Cơn gió ẩm ướt lùa qua những đường ống thoát nước tròn bằng gang của hệ thống ngầm Nebula-9, mang theo cái lạnh buốt xương của một thế giới nhân tạo sâu dưới lòng đất. Phía trên họ, hàng triệu tấn sắt thép và tiếng gầm rú cơ khí của trạm không gian vẫn rung lên đều đặn, truyền qua những bức tường gang rỉ sét dưới dạng một tiếng ù ù trầm đục, không ngừng nghỉ. Nơi đây, trong lòng cống dẫn lưu chất thải, bóng tối như đặc quánh lại, chỉ bị đẩy lùi phần nào bởi những mảng lân quang phát ra từ lớp tinh thể đồng sulfat màu xanh lam dị thường bám đầy trên các mối hàn bị axit ăn mòn.
Từng giọt nước ngưng tụ chứa nồng độ axit cao từ các lò phản ứng phía trên thỉnh thoảng lại rơi tí tách xuống mặt nước dầu đen kịt dưới chân. Mỗi tiếng giọt nước rơi vang vọng, lặp đi lặp lại một cách đơn điệu, như nhịp đập của một chiếc đồng hồ cát vô hình đang đếm ngược thời gian sống của hai kẻ đào tẩu. Jaxom Thorne bước đi nặng nề, đôi bốt da thuộc cao cổ của anh ngập sâu trong lớp bùn dầu đen ngòm nửa mét. Khí metan và lưu huỳnh bốc lên từ những rãnh thoát nước nồng nặc đến mức lồng ngực anh đau nhói mỗi khi hít thở. Phía sau anh, Elena Vance đang loạng choạng tiến bước. Cánh tay cơ khí của cô phát ra những tiếng rít kèn kẹt khô khốc; cặn axit trong không khí đã bám vào các bánh răng cùi chỏ, làm tăng ma sát và cản trở các khớp nối đồng chuyển động mượt mà.
Quầng sáng hổ phách từ đầu nối giao tiếp Weave sau gáy Elena đột ngột nhấp nháy liên hồi, phát ra âm thanh o o nhỏ nhưng sắc bén trực tiếp vào tai cô.
"Weave đang quét định vị lượng tử..." Elena thì thào, tay vịn vào vách cống lạnh ngắt để giữ thăng bằng. "Chúng ta chỉ có mười phút trước khi chúng khóa mục tiêu."
Jaxom bỗng khựng lại. Đôi mắt anh, vốn đã quen với bóng tối của những góc khuất rìa thiên hà, nheo lại đầy nghi ngờ. Anh quay người, không nhìn vào quầng sáng hổ phách trên gáy Elena mà hướng ánh mắt sắc bén xuống chiếc túi da đeo bên hông cô. Dưới làn hơi nước ẩm ướt và ánh sáng xanh lục ma quái của lớp tinh thể đồng sulfat, anh phát hiện ra một tia sáng đỏ cực kỳ nhạt, nhấp nháy theo một chu kỳ cơ học ba giây một lần, hắt lên lớp vải bố ẩm ướt của chiếc túi. Đó không phải là ánh sáng sinh học của cống ngầm, cũng không phải là ánh sáng của giao diện thần kinh. Đó là tần số định vị của một thiết bị thu phát chủ động.
"Đứng lại," Jaxom gằn giọng. Thanh âm trầm đục của anh dội vào các vách gang rỉ sét nghe như tiếng sấm rền từ lòng đất.
Chưa kịp để Elena phản ứng, bàn tay cơ khí công nghiệp to lớn của Jaxom đã vươn ra, giật phắt lấy chiếc túi da của cô. Anh thô bạo lật tung nắp túi, bỏ qua những ống nghiệm hóa chất và đống dụng cụ cơ khí rải rác bên trong, kéo mạnh cuốn sổ tay bọc đồng cũ kỹ, dày cộm ra ngoài.
Đó là một cuốn sổ hành trình bọc da thuộc đã sờn rách ở các góc, mép sổ được gia cố bằng những thanh đồng mảnh chế tác thủ công. Nhưng điều khiến Jaxom chú ý nhất là ở phía dưới lớp lót da của gáy sổ, một chấm đèn LED màu đỏ thẫm đang nhấp nháy đều đặn — một con chíp phát tín hiệu tần số cao định vị của Ban Giám đốc Tổng Cục.
"Cái quái gì đây, Elena?" Jaxom quát lớn, giọng vang vọng ghê người dưới vách cống ngầm. "Cô mang theo thiết bị định vị của Vex suốt chặng đường? Cô muốn dẫn xác chúng ta cho lũ thợ săn lượng tử sao?"
Elena run rẩy, cô cố gắng vươn cánh tay hữu cơ ra để giành lại cuốn sổ. "Đó là sổ nghiên cứu của tôi ở học viện!" Giọng cô run rẩy dữ dội, chứa đựng một sự kiên quyết tuyệt vọng. "Nó chứa toàn bộ cuộc đời tôi trước khi cánh tay này bị biến thành kim loại! Nó ghi lại các công thức gen cơ thể, những ký ức về gia đình tôi, về những gì tôi đã mất! Nếu không có nó, tôi không còn biết mình là ai nữa!"
"Ngu ngốc!" Jaxom gầm lên, nheo mắt nhìn con chíp đang nhấp nháy đỏ dưới gáy sổ. "Nó suýt nữa giết chết chúng ta ở quán rượu! Đối với tôi, cuộc sống là hơi thở và máu thực sự, chứ không phải đống giấy lộn này! Tôi không thể để những người đồng đội của mình chết vì sự hoài niệm ích kỷ của một cô tiến sĩ tháp ngà!"
