Căn phòng kỹ thuật dưới khoang đáy chiếc khinh khí cầu hẹp đến mức hơi nóng từ lò hơi trung tâm dường như bị nén chặt lại, biến không gian thành một chiếc hộp kim loại ngột ngạt. Bức tường bằng những tấm thép ghép thô ráp rịn ra những giọt nước ngưng tụ, lăn dài như mồ hôi trên da thịt người sốt bệnh. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù từ chiếc đèn bão treo lơ lửng, Jaxom ngồi trên chiếc hòm gỗ đựng phụ tùng, tấm lưng rộng hơi khòm xuống.
Trước mặt anh, chiếc mỏ hàn Vulkan-IV nằm im lìm trên mặt bàn thép hoen gỉ. Đó là một thiết bị cơ khí nặng nề, lớp vỏ đồng thau đã xỉn màu vì dầu mỡ và nhiệt độ cao, bên hông gắn một đồng hồ đo áp suất với chiếc kim chỉ gỉ sét đứng im ở vạch số không. Jaxom vặn nhẹ van bình chứa khí gas nén bên dưới. Một tiếng xì nhỏ, sắc nhọn vang lên, phá vỡ bầu không khí im phăng phắc. Anh đánh lửa. Ngọn lửa xanh lam phun ra từ đầu vòi phun, liếm láp lấy phần đầu kim loại nhọn hoắt, rồi nhanh chóng chuyển sang màu cam rực và cuối cùng là một sắc đỏ hồng hung tợn của quặng nung.
Elena đứng tựa lưng vào khung cửa sắt, hai cánh tay khoanh chặt trước ngực. Gương mặt cô khuất sau làn bóng tối của mái tóc hạt dẻ buông xõa, chỉ có đôi mắt phản chiếu đốm lửa đỏ từ chiếc Vulkan-IV, lấp lánh một vẻ lạnh lùng xen lẫn đau đớn. Cô đã đứng đó suốt nửa giờ qua, không nói một lời, chỉ lặng im chứng kiến từng cử động chuẩn bị của Jaxom. Sự im lặng của cô nặng nề hơn cả tiếng động cơ hơi nước đang gầm rú bên ngoài lớp vỏ tàu.
"Anh không cần phải làm thế này," cuối cùng cô lên tiếng, giọng nói rất khẽ, nhưng sắc bén như một lưỡi dao mỏng cắt đôi làn hơi ẩm. "Chúng ta có thể tìm một thợ cơ khí thần kinh ở bến cảng tiếp theo. Một người có thuốc tê. Và những dụng cụ y tế thực sự."
Jaxom không ngước lên. Những ngón tay thô ráp của anh khẽ điều chỉnh van áp suất, tiếng xì xì của khí đốt dịu đi đôi chút nhưng nhiệt lượng tỏa ra từ đầu mỏ hàn vẫn khiến không khí xung quanh méo mó.
"Bến cảng tiếp theo cách đây ba ngày đường bay, Elena," Jaxom nói, giọng trầm đục, khô khốc. "Và mã độc trong cổng kết nối của tôi đang tự nhân bản. Đến lúc đó, nó sẽ ăn sâu vào hành tủy. Tôi sẽ không còn là tôi nữa."
Anh quay lưng về phía cô, gạt mớ tóc bờm xờm sau gáy sang một bên, để lộ ra cổng kết nối neural hình lục giác bằng hợp kim titan. Vòng đệm sinh học xung quanh cổng kết nối đã chuyển sang màu đỏ tía, sưng tấy và rỉ ra một thứ dịch trong suốt, có mùi kim loại hôi nồng. Các vi mạch tích hợp chạy dọc đốt sống cổ anh đang lập lòe những tia sáng đỏ yếu ớt – dấu hiệu của một hệ thống đang bị đầu độc từ bên trong.
Jaxom cầm chiếc Vulkan-IV lên. Sức nặng của món đồ cơ khí truyền qua lòng bàn tay chai sạn. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi vải thô ẩm ướt. Không có thuốc giảm đau. Không có chất khử trùng, ngoại trừ một chai rượu ngũ cốc rẻ tiền mà anh đã dùng để rửa sạch đầu mỏ hàn trước đó.
"Giữ lấy tôi nếu tôi bắt đầu co giật," anh nói khẽ.
Elena không nhúc nhích. Cô không tiến lại gần, cũng không đưa tay ra. Đôi môi cô mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt nhìn trừng trừng vào bức tường đối diện như thể cô đang cố trục xuất chính mình ra khỏi căn phòng này. Sự từ chối ấy của cô còn buốt giá hơn cả cái lạnh của tầng khí quyển ngoài kia.
