Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 11: CỐNG NGẦM NEBULA-9 (THE UNDERBELLY)

Cú lao mình từ cây cầu treo rỉ sét giữa cơn mưa axit quất liên hồi đã đưa họ thẳng xuống thế giới ngầm của Nebula-9 — một mê lộ khổng lồ, ẩm ướt và tối tăm của hệ thống cống thải công nghiệp. Elena tiếp đất bằng một cú va chạm thô bạo. Cô đổ sụp xuống gờ đá hẹp nhầy nhụa bùn hóa chất. Cánh tay cơ khí đập mạnh vào thành cống bằng đồng đỏ gỉ sét, phát ra một âm thanh kim loại khô khốc, vang vọng rồi tắt lịm trong lòng không gian mờ mịt. Cơn đau nhói buốt chạy dọc bả vai lên tận đỉnh đầu làm cô lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào xuống dòng nước đen ngòm đang chảy xiết bên dưới.

Jaxom kịp thời cúi xuống, bàn tay bọc thép thô ráp của anh bóp chặt lấy vai cô, kéo cô đứng vững trở lại trên gờ đá trơn trượt.
"Không sao chứ?" Giọng anh trầm đục, bị bóp nghẹt sau chiếc mặt nạ lọc khí bằng da thuộc cũ kỹ.

Elena gật đầu gượng gạo. Cô cố gắng hít vào một hơi thở sâu, nhưng lồng ngực lập tức thắt lại. Bầu không khí dưới này đặc quánh, nóng hầm hập như trong một lò luyện kim bị bỏ hoang lâu ngày. Nó nồng nặc mùi lưu huỳnh nồng nặc, khí metan ẩm ướt và cái vị kim loại sắc lạnh của đồng sulfat — thứ hóa chất tẩy rửa nồng độ cao từ tầng nhà máy phía trên không ngừng trút xuống. Mỗi nhịp thở giống như đang nuốt phải lớp bụi thủy tinh nóng chảy, thiêu đốt cuống họng dù họ đã đeo thiết bị lọc thô sơ.

Họ bắt đầu di chuyển dọc theo mép cống dẫn nước, dấn thân sâu hơn vào lòng đất. Nơi đây giống như một thánh đường bị lãng quên của kỷ nguyên cơ khí cổ xưa. Những vòm trần cao vút được ghép bằng những phiến đá tảng xám xịt, xù xì, gắn kết với nhau bằng những đai kim loại khổng lồ đã hoen gỉ thành màu xanh lục lam do bị axit ăn mòn qua hàng thế kỷ. Từ những kẽ nứt sâu hoắm trên vách đá, nước nhỏ giọt xuống đều đặn. Từng tiếng tõm, tõm vang lên đầy đơn điệu, bị khuếch đại bởi cấu trúc mái vòm cong tạo thành những tiếng vang u u buồn bã.

Thế nhưng, điều đáng kinh ngạc nhất ở thế giới ngầm này chính là ánh sáng. Không có ánh đèn neon sặc sỡ và nhấp nháy của khu phố thị phía trên, bóng tối dưới này được xua tan bởi một thứ thứ ánh sáng ma mị phát ra từ những bụi tinh thể đồng sulfat khổng lồ. Chúng mọc dọc theo các đường ống rỉ sét và bám đầy trên những kẽ đá ướt át. Những khối tinh thể chalcanthite hình lăng trụ, trong suốt như pha lê nhưng lại mang sắc xanh lam thẳm sâu của biển khơi cổ đại, tỏa ra thứ quang năng dịu nhẹ, lạnh lẽo. Ánh sáng xanh ấy phản chiếu xuống mặt nước thải đen bóng, loang loáng vệt dầu mỡ, tạo nên những dải màu sắc kỳ ảo tựa như một dải ngân hà bị ô nhiễm trôi nổi dưới lòng đất.

