng ống xả rác.

Đó là một chuyến rơi tự do kinh hoàng trong bóng tối chật hẹp. Đường ống kim loại dốc đứng, trơn tuột bởi một lớp chất lỏng hydrocarbon nhớp nháp. Elena trượt dọc theo những khúc quanh ngoằn ngoèo của đường ống thép. Vách ống chật hẹp đến mức cô cảm nhận được lớp kim loại lạnh ngắt ép chặt vào hai bên sườn, như thể muốn bóp nghẹt lá phổi của cô. Cánh tay đồng của cô va đập liên tiếp vào thành ống, tạo ra những âm thanh cơ học chói tai và những tia lửa điện lách tách trong đêm tối. Sự ma sát liên tục tỏa ra nhiệt lượng nóng hổi, làm da thịt sinh học ở vai cô bỏng rát. Cô cố nhắm nghiền mắt và miệng để tránh thứ chất lỏng hôi thối bắn vào mặt, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc hỗn hển của chính mình và tiếng trượt ma sát của Jaxom ngay phía sau.

Mọi định vị về không gian và thời gian hoàn toàn biến mất. Cảm giác nghẹt thở và áp lực đè nặng lên lồng ngực khiến Elena có cảm giác như mình đang bị chôn sống trong ruột của một con quái vật cơ khí khổng lồ.

Bất chợt, đường ống kết thúc bằng một cú ngoặt gấp. Elena bị tống mạnh ra ngoài, rơi tự do khoảng hai mét trước khi đáp xuống một tấm lưới sắt rỉ sét của cầu treo ngoài trời thuộc Nebula-9. Jaxom lao ra ngay sau đó, đáp xuống cạnh cô với một tiếng huých nặng nề.

Họ chưa kịp định thần thì cơn mưa của Nebula-9 đã ập đến.

Đây không phải là cơn mưa bình thường của những hành tinh xanh, mà là những giọt mưa axit ngậm đầy hóa chất công nghiệp, được nhuộm bởi thứ ánh sáng đa sắc từ những tấm biển quảng cáo neon khổng lồ lơ lửng trên tầng không. Những giọt nước mưa mang sắc tím neon, hồng thạch anh và xanh điện lam rơi tầm tã, tạo nên một bức màn ánh sáng huyền ảo nhưng độc hại. Khi những giọt nước này chạm vào lớp vỏ đồng trên cánh tay của Elena và những tấm thép gia cố trên chân cơ khí của Jaxom, chúng lập tức xèo xèo bốc khói. Những vệt khói nhỏ, có mùi khét nhẹ của kim loại bị ăn mòn, bay lên rồi nhanh chóng bị gió cuốn đi.

Elena nằm ngửa trên tấm lưới sắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô cảm nhận được cái lạnh buốt của mưa axit thấm qua lớp áo da sờn rách, hòa cùng mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm. Mỗi hơi thở của cô giờ đây nóng rát như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh li ti đang găm vào phế quản.

"Không sao chứ?" Jaxom bò lại gần, giọng anh khàn đặc, lẫn trong tiếng mưa gào rú và tiếng còi tàu điện vang vọng từ xa. Khuôn mặt anh bám đầy muội than và dầu máy, đôi mắt hằn lên những tia máu vì kiệt sức.

Elena gượng dậy, vịn tay vào lan can sắt lạnh ngắt của cầu treo. Cô nhìn xuống khoảng không sâu thẳm bên dưới, nơi những dòng sông ánh sáng neon chảy tràn qua các khe nứt của thành phố ngầm, rồi lại ngước nhìn lên phía trên. Trạm Nebula-9 sừng sững như một pháo đài tối tăm, chỉ có những đốm sáng đỏ từ camera giám sát đang quét qua quét lại trên các vách đá.

"Chúng ta tạm thời cắt đuôi được chúng," Elena nói, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô đưa cánh tay đồng lên; những khớp nối cơ học bên trong khuỷu tay đang phát ra những tiếng rít kẹt kẹt nhỏ do cặn axit bắt đầu bám vào các bánh răng. Cô lấy ngón tay lau đi những giọt nước mưa màu hồng neon đang bám trên bề mặt kim loại. "Nhưng Kaelen... Tôi không ngờ anh ấy lại làm vậy."

Jaxom im lặng một thoáng. Anh nhìn vào khoảng tối của cơn mưa, nơi những tòa tháp chọc trời của phe Thăng Hoa mờ ảo trong sương khói. "Kaelen không còn là Kaelen mà chúng ta từng biết nữa, Elena. Kể từ khi gã chấp nhận thay thế từng phần cơ thể mình để cứu con bé Lyra, linh hồn gã đã bị chia cắt rồi. Khi một người bằng lòng bán đi phần người của mình cho cái mạng lưới vô hồn đó, họ sẽ làm mọi thứ để đạt được mục đích."

"Nhưng Lyra... cô bé không đáng phải chịu đựng điều này," Elena thì thầm, bàn tay sinh học của cô siết chặt chiếc chìa khóa đa diện trong túi áo. "Nếu Thăng Hoa là lối thoát duy nhất cho cô bé, thì sự phản bội của Kaelen có thực sự là sai trái?"

"Nó sai vì nó tước đi quyền lựa chọn của những người khác," Jaxom lạnh lùng đáp. Anh đứng thẳng dậy, cơ thể cao lớn của anh che chắn cho cô khỏi những cơn gió lùa lạnh buốt mang theo hơi axit. Anh kiểm tra lại hộp đạn của khẩu súng. "Vex sẽ không dừng lại ở đây. Hắn muốn chiếc chìa khóa này để hoàn tất tiến trình đồng bộ hóa toàn diện Weave. Nếu hắn có được nó, không ai trong chúng ta còn giữ được tâm trí của riêng mình."

Đột nhiên, quầng sáng trên cổ tay Elena nhấp nháy liên tục. Hình ảnh Echo-7 hiện ra, lần này có phần nhiễu loạn do ảnh hưởng của từ trường trong cơn mưa axit.

"Cảnh báo," Echo-7 phát ra âm thanh gấp gáp. "Các tín hiệu quét lượng tử của Tổng cục đang hội tụ về khu vực cầu treo này. Thời gian ẩn mình của các bạn chỉ còn chưa đầy ba phút trước khi hệ thống phòng thủ tự động khóa mục tiêu."

Jaxom nhìn Elena, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định thoáng hiện trên môi anh. "Nghe thấy rồi chứ? Nghỉ ngơi thế là đủ rồi."

Elena gật đầu. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại cơn đau nhói nơi lồng ngực và sự rệu rã của các thớ cơ. Dưới làn mưa neon rực rỡ nhưng lạnh lẽo, hai bóng người lại tiếp tục lao đi dọc theo boong tàu rỉ sét, hướng về phía cửa sập dẫn xuống cống ngầm tối tăm của Nebula-9, nơi bóng tối tạm thời sẽ bảo vệ họ khỏi ánh mắt săn lùng của những kẻ cầm quyền.