Jaxom tự cười khổ. Anh nâng chiếc mỏ hàn lên, xoay ngược tay và hướng đầu kim loại nóng đỏ về phía sau gáy mình.
Khi khoảng cách thu hẹp lại còn vài milimet, hơi nóng tỏa ra đã khiến da cổ anh co rúm. Và rồi, anh ấn mạnh đầu chiếc Vulkan-IV vào tâm cổng kết nối thần kinh.
Xèo.
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên vang dội trong không gian chật hẹp. Mùi da thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên, hòa lẫn với mùi silicon nóng chảy và mùi khói khét của nhựa thông từ các bảng mạch bị thiêu rụi. Cơ thể Jaxom cứng đờ lại ngay lập tức. Mọi thớ cơ trên lưng anh căng ra như những sợi dây cáp thép bị kéo quá tải, nổi rõ dưới lớp da đẫm mồ hôi.
Nỗi đau không chỉ nằm ở biểu bì. Nó là một luồng điện cao thế chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương, phóng đại hàng nghìn lần. Đầu óc Jaxom nổ tung thành một khoảng trắng xóa. Anh không thể thở, không thể kêu lên. Tiếng thét tắc nghẹn nơi cổ họng, chỉ có những tiếng rên rỉ u uất thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn.
Trước mắt anh, những ảo ảnh số hóa chập chờn xuất hiện rồi biến mất: những dòng mã lệnh màu xanh lục bị thiêu cháy bởi ngọn lửa cam, những ký ức vụn vỡ về những chuyến bay, và gương mặt của Elena... tất cả như đang bị ném vào một lò luyện kim. Cơn đau co thắt từng đợt, như có ai đó đang dùng một chiếc kìm rèn nung đỏ cắm sâu vào gáy anh, ngoáy mạnh để nhổ tận gốc những sợi dây thần kinh liên kết.
Hai tay Jaxom run bần bật, nhưng anh vẫn gượng giữ chặt chiếc mỏ hàn, ấn sâu hơn để đảm bảo dòng nhiệt lượng cực cao từ chiếc Vulkan-IV thiêu rụi hoàn toàn các tế bào nhiễm độc. Silicon lỏng chảy ra, nhỏ từng giọt nóng bỏng xuống bả vai anh, để lại những vệt bỏng đỏ rực.
Sau một cõi vĩnh hằng kéo dài chừng mười giây, Jaxom buông tay. Chiếc Vulkan-IV rơi xuống mặt bàn thép với một tiếng choảng chói tai, lăn lông lốc trước khi nằm im.
Jaxom ngã nhào về phía trước, hai tay chống sụp xuống mặt bàn, ngực phập phồng dữ dội như một con thú vừa thoát khỏi đầm lầy. Mồ hôi trộn lẫn với nước từ trần nhà chảy ròng ròng trên mặt anh, nhỏ xuống mặt kim loại hoen gỉ. Sau gáy anh, cổng kết nối giờ chỉ còn là một hố đen sạm, khói xám vẫn còn bốc lên nghi ngút, xung quanh là viền thịt cháy sém, đỏ loét.
Anh cố gắng ngước đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn về phía cửa.
Elena vẫn đứng đó. Cô không hề lao đến ôm lấy anh, không hề dùng chiếc khăn ẩm nào để lau đi những giọt silicon đang nguội dần trên vai anh. Gương mặt cô lạnh lùng như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch của những thành phố cổ vùng phía Bắc. Chỉ có những ngón tay cô, siết chặt vào gấu áo đến mức trắng bệch, là tố cáo cơn bão lòng đang cuộn xoáy.
"Xong rồi..." Jaxom thì thầm, giọng nói khàn đặc như có cát bên trong.
Elena nhìn anh, một cái nhìn trống rỗng đến đáng sợ. Cô không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu – một cái gật đầu xã giao, lạnh nhạt đến mức khiến trái tim Jaxom còn đau buốt hơn cả vết bỏng sau gáy. Cô xoay người, tà áo len thô của cô lướt qua khung cửa sắt rồi biến mất vào hành lang tối tăm của con tàu.
Tiếng bước chân cô nhỏ dần, đều đặn và dứt khoát, để lại Jaxom một mình trong căn phòng ngập tràn mùi khói khét và tiếng rít đều đều của lò hơi. Anh biết, nghi thức thanh trừng này không chỉ đốt cháy mã độc trong cơ thể anh, mà nó đã thiêu rụi cả sợi dây liên kết vô hình cuối cùng giữa anh và cô. Khoảng cách giữa họ giờ đây, dẫu chỉ cách nhau một hành lang hẹp, đã trở nên rộng lớn và lạnh lẽo tựa như khoảng không vũ trụ ngoài kia.