Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 15: MÓN NỢ CŨ (THE RETURNED BOOK)

Tiếng cát bụi kim loại của tinh vân Charybdis đập vào lớp vỏ thép của chiếc Falcon-III như những hạt mưa đá mùa đông trút xuống mái tôn gỉ sét. Trong cabin tối mờ, chỉ được chiếu sáng bởi ánh huỳnh quang xanh lục yếu ớt từ bảng điều khiển động cơ, không khí đặc quánh mùi dầu thủy lực nóng, mùi khí ozone cháy và cái lạnh buốt giá của không gian tự do len lỏi qua các khe hở cơ học. Động cơ ion rung lên những nhịp trầm đục dưới sàn tàu, một thứ âm thanh đều đặn, u u như tiếng lòng đất thở dài.

Elena ngồi bó gối trên chiếc ghế kim loại đóng đinh vào sàn cabin, vai cô khẽ run lên mỗi khi chiếc shuttle chao đảo trước một luồng điện từ mạnh. Bả vai đồng của cô – một bộ khớp nối cơ khí tinh vi nhưng lạnh lẽo – thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rít nhỏ kèn kẹt, thứ âm thanh cọ xát của kim loại thiếu dầu bôi trơn. Vết bỏng sau gáy, nơi sợi cáp kết nối thần kinh bị giật đứt thô bạo trong cuộc đào thoát khỏi Archon Nexus, vẫn âm ỉ cháy như có ai đó dí một đầu than hồng vào da thịt cô. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp vỏ tàu ép qua lớp áo bảo hộ mỏng mảnh.

Ở phía đầu cabin, Jaxom Thorne buông cần lái cơ học sau khi đã thiết lập chế độ giữ hướng bán tự động. Tiếng bước chân của anh nặng nề, xen lẫn âm thanh cơ khí trầm đục từ chiếc chân giả công nghiệp mỗi khi anh bước qua những tấm sàn sắt lồi lõm. Jaxom không nhìn thẳng vào Elena. Anh dừng lại bên chiếc tủ chứa dụng cụ, mở ra rồi lại đóng vào một cách vô nghĩa, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó mà chính anh cũng chẳng nhớ nổi. Tiếng lạch cạch của những mỏ lết, đai ốc va vào nhau vang lên khô khốc trong khoang tàu tĩnh lặng.

Sau một lúc ngập ngừng dài, Jaxom quay người lại. Dáng người anh đồ sộ, che khuất một phần ánh sáng xanh từ bảng điều khiển, đổ một bóng đen dài, u ám lên vách cabin. Anh thọc bàn tay thô ráp của mình vào túi áo khoác bảo hộ bằng da thô – chiếc áo đầy những vệt dầu loang và vết xước từ các chuyến đi săn phế liệu.

"Này," anh nói, giọng khàn khàn như thể đã lâu không dùng đến dây thanh quản.

Elena hé mắt. Trước mặt cô, cánh tay cơ khí bằng thép xám của Jaxom đang chìa ra. Giữa những ngón tay kim loại to bản, thô kệch là một cuốn sổ tay nhỏ.

Đó là cuốn sổ của cô.

Cuốn sổ ghi chép bằng giấy carbon – một món đồ cổ lỗ sĩ mà Elena luôn mang theo bên mình từ thời còn ở khu huấn luyện của Cyber-Guild. Lớp bìa giả da vốn có màu xanh sẫm giờ đây đã bị lửa sém đen một góc, mép sách quăn lại và có mùi khét đặc trưng của polymer bị cháy. Nhưng điều kỳ lạ là nó đã được lau chùi sạch sẽ. Những vệt muội than và dầu mỡ đen ngòm từng bám đầy trên bìa sách trong vụ nổ ở khoang lò hơi giờ đã biến mất, chỉ còn lại những vệt ố xám nhạt, để lộ ra những đường vân giả da chìm sần sùi dưới ngón tay cô.

Elena sững sờ. Cô nhìn cuốn sổ, rồi ngước mắt nhìn Jaxom.

