Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 18: VƯỢT NGỤC BẰNG MÁU (THE VOLTAGE OVERDRIVE)

Tiếng bước chân nặng nề của Vex xa dần, chìm vào âm thanh cơ khí đều đặn của hành lang tối tăm bên ngoài. Cánh cửa thép dày khép lại với một tiếng sập khô khốc, để lại Elena và Jaxom trong không gian chật hẹp của buồng giam số 9. Nơi đây không có song sắt thông thường, thay vào đó là một bức màn ánh sáng màu tím nhạt phát ra tiếng vo ve đơn điệu nhưng buốt óc — một trường lực từ tính cao tần có khả năng bẻ gãy bất kỳ nỗ lực vượt ngục nào bằng vật lý thông thường.

Không khí trong buồng giam lạnh lẽo, mang theo vị rỉ sét ẩm ướt bốc lên từ những tấm sàn kim loại ghép vội. Elena ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào vách thép lạnh toát. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau cuộc đối thoại cân não với Vex. Sóng Thăng Hoa sắp sửa được kích hoạt. Trạm không gian này sẽ sớm trở thành một lò thiêu linh hồn khổng lồ, và họ không thể chỉ ngồi đây chờ đợi cái chết được số hóa.

"Elena," Jaxom khẽ gọi, phá vỡ bầu không khí đặc quánh. Anh đang quỳ một gối ở góc phòng, một tay xoa nhẹ khớp vai trái bên dưới lớp áo bảo hộ rách nát. Đồng hồ áp suất dầu trên bả vai gia cố bằng titan của anh đang nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt. "Chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu xung lực từ hệ thống chính đạt đỉnh, trường lực này sẽ khóa vĩnh viễn."

Elena ngước lên, ánh mắt cô dừng lại ở chi giả cơ khí của mình. Phần tay giả bằng hợp kim đồng đánh bóng tinh xảo nay đã trầy xước, những khớp bánh răng lộ ra ngoài phản chiếu ánh sáng tím ma mị của phòng giam. Cô biết mình phải làm gì. Ở góc buồng giam, ngay dưới chân tấm lưới tản nhiệt, là một nắp hộp kỹ thuật nhỏ dẫn thẳng đến đường dây cung cấp năng lượng cho hệ thống giam giữ.

"Jaxom, giúp tôi cạy tấm sắt này lên," Elena nói, giọng cô thấp nhưng kiên định.

Jaxom nhíu mày, bước lại gần. Anh dùng những ngón tay bọc thép của bàn tay phải, lách vào khe hở nhỏ của tấm lưới dưới sàn. Với một tiếng nghiến kim loại rợn người, tấm sắt bị lật ngược ra sau, để lộ một mớ hỗn độn những bó dây cáp cách điện bằng cao su lưu hóa và các ống đồng dẫn dòng điện cao áp. Một luồng khí nóng mang mùi ozone và dầu máy cũ phả thẳng vào mặt họ.

"Cô định làm gì?" Jaxom hỏi, nhưng ngay khi nhìn thấy Elena tháo lớp vỏ bảo vệ ở khớp cùi chỏ cơ khí, anh lập tức hiểu ra. Gương mặt anh biến sắc. "Không được. Đó là nguồn mười ngàn vôn dẫn trực tiếp từ máy phát phụ. Nếu cô cắm trực tiếp phần chi nhân tạo vào đó để gây đoản mạch, dòng điện phản hồi sẽ nướng chín toàn bộ hệ thống thần kinh sinh học ở vai cô trước khi bộ ngắt điện kịp hoạt động. Cô sẽ chết vì sốc tim."

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác," Elena trả lời, tay cô vẫn thoăn thoắt tháo rời các chốt an toàn trên khớp nối kim loại, để lộ ra những đầu nối trần trụi. "Bộ lọc của tôi có thể chịu tải trong khoảng ba giây. Jaxom, khi trường lực sập xuống, máy phát phụ sẽ cố tái khởi động trong vòng năm giây. Anh phải phá hủy máy điều tốc từ trường ngay lập tức. Nếu không, tất cả sẽ vô ích."

Jaxom nhìn sâu vào mắt Elena. Anh biết cô nói đúng. Anh gật đầu chậm rãi, siết chặt nắm đấm trái. Khớp vai titan của anh phát ra những tiếng kêu lách cách khô khốc, áp suất dầu thủy lực tăng vọt lên mức tối đa, sẵn sàng cho một cú đấm duy nhất.

Elena hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi cô, mang theo sự tĩnh lặng kỳ lạ trước cơn bão. Cô quỳ xuống bên hố kỹ thuật, hướng đầu nối kim loại vào lõi cáp đồng trần.

"Bắt đầu đi," cô thì thầm.

Ngay khi khớp nối chạm vào lõi điện áp cao, một tiếng nổ chói tai vang lên. Một quầng sáng xanh lam rực rỡ bùng phát, nuốt chửng cả buồng giam trong tích tắc. Dòng điện cực mạnh chạy ngược dọc theo chi giả của Elena. Không có từ ngữ nào tả xiết nỗi đau đớn ấy. Đó không chỉ là cảm giác nóng rát thông thường, mà là một luồng nhiệt lượng hủy diệt xuyên thấu từng sợi cơ hữu cơ, luồn lách qua các đầu dây thần kinh nối liền giữa da thịt và máy móc.

