Sự bình yên ngắn ngủi sau khi vượt qua vùng bão Charybdis đột ngột tan vỡ. Chiếc Falcon-III vừa đi vào quỹ đạo ổn định chưa đầy mười phút thì các thiết bị cảm biến trên bảng điều khiển đồng loạt nhấp nháy đèn đỏ báo động. Một lực hút vô hình, nặng nề và đậm đặc như dòng thủy ngân lỏng, ập xuống từ khoảng không phía trên, bóp nghẹt phi thuyền nhỏ bé.
Đó là trường lực phân cực lượng tử cực mạnh từ kẻ thù. Dưới áp lực khủng khiếp này, các động cơ đẩy của chiếc Falcon-III lập tức rên rỉ, phát ra những tiếng kêu rắc rắc đau đớn rồi lịm dần. Jaxom ghì chặt cần số, cố gắng kích hoạt hệ thống phản lực phụ, nhưng các khớp cơ khí bên vai trái của anh rít lên vì quá tải. Mọi nỗ lực điều khiển lúc này đều vô hiệu. Chiếc tàu như một con côn trùng nhỏ bé sa vào vũng bùn quánh đặc, bị kéo tuột về phía bóng đen khổng lồ đang che lấp cả bầu trời sao.
Siêu chiến hạm Convergence của Tổng Cục hiện lên như một thực thể cơ khí khổng lồ, một pháo đài thép di động găm đầy đinh tán và những đường ống xả hơi nước đục ngầu vào không gian lạnh giá. Cửa hangar mở rộng như chiếc miệng quái vật nuốt chửng phi thuyền nhỏ bé vào trong bằng ray từ tính. Khi Falcon-III hạ cánh với tiếng rầm nặng nề, các chốt khóa thủy lực lập tức ghim chặt thân tàu, cắt đứt hoàn toàn lối thoát.
*
Elena bị tách khỏi Jaxom ngay lập tức. Cô bị áp giải qua những hành lang sâu thẳm mang đậm phong cách công nghiệp nặng nề của chiến hạm. Các vách ngăn bằng thép thô không sơn để lộ những vệt hàn xù xì và những đường rỉ sét kéo dài như những vệt nước mắt khô. Trần cao vút chằng chịt dây cáp và ống dẫn nhiệt rít lên từng tiếng xì xì buốt giá. Dưới chân cô, sàn lưới sắt rung bần bật theo nhịp đập trầm đục từ lò phản ứng trung tâm. Hơi thở cô ngưng tụ thành làn sương trắng trong cái lạnh ngột ngạt ngập mùi dầu thủy lực và o-zon cháy khét. Cuối hành lang mê cung, những người lính mở cánh cửa thép dày, đẩy cô vào căn phòng thẩm vấn hình tròn câm lặng.
Nơi đây tối tăm và cô quạnh. Bốn bức tường thép xám phản chiếu thứ ánh sáng neon tù mù dội từ trần nhà xuống chiếc bàn sắt nguyên khối đầy vết xước ở trung tâm. Elena bị khóa chặt vào ghế bằng đôi vòng sắt lạnh ngắt tự động siết vào cổ tay. Cái lạnh tê tái truyền vào da thịt cô giữa không gian chỉ có tiếng rung động tần số thấp, đơn điệu của động cơ chiến hạm.
Cánh cửa thủy lực đột ngột trượt mở với tiếng thở dài trầm đục của khí nén. Giám đốc Vex bước vào phòng.
Dưới chiếc áo choàng sẫm màu cắt may sắc sảo, cơ thể ông ta hầu như đã được cơ khí hóa hoàn toàn. Gương mặt Vex ẩn sau chiếc mặt nạ bằng đá đen nhẵn bóng không khe hở, chỉ có một thấu kính cơ học màu đỏ sẫm thay cho mắt phải khẽ co giãn, phát ra tiếng tạch nhỏ khi thay đổi tiêu cự. Vex bước đi câm lặng nhờ các mô-tơ điện siêu mịn chạy dọc khớp gối.
Đặt chiếc đĩa dữ liệu lượng tử màu xanh lam lên mặt bàn sắt với một tiếng cạch khô khốc, ông ta đứng đối diện với Elena mà không ngồi xuống, thấu kính màu đỏ xoáy sâu vào cô như thể đang đo đạc từng nhịp tim.
"Tiến sĩ Vance," Vex cất tiếng. Giọng nói của ông ta trầm ấm, phẳng lặng không một gợn sóng cảm xúc, mang một thứ logic tuyệt đối. "Sự phản kháng của cô đối với Sóng Thăng Hoa là một hành động phi logic."
"Ông gọi việc tước đoạt ý chí tự do, biến con người thành những mảnh linh hồn câm lặng trong mạng lưới Nexus là logic sao?" Elena cố giữ giọng mình không run rẩy.
Vex khẽ nghiêng đầu, chiếc mặt nạ đá đen phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô: "Tự do là khái niệm xa xỉ của những kẻ chưa từng chứng kiến sự tàn khốc của entropy. Sinh học chỉ là trạng thái bất ổn đầy lỗi và mục nát. Hãy nhìn xem những gì cô đang cố bảo vệ."
Vex chạm ngón tay bọc kim loại lên chiếc đĩa. Một chùm hologram màu lam phóng lên, lan tỏa thành màn sương lơ lửng giữa phòng. Bức tường thép sau lưng biến mất, thay vào đó là đoạn video ba chiều cũ kỹ, nhiễu sọc liên tục.
Trong sương sáng, một căn phòng tồi tàn hiện ra ở khu ổ chuột Nebula-9. Giữa những đường ống rỉ nước thải vàng đục, một người đàn ông trung niên bằng da thịt, mệt mỏi và hốc hác, đang quỳ bên chiếc giường sắt gỉ sét. Đó chính là Vex của nhiều thập kỷ trước, gương mặt in hằn những nếp nhăn của nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Trong vòng tay người cha là bé gái Iris gầy gò, có mái tóc xơ xác. Cô bé thở khó nhọc, lồng ngực nhỏ phập phồng yếu ớt dưới lớp áo rách. Khóe môi và viền mắt cô bé bám đầy một lớp bột đồng màu xanh lục—chứng bệnh bụi phổi đặc trưng của các thợ mỏ nghèo vùng Nebula-9.
Đoạn video không có âm thanh rõ ràng, chỉ có tiếng rè rè của máy chiếu và tiếng thở dốc ngắt quãng của đứa trẻ qua bộ loa. Iris khẽ nấc lên một tiếng cuối cùng, cơ thể run rẩy rồi bất động. Đôi mắt bé gái mất đi tiêu cự, bàn tay nhỏ bé tuột khỏi vạt áo cha, buông thõng xuống tấm đệm ố vàng. Người cha chỉ lặng lẽ cúi đầu, bả vai run lên từng đợt cô độc trong bóng tối.
Hình ảnh ba chiều dừng lại ở khoảnh khắc đau lòng ấy, đứng yên lập lòe sọc xanh. Vex đứng đó, thấu kính đỏ rực khẽ chớp nhẹ trong ánh sáng từ hologram tỏa ra.
"Iris... con gái tôi," Vex thì thầm lạnh lùng. "Sinh học là entropy. Thịt xương là cái chết. Đồng hóa vào Nexus là cách duy nhất bảo tồn ý thức của nhân loại khỏi sự suy kiệt vật chất. Cô Vance, cô muốn bảo vệ cái gọi là tự do sinh học để nhìn thêm hàng triệu đứa trẻ chết như Iris sao?"