"Cảnh tượng này..." Elena thì thầm, các ngón tay khẽ chạm vào một khối tinh thể sắc nhọn trên vách. Lớp khoáng chất lạnh toát, trơn nhẵn như băng. "Nó vừa lộng lẫy lại vừa chết chóc. Lượng đồng độc hại tích tụ ở đây đủ để đầu độc cả một lục địa."

"Đừng chạm vào chúng nếu không muốn mất tay," Jaxom cảnh báo, đẩy nhẹ cô về phía trước. "Thứ pha lê đó có thể ăn mòn da cô nếu tiếp xúc trực tiếp. Chúng ta không có thời gian để chiêm ngưỡng đâu. Lính tuần tra của Tổng Cục sẽ không bỏ qua lối này."

Họ đi tiếp. Bước chân của cả hai bì bõm trong lớp bùn hóa chất dẻo quánh, trơn trượt. Tiếng nước chảy rầm rì bên cạnh lúc trầm lúc bổng, như tiếng thở dài của một con quái vật cơ khí khổng lồ đang ngái ngủ. Tiếng xình xịch từ các máy bơm áp lực ở những nhánh cống phụ thỉnh thoảng lại dội về, làm rung chuyển nhẹ nền đá dưới chân họ.

Đột nhiên, Elena khựng lại. Một cảm giác tê dại, nóng ran bắt đầu xuất hiện ở phía sau gáy cô.
Ban đầu, nó chỉ là một cơn ngứa ngáy vô hại. Nhưng chỉ vài giây sau, cảm giác đó chuyển thành một nhịp đập buốt nhói, lan tỏa khắp các dây thần kinh cột sống. Cô đưa tay lên chạm vào sau gáy, nơi có cổng cấy ghép sinh học Weave — chiếc cổng tròn bằng kim loại màu đồng xám kết nối trực tiếp với hệ thần kinh trung ương của cô.
Một luồng ánh sáng đỏ mờ nhạt bắt đầu nhấp nháy từ dưới lớp da xung quanh cổng kết nối. Tần số nhấp nháy đều đặn, lạnh lùng: chớp, chớp, chớp.

Tim Elena thắt lại. Gương mặt cô dưới lớp mặt nạ lọc khí tái nhợt đi trong tích tắc.
"Jaxom..." cô thốt lên, giọng run rẩy.
Jaxom quay lại, ánh mắt anh lập tức bị thu hút bởi đốm sáng đỏ đang nhấp nháy nhịp nhàng trên cổ cô. Anh bước tới, gạt mái tóc đẫm nước mưa axit của cô sang một bên để nhìn rõ hơn.
"Mạng Lưới," Jaxom nghiến răng, giọng đầy vẻ đe dọa. "Cổng kết nối của cô đang hoạt động. Có tín hiệu dò quét từ bên ngoài đang kết nối với nó."

"Không thể nào," Elena lắp bắp, nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều. "Tôi đã ngắt kết nối hoàn toàn với hệ thống của học viện rồi. Đáng lẽ nó phải ở trạng thái ngoại tuyến!"
"Nhưng nó đang nhấp nháy, Elena," Jaxom nói, mắt anh đảo nhanh quanh các ngã rẽ tối tăm của đường cống. "Bọn chúng đang quét tìm cô. Mạng Lưới đang định vị sinh trắc học của cô qua cổng cấy ghép này. Khoảng cách gần lắm rồi."

Nỗi sợ hãi vô hình đè nặng lên ngực Elena, khiến bầu không khí vốn đã thiếu oxy trong cống ngầm càng trở nên ngột ngạt hơn. Sự im lặng của đường cống bỗng chốc trở nên đầy rẫy hiểm họa. Mỗi tiếng nhỏ giọt của nước, mỗi tiếng xào xạc của gió lùa qua ống thông hơi đều giống như bước chân của những kẻ săn đuổi. Họ đang đi trong một mê cung tối tăm, nhưng đối với kẻ thù sở hữu công nghệ dò quét của Tổng Cục, cô chẳng khác nào một đốm lửa sáng rực giữa đêm đen.

