Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 10: BÌNH MINH CỦA THỂ XÁC (DAWN OF THE FLESH)

Trận chiến tại Lõi Máy chủ đã kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Silas Kael đang nằm tựa lưng vào bệ điều khiển trung tâm bằng đồng thau, khuôn mặt anh tái nhợt và nhòe nhoẹt máu tươi. Lyra Vance quỳ bên cạnh, xé vạt áo vải bạt để băng bó vết thương lớn trước ngực anh, nước mắt cô rơi lã chã xuống lớp giáp thép lạnh ngắt. Khớp nối cơ học trên vai Silas thỉnh thoảng lại rít lên yếu ớt do cạn kiệt năng lượng hạt nhân dự phòng.

"Nolan, xin anh... hãy tỉnh lại... Đừng bỏ em lại một mình," Lyra khẩn cầu, đôi bàn tay trần run rẩy áp chặt vào gò má tái nhợt của anh trai.

Silas khẽ động đậy, mí mắt hữu cơ bên trái run rẩy mở ra. Đồng tử anh co giãn chật vật, phản chiếu khuôn mặt đầy nước mắt của em gái. Anh muốn nói, nhưng bộ thanh quản cơ khí đã bị hư hại nghiêm trọng trong trận chiến với Varon, chỉ phát ra những tiếng rè rè của sóng từ trường nhiễu loạn. Anh đưa bàn tay cơ khí nặng nề lên, nhưng không còn lực, ngón tay kim loại chỉ khẽ chạm vào tay áo Lyra rồi buông thõng xuống.

Phía trên họ, màn hình khổng lồ của máy chủ Archon Nexus bắt đầu chớp nháy điên cuồng. Các dòng lệnh màu đỏ rực của virus logic lượng tử đang tràn ngập mọi ngóc ngách của mạng Weave. Toàn bộ siêu cấu trúc Kepler Prime rung chuyển dữ dội, tiếng xả khí nitơ áp suất cao từ các van khẩn cấp vang lên như tiếng thở dài của một thế giới sắp lụi tàn. Mạng lưới liên kết nhận thức cưỡng bức từng trói buộc hàng triệu bộ não đang đứt gãy từng sợi một.

Rắc... rắc...

Lớp kính nhãn quang cơ học bên mắt phải của Silas đột ngột nứt vỡ, tắt ngấm ánh hổ phách và rơi ra những mảnh pha lê nhỏ xuống sàn thép. Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ diệu chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể anh. Tiếng o o, rè rè rậm rạp thường trực trong đầu anh suốt hàng chục năm qua bỗng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, anh nghe thấy những âm thanh thực tế của thế giới vật chất: tiếng gió luồn qua khe thông gió, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và đặc biệt là nhịp tim đập dồn dập, ấm nóng của Lyra đang áp sát bên tai anh.

Nhãn quang đã mất, nhưng Silas lại nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết bằng con mắt hữu cơ còn lại. Anh nhìn lên vòm thép của Kepler Prime. Tấm chắn từ trường màu xanh lam đã biến mất, để lộ ra bầu trời sao đêm thực sự của hệ sao Aetherius qua ô kính vòm khổng lồ. Những ngôi sao lấp lánh tự nhiên, không còn bị lọc qua các tầng giả lập của Tổng Cục.

"Nhìn kìa... Lyra..." Silas thầm thì, giọng nói lúc này hoàn toàn là giọng thịt của Nolan Vance ngày xưa, không còn chút âm điệu kim khí nào của bộ lọc thanh quản. "Bầu trời... thực sự..."

"Vâng, Nolan," Lyra nghẹn ngào, ôm chặt lấy anh. "Mạng Weave đã sụp đổ. Mọi người đã được tự do. Cơ thể và ý thức của họ đã trở lại làm một."

Nolan Vance mỉm cười nhẹ. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lyra truyền qua lớp da trần trên cổ mình. Đó là một cảm giác vật lý sống động và chân thực nhất, vượt xa mọi mô phỏng lượng tử của Tổng Cục. Trải qua mười hai vòng lặp bị xóa ký ức, cuối cùng anh đã bẻ gãy được xiềng xích, tìm lại được đứa em gái và chết như một con người tự do, chứ không phải một công cụ vô hồn.

"Em... đã đưa anh... về nhà..." Nolan thầm thì, hơi thở nhẹ dần.

Cánh tay bọc thép của Nolan từ từ trượt khỏi vai Lyra, buông thõng xuống sàn lưới sắt tạo nên một tiếng cạch trầm đục. Con mắt hữu cơ bên trái của anh khẽ khép lại, khuôn mặt anh trở nên điềm tĩnh, thanh thản dưới ánh sao đêm. Nolan Vance đã yên nghỉ trong vòng tay của em gái mình, kết thúc cuộc hành trình mười hai kiếp sống đầy đau thương để bước vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Nhiều năm sau, dưới bầu trời xanh bao la của một thế giới mới không còn Tổng Cục, Lyra Vance đứng bên một ngôi mộ đá đơn sơ trên sườn đồi, nơi gió thổi rì rào qua những cánh đồng cỏ xanh mướt. Cô cầm trên tay chiếc chong chóng giấy màu xanh nhạt đã sờn cũ, cắm nó xuống đất cạnh ngôi mộ. Xung quanh cô, một nhóm trẻ nhỏ đang tò mò mở những cuốn sách giấy thật, học đọc những con chữ đầu tiên. Lyra nhìn chong chóng quay tròn trong gió, khẽ mỉm cười, biết rằng sự hy sinh của Nolan đã mang lại bình minh thực sự cho cả thế hệ mai sau.