Jaxom quay mặt đi chỗ khác, tránh ánh nhìn của cô, một bên lông mày rậm hơi nhíu lại đầy vẻ khó chịu. Anh ấn mạnh cuốn sổ vào lòng bàn tay cô, cử động thô bạo nhưng cẩn trọng một cách kỳ lạ để những đầu ngón tay thép không làm rách thêm những trang giấy mỏng manh.

"Nặng chết đi được," Jaxom càu nhàu, giọng cộc cằn phòng thủ rõ rệt. "Tôi nhặt được nó ở phòng lò hơi trước khi cái lò phản ứng chết tiệt kia bị thổi bay thành tro bụi. Nó cứ chật cả túi áo tôi suốt mấy ngày qua, làm cản trở cả việc tôi vặn van áp lực."

Elena nhận lấy cuốn sổ. Sự tương phản giữa lớp bìa giấy carbon mát lạnh và hơi ấm từ bàn tay cô khiến cô khẽ rùng mình. Khi những ngón tay cô chạm vào bề mặt ráp nhẹ của những trang giấy bị sém cháy, một mùi hương quen thuộc tỏa ra – mùi than củi khô, mùi giấy nến và một chút hương dầu thông tẩy rửa mà Jaxom chắc chắn đã dùng để lau sạch những vết bẩn trên bìa. Cô lật nhẹ từng trang giấy. Những dòng ghi chép bằng mực carbon đen nhánh, những công thức thuật toán vẽ tay và những sơ đồ cấu trúc của Archon Nexus vẫn còn nguyên vẹn, không một trang nào bị mất hay bị lem nhem. Anh đã vuốt thẳng từng góc giấy bị quăn, ép chúng lại phẳng phiu như cũ.

"Anh đã lau nó à?" Elena hỏi nhỏ, giọng cô dịu đi, không còn vẻ sắc lạnh cảnh giác như mọi khi.

"Rảnh rỗi quá nên làm thôi," Jaxom hừ một tiếng, bước lại gần bệ điều khiển phụ rồi ngồi sụp xuống một chiếc thùng gỗ chứa linh kiện. Anh lôi ra một miếng giẻ lau, bắt đầu chùi chùi những khớp ngón tay cơ khí của mình một cách máy móc, mặc dù chúng vốn đã sạch bóng dầu. "Mấy trang giấy carbon đó mà dính dầu máy của tôi thì coi như vứt. Tôi không muốn bị mang tiếng là kẻ phá hoại tài sản của người khác."

Elena nhìn xuống cuốn sổ nằm gọn trong lòng bàn tay. Giữa kỷ nguyên mà mọi dữ liệu đều được số hóa, lưu trữ trong những phân vùng ảo của mạng lưới Weave hay được truyền trực tiếp vào các cổng thần kinh, việc sở hữu một cuốn sổ giấy carbon vật lý được coi là một sự lập dị lỗi thời. Nhưng với Elena, đó là nơi duy nhất cô có thể giữ lại những suy nghĩ của mình mà không sợ bị Directorate quét sóng não hay hack vào bộ nhớ.

"Cảm ơn anh, Jaxom," cô nói, từ tốn và chân thành.

Jaxom khựng lại một nhịp. Miếng giẻ lau trên tay anh dừng lại trên khớp ngón tay cái bằng đồng thau. Anh không ngước lên, nhưng bả vai rộng của anh khẽ chùng xuống, rũ bỏ bớt vẻ căng cứng phòng thủ thường trực.

"Đừng có mà cảm ơn," anh lầm bầm, giọng thấp xuống một tông. "Tôi chỉ không muốn trên tàu của mình có rác thôi. Cô mà cứ ngồi thẫn thờ tiếc nuối cái cuốn sổ cháy đó thì có mà làm hỏng cả chuyến bay qua Charybdis."

Elena không nhịn được một nụ cười nhẹ, rất khẽ, chỉ thoáng qua trên khóe môi rồi biến mất vào bóng tối của khoang tàu. Cô biết tính cách của những kẻ salvager ở Outer Rim – họ sinh ra trong sự khắc nghiệt của vũ trụ, nơi tình cảm là một thứ xaỉ có thể giết chết bạn bất cứ lúc nào. Sự cộc cằn của Jaxom chỉ là lớp vỏ bọc bằng thép gỉ để bảo vệ một thứ gì đó dễ vỡ bên trong.

