Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 10: Tự Do Không Gian

Sức nóng trong khoang động cơ của tàu Rimward Voyager đã vượt ngưỡng chịu đựng. Không khí đặc quánh, nồng nặc mùi dầu thủy lực và khí ozone bị đốt cháy. Trên trần thép, những đường ống dẫn rên rỉ, phát ra những tiếng rít chói tai như tiếng thét của những sinh vật bị giam cầm. Ở trung tâm, lò hơi bằng sắt đúc – bộ điều tốc cho lõi năng lượng của Echo-Alpha – đang rung lên bần bật. Những chiếc đinh tán bắt đầu lỏng ra, rỉ ra những tia nước sôi xèo xèo rồi lập tức hóa hơi thành làn sương trắng xóa dưới ánh sáng lượng tử màu cầu vồng dịu kỳ.

“Áp suất đã vượt quá sáu trăm atmosphere!” Kira hét lên, đôi bàn tay găng da ghì chặt lấy lan can sắt để tránh bị hất văng. Chiếc chân cơ khí bên phải của cô xì ra những luồng hơi ngắn, cố giữ thăng bằng trên sàn tàu trơn trượt. “Echo-Alpha cảnh báo lò hơi sẽ nổ tung trong hai phút nữa, kéo theo cả động cơ warp!”

Phía trước cô, làn khói ion màu tím sẫm từ Echo-Alpha cuộn xoáy điên cuồng quanh bảng điều khiển.

Orion Thorne đứng im lìm trước cửa khoang điều áp. Lồng ngực cơ khí của ông phập phồng chậm rãi, phát ra tiếng thở nặng nề của piston thủy lực. Ông đưa tay chỉnh chiếc loa cơ học bằng đồng thau ở cổ họng:

“Van xả tự động đã bị nung chảy. Khóa thủy lực kẹt cứng. Phải có người vào trong khoang cách ly, dùng tay xoay bánh đà để mở van xả phụ trực tiếp.”

“Không được!” Kira nắm lấy bả vai bọc thép của Orion. “Trong đó nóng tới bốn trăm độ! Luồng hơi sẽ thiêu cháy chú!”

Orion đặt bàn tay bọc sắt lên những ngón tay đang run rẩy của cô phi công trẻ.

“Ta không còn là con người hoàn chỉnh từ lâu rồi, Kira. Cơ thể này chỉ là những mảnh đồng nát chờ đợi thời khắc này. Cháu còn trẻ, chân cháu còn đi được xa. Hạm đội ngoài kia cần một người dẫn đường đến vùng đất mới. Không phải một lão thợ máy lỗi thời.”

Giọng nói vang lên qua loa cơ học rè rè, trầm buồn nhưng kiên định.

Kira nghẹn ngào. Nước mắt cô trào ra, lập tức bốc hơi trong bầu không khí hầm cập. Cô biết ông nói đúng. Không ai khác ngoài cơ thể bán cơ khí của ông có thể chịu đựng được sức nóng ấy dù chỉ vài giây.

“Đi đi,” Orion đẩy nhẹ cô về phía lối thoát hiểm. “Kén cứu hộ đã sẵn sàng. Echo-Alpha sẽ phóng tự động ngay khi lò hơi được giải phóng. Hãy nhìn về phía trước.”

Nói rồi, ông dứt khoát bước qua cánh cửa thép dày. Tiếng khóa chốt vang lên khô khốc: Cạch. Cạch.

Kira lao đến cửa sổ kính cường lực. Qua lớp kính mờ hơi nước, cô thấy bóng Orion mờ ảo. Ông bước đi nặng nề dưới sức nóng bốn trăm độ. Trước mặt ông là bánh đà khổng lồ của van xả bằng đồng đỏ đang tỏa nhiệt rực hồng.

Orion vươn hai cánh tay sắt bám chặt lấy vành bánh đà. Khói bốc lên nghi ngút từ da thịt còn sót lại trên tay ông, nhưng các khớp thép vẫn ghì chặt. Ông dùng toàn lực xoay mạnh bánh đà ngược chiều kim đồng hồ.

Bánh đà nhích đi từng milimet. Một tia hơi nước trắng buốt áp lực cao phụt ra, bắn thẳng vào ngực Orion, thổi bay lớp da bọc và làm nung đỏ những thanh piston trong lồng ngực ông. Ngoài phòng điều khiển, Kira đập mạnh tay lên kính cường lực, hét tên ông trong vô vọng giữa tiếng gầm rú điên cuồng của máy móc.

Với một lực đẩy cuối cùng, Orion quay mạnh vành van thêm một vòng. Chiếc van mở toang.

Cột hơi nước áp lực khổng lồ bùng nổ, lấp đầy khoang cách ly. Sức ép đẩy Orion vào vách thép. Dưới nhiệt độ cực hạn và bức xạ lượng tử, các mạch điện trên người ông phát ra tia lửa màu ngọc bích rồi tắt lịm. Chiếc loa cơ học rụng xuống sàn. Qua lớp kính mờ, đôi mắt xám của ông nhìn cô lần cuối, thanh thản và kiên định.

Áp kế lập tức tụt về vạch an toàn. Tiếng rít dịu đi, nhường chỗ cho nhịp đập êm ái của động cơ warp đã đồng bộ.

“Tiến trình nhảy không gian sẽ bắt đầu sau mười giây,” giọng nói điện tử vang lên. “Phóng kén số ba.”

Luồng khí nén đẩy Kira vào kén cứu hộ. Nắp kén đóng sầm. Qua khe kính, cô nhìn thấy tàu Rimward Voyager lùi xa khi chiếc kén bắn vào khoảng không.

Ngoài không gian, hạm đội scavenger xếp thành hình vòng cung. Lớp khói ion của Echo-Alpha bao bọc lấy họ như một kén ánh sáng. Một vệt sáng xanh bùng lên ở tâm hạm đội. Không gian bị bẻ cong thành một hình phễu khổng lồ. Trong nháy mắt, toàn bộ tàu bè cùng các kén cứu hộ biến mất vào nếp gấp không-thời gian, để lại sau lưng bãi phế thải tối tăm và tàn tích của một lò hơi kiêu hãnh.

*

Khi Kira tỉnh dậy, cái lạnh của Scrapland-12 đã biến mất. Chiếc kén trôi nổi trong một vùng không gian tĩnh lặng, không còn bụi sắt hay mùi diêm sinh cay nồng.

Một luồng ánh sáng ấm áp chiếu qua cửa kính, phủ lên mặt cô sắc vàng dịu ngọt. Kira nheo mắt. Trước mặt cô là một mặt trời khổng lồ tỏa ánh dương vàng óng ả, chiếu rọi lên những hành tinh xanh lam ôn hòa xung quanh.

Chiếc sà lan khai thác mỏ tiếp cận và đón cô ra ngoài. Trên boong tàu lộ thiên, những người sống sót lặng im hướng mắt về vầng thái dương lộng lẫy. Những khuôn mặt sạm đen vì than đá, những đôi mắt mệt mỏi sau nhiều thập kỷ chạy trốn giờ phản chiếu ánh sáng tinh khôi.

Kira đứng thẳng, chiếc chân cơ khí bằng đồng ấm dần lên dưới ánh mặt trời tự nhiên. Cô mở lòng bàn tay, nhìn chiếc bánh răng nhỏ nhặt từ bàn làm việc của Orion. Gió mặt trời thổi nhẹ qua tóc cô, mang hương vị tự do. Kira khẽ mỉm cười, nước mắt lấp lánh dưới nắng ấm. Họ đã đến được nhà.