"Chúng ta phải làm gì đây?" Elena hỏi, cố giữ cho giọng mình không bị vỡ ra. Cánh tay kim loại của cô vô thức siết chặt lấy chiếc túi da đeo bên hông, nơi chứa cuốn sổ tay bọc đồng vô giá của cô. "Tôi không thể tự gỡ bỏ cổng cấy ghép này. Nó nối liền với tủy sống của tôi. Nếu giật nó ra, tôi sẽ liệt toàn thân."

Jaxom nhìn cô đăm đavam. Đôi mắt anh ẩn sau lớp kính bảo hộ tối màu không lộ chút cảm xúc, nhưng Elena có thể thấy cơ hàm anh bạnh ra dưới lớp mặt nạ da. Anh biết rõ luật lệ của Nebula-9: những kẻ bị theo dấu thường không sống sót qua đêm, và những người đi cùng họ cũng vậy.
"Đi tiếp," Jaxom ra lệnh bằng một giọng lạnh lùng nhưng quyết đoán. "Tín hiệu này chưa đạt đến mức định vị chính xác tuyệt đối trong môi trường nhiễu loạn hóa chất này. Đồng sulfat và các dòng điện cao thế xung quanh sẽ làm suy yếu sóng dò tìm của chúng. Nhưng chúng ta phải di chuyển nhanh hơn."

Họ tiếp tục chạy. Đoạn đường cống phía trước dốc dần xuống, dẫn họ vào một khoang chứa nước thải khổng lồ được gọi là "Cái Bụng" (The Underbelly) của Nebula-9. Ở đây, những dòng thác nước thải hóa chất màu xanh ngọc bích từ các nhánh cống phụ đổ dồn về một hồ chứa trung tâm, tạo ra những đám bọt khí màu trắng đục bay lơ lửng trong không trung như những bóng ma.
Ánh sáng từ các bụi tinh thể đồng sulfat ở khu vực này dày đặc đến mức chúng chiếu sáng cả một vùng không gian rộng lớn bằng một sắc xanh ma quái, rợn ngợp. Những cột chống bằng sắt đúc khổng lồ đỡ trần cống trông như những bộ xương của một loài sinh vật cổ đại bị hóa thạch trong lòng đất.

Mỗi bước chạy của Elena giờ đây là một cực hình. Nhịp tim cô tăng nhanh khiến cổng cấy ghép sau gáy càng nhấp nháy điên cuồng hơn. Luồng ánh sáng đỏ phản chiếu lên những bức tường đá xanh ẩm ướt, như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ cô. Cô cảm nhận được sự hiện diện của những thợ săn tiền thưởng của Tổng Cục, những cỗ máy truy quét tự động đang lướt đi trong bóng tối phía sau, lần theo dấu vết điện từ mà cô vô tình để lại.

"Nhanh lên!" Jaxom thúc giục, anh nhảy qua một ống dẫn áp lực bị vỡ đang phun ra những luồng hơi nước nóng bỏng rát.
Elena cố gắng bám theo, nhưng bàn chân cô trượt mạnh trên một mảng rêu hóa chất trơn trượt. Cô ngã nhào về phía trước. Cuốn sổ tay bọc đồng trong túi da của cô đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng "cộp" nặng nề trước khi cô kịp gượng dậy.
Jaxom quay lại nhìn cô, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc túi da bên hông cô. Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng gầm rú của dòng nước thải và ánh sáng xanh huyền ảo của tinh thể đồng, một sự nghi ngờ u ám lóe lên trong mắt người đàn ông. Nhưng anh không nói gì, chỉ thô bạo kéo cô đứng dậy và lôi cô đi vào bóng tối sâu thẳm của đường cống phía trước, nơi lối thoát vẫn còn là một ẩn số xa vời.