"Anh thì biết gì về ký ức chứ?" Elena hét lên, nước mắt giàn giụa trên má bám muội than, lồng ngực thắt nghẹn vì đau đớn. "Anh là một kẻ buôn lậu, anh sống bằng cách rũ bỏ quá khứ! Nhưng tôi thì khác! Nếu tôi để mất những gì ghi trong cuốn sổ này, tôi sẽ chỉ là một cỗ máy sinh học vô hồn, một thứ công cụ được lập trình sẵn dưới tay Vex! Tôi cần nó để nhớ rằng mình từng là một con người bằng xương bằng thịt trọn vẹn!"
"Nhưng nếu cô chết, con người trong cô cũng sẽ biến mất!" Giọng Jaxom đanh lại như thép nguội. Anh giơ cuốn sổ lên cao, ánh sáng đỏ từ con chíp định vị lượng tử quét qua khuôn mặt đầy những vết sẹo chiến trận của anh. "Dưới cống ngầm hôi thối này, triết học của cô không đáng một xu. Sự sinh tồn không cần ký ức, nó cần máu nóng và sự dứt khoát. Tôi từng có một gia đình, một hành tinh quê hương, và thậm chí cả một cái tên thực sự trước khi tôi phải tự tay xóa sạch ký ức của mình để thoát khỏi sự truy quét của Tổng Cục. Quá khứ là một xiềng xích, và cuốn sổ này chính là chiếc thòng lọng mà Vex dùng để siết cổ chúng ta."
"Không, Jaxom! Làm ơn..." Elena nài nỉ, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng. Cô giơ cánh tay cơ khí bằng đồng lên, các bánh răng rít lên đau đớn như chính tiếng lòng cô.
Nhưng Jaxom không chần chừ. Với một động tác dứt khoát và tàn nhẫn, anh vung cánh tay cơ khí công nghiệp gạt mạnh tay cô ra, rồi ném cuốn sổ tay bọc đồng xuống dòng nước thải đầy bùn đen dưới chân.
Bõm!
Tiếng nước bắn lên nặng nề và đục ngầu phá vỡ sự tĩnh lặng của lòng cống. Cuốn sổ rơi thẳng xuống lớp bùn dầu nhớp nháp, hôi thối. Thứ chất lỏng đen kịt, nhờn nhợt nhanh chóng tràn qua, nuốt chửng lớp bìa da sờn và những thanh đồng bảo vệ. Dưới lớp bùn dầu dầy đặc, chấm đèn đỏ thẫm của con chíp định vị lượng tử vẫn nhấp nháy yếu ớt thêm vài lần, tỏa ra thứ ánh sáng hồng ma quái dưới làn nước bẩn, rồi lịm dần và tắt hẳn khi mạch điện bị nước axit ăn mòn hoàn toàn. Những dòng chữ viết tay nắn nót, những công thức sinh học và cả những bức vẽ gia đình chìm sâu vào lớp bùn phế thải của Nebula-9, vĩnh viễn tan rã thành những vệt mực lem nhem không hình dạng.
Elena đứng sững người như hóa đá. Cô nhìn chằm chằm vào vũng bùn dầu đen ngòm nơi cuốn sổ vừa chìm xuống. Một khoảng trống hoác bùng lên trong tâm hồn cô, đau đớn và lạnh lẽo hơn cả vết thương do axit trên da thịt. Cô muốn lao xuống, muốn dùng cả hai tay hữu cơ và cơ khí cào bới lớp bùn bẩn để tìm lại mảnh vỡ quá khứ của mình, nhưng một lực siết cực mạnh đã giữ cô lại.
Cánh tay thép trái của Jaxom siết chặt lấy vai cô như một gọng kìm sắt. Lực siết mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng vững chãi, kéo cô trở lại thực tại tàn khốc.
"Buông tôi ra!" Elena rít lên, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích trước sức mạnh của Jaxom. "Anh đã hủy hoại tất cả những gì tôi có!"
"Chúng ta chưa an toàn đâu," Jaxom cắt ngang, giọng anh lạnh tanh nhưng ẩn chứa một sự khẩn trương đáng sợ. Anh chỉ ngón tay vào quầng sáng hổ phách vẫn đang nhấp nháy dữ dội sau gáy cô. "Con chíp định vị trong sổ đã tắt, nhưng liên kết Weave trực tiếp trên cơ thể cô vẫn đang hoạt động. Chúng ta chỉ vừa mới cắt được một nửa đường dây bám đuôi. Nửa còn lại nằm ngay sau đầu cô."
Elena đứng im phăng phắc, lồng ngực cô phập phồng thở dốc trong không khí nồng mùi metan. Sự căm hận bùng cháy trong đôi mắt đỏ hoe của cô khi nhìn Jaxom, nhưng trong mắt anh chỉ có một sự kiên định lạnh lùng của kẻ đã quá quen với việc từ bỏ mọi thứ để sống sót qua ngày mai. Dòng nước dầu đen kịt vẫn lững lờ trôi dưới chân họ, mang theo cuốn sổ và cả một phần linh hồn của Elena trôi vào cõi lãng quên của lòng đất, chuẩn bị cho một cuộc thanh lọc đau đớn hơn sắp diễn ra.