"Tại sao anh lại giữ nó?" cô hỏi, khẽ lật một trang giấy ghi chép sơ đồ kết nối của Weave. "Lúc đó lửa đã lan sát phòng lò hơi. Một bước sẩy chân là cả hai chúng ta đều thành bụi vũ trụ."

Jaxom ném miếng giẻ lau vào hộp công cụ, phát ra một tiếng bộp khô khốc. Anh ngả người ra sau vách cabin, khoanh hai tay trước ngực. Ánh sáng từ màn hình radar quét qua khuôn mặt vuông vức, đầy những vết sẹo nhỏ của anh, tạo nên những mảng sáng tối góc cạnh.

"Vì tôi ghét Directorate," Jaxom trả lời sau một khoảng lặng dài, giọng anh không còn vẻ cộc cằn nữa mà mang một sắc thái trầm lặng, nghiêm túc kỳ lạ. "Chúng muốn số hóa mọi thứ. Ký ức, cảm xúc, cả linh hồn của một con người... chúng biến tất cả thành những dãy nhị phân vô tri trên đám mây của chúng. Nhưng cuốn sổ này... nó là thật. Những nét mực này là thật. Khi cô viết lên đó, cô để lại một phần của chính mình mà không một thuật toán nào của Kaelen Vex có thể chạm tới hay xóa bỏ."

Anh liếc nhìn bàn tay đồng của Elena đang đặt trên cuốn sổ.

"Chúng ta đã mất đi quá nhiều phần cơ thể bằng xương bằng thịt cho những cỗ máy này rồi, Elena," anh nói, giọng nhỏ dần, gần như chỉ là một tiếng thì thầm hòa vào tiếng động cơ. "Nếu để mất nốt những thứ thô sơ này... thì chúng ta khác gì bọn Sentinel vô hồn ngoài kia?"

Elena nhìn chằm chằm vào những trang giấy carbon sẫm màu. Lời nói của Jaxom chạm vào một góc sâu thẳm trong tâm trí cô, nơi cô luôn tự hỏi liệu mình có đang dần biến thành một cỗ máy phá hoại vô cảm hay không. Khớp vai đồng của cô dường như bớt buốt lạnh hơn. Có một luồng hơi ấm vô hình, chậm rãi lan tỏa trong cabin chật hẹp, xua đi cái lạnh lẽo của tinh vân Charybdis đang gào thét bên ngoài.

Bức tường băng giá, được dựng lên từ sự ngờ vực giữa một nữ saboteur phản loạn và một gã smuggler thực dụng, dường như đã nứt ra một khe nhỏ. Qua khe nứt ấy, một nhịp cầu hiểu biết thầm lặng đã được bắc qua.

"Nó được làm từ sợi carbon nén và bột graphite," Elena khẽ nói, ngón tay lướt qua mép giấy cháy. "Chịu được nhiệt độ lên tới tám trăm độ C. Nên dù có nổ lò hơi, nó vẫn sống sót."

Jaxom khịt mũi, đứng dậy và quay trở lại phía cần lái. Nhưng lần này, bước chân của anh có vẻ nhẹ nhàng hơn.

"Hóa ra cũng không hoàn toàn là đồ cổ lỗi sĩ," anh nói vọng lại, tay nắm lấy cần điều khiển cơ học, hướng mũi tàu Falcon-III sâu hơn vào tâm bão điện từ. "Ngồi cho chắc vào. Bão sắp mạnh lên đấy. Và cất kỹ cái thứ nặng trịch đó đi."

Elena ôm cuốn sổ vào lòng, cảm nhận lớp bìa cứng cáp tựa sát vào ngực mình. Bên ngoài cửa sổ, những dải ánh sáng tím và xanh của tinh vân Charybdis cuộn xoáy như một bức tranh sơn dầu khổng lồ, nhưng bên trong cabin, bóng tối đã không còn lạnh lẽo như trước nữa.