Mùi khét lẹt lập tức bốc lên — mùi của vỏ bọc cao su bị nung chảy, mùi ozone cháy sặc sụa, và kinh khủng hơn cả là mùi thịt da hữu cơ ở bả vai cô đang bị nung chín dưới nhiệt độ cực cao. Toàn thân Elena co giật mạnh dữ dội, mắt cô trợn trừng, tầm nhìn chuyển sang một màu trắng xóa vô hồn. Các cổng giao tiếp sinh học sau gáy cô bắt đầu xì khói đen, rỉ ra những giọt dầu bôi trơn nóng bỏng. Cô muốn hét lên, nhưng thanh quản cứng đờ không thể phát ra âm thanh. Dù vậy, bằng một ý chí phi thường, cô vẫn khóa chặt các ngón tay vào thanh đồng dẫn điện, không để bản thân buông ra trước khi chu kỳ đoản mạch hoàn tất.

Bụp!

Bức màn ánh sáng màu tím lóe sáng một lần cuối rồi tắt ngấm. Trường lực biến mất. Cùng lúc đó, còi báo động khẩn cấp của phân khu bắt đầu rú lên những âm thanh chói tai, đèn đỏ nhấp nháy liên hồi.

"Elena!" Jaxom hét lên. Anh lao lên phía trước khi thấy cơ thể cô đổ gục xuống sàn như một con búp bê đứt dây cót. Cánh tay đồng của cô giờ đã đen sạm, bốc khói nghi ngút và hoàn toàn bất động.

Nhưng không có thời gian để chần chừ. Ở góc tường đối diện, chiếc máy phát từ trường phụ bắt đầu rên rỉ, các bánh răng của bộ điều tốc cơ học bắt đầu quay nhanh dần để tái lập lại tường lực. Jaxom đứng chắn trước thiết bị. Anh biết rằng tấm vỏ thép bảo vệ của máy phát này quá dày để có thể phá vỡ bằng các công cụ thông thường. Anh chỉ có một cơ hội, và một bộ trợ lực cơ học duy nhất.

Jaxom lùi lại một bước, lấy đà. Anh dồn toàn bộ năng lượng dự phòng của bộ pin đeo hông vào piston thủy lực ở vai trái. Một tiếng rít chói tai của áp suất khí nén vang lên trong khoang chứa kim loại. Vai trái của anh rung lên bần bật dưới áp lực quá tải.

Với một tiếng gầm hoang dã, Jaxom tung cú đấm quyết định vào thẳng tâm của máy phát.

RẦM!

Cú va chạm tạo ra một âm thanh kim loại đâm sầm vào nhau vang dội khắp hành lang. Tấm vỏ thép của máy phát lõm hẳn vào trong, các bánh răng bên trong vỡ vụn, bắn ra những mảnh thép sắc nhọn. Nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt. Lực phản chấn từ cú đấm vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thống trên người Jaxom.

Một tiếng khục khô khốc vang lên từ khớp vai của anh. Chiếc piston xi-lanh trợ lực bằng thép không gỉ bị uốn cong rồi vỡ vụn dưới áp lực cực đại. Thanh truyền động gãy đôi, đâm xuyên qua lớp vỏ bảo vệ vai, cắm thẳng vào phần thịt hữu cơ bên dưới xương đòn của anh. Dầu thủy lực nóng bỏng, đen ngòm phun ra như máu từ một vết thương hở, nhuộm đẫm cả mảng áo và bốc hơi nghi ngút trên bắp tay đang co rút vì đau đớn.

Jaxom loạng choạng lùi lại, gương mặt tái mét, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cánh tay trái của anh giờ đây buông thõng, hoàn toàn vô dụng, rỉ dầu và hơi nước từ những đường ống bị đứt gãy. Cơn đau thấu xương từ bả vai bị xé toạc khiến anh suýt chút nữa quỵ xuống. Nhưng anh cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững sự tỉnh táo.

Anh bước tới, dùng cánh tay phải duy nhất còn lành lặn xốc Elena lên. Cơ thể cô nhẹ bẫng, hơi thở yếu ớt và đứt quãng. Cánh tay của cô lạnh ngắt, không còn một chút phản hồi cơ học nào.

"Đi thôi... chúng ta phải thoát khỏi đây," Jaxom khào khào nói, giọng anh đặc quánh vì đau đớn.

Họ lê bước ra khỏi buồng giam. Hành lang bên ngoài ngập trong ánh sáng đỏ của đèn báo động. Hai robot gác tuần tra đang di chuyển tới với những bước chân kim loại nặng nề, nhưng hệ thống định vị của chúng đang bị nhiễu loạn bởi vụ nổ điện áp vừa rồi. Jaxom dùng cơ thể mình che chắn cho Elena, dựa vào những góc tối của đường ống dẫn khí để né tránh tầm quét của chúng.

Mỗi bước đi là một cực hình đối với Jaxom. Cánh tay trái bị gãy nát đung đưa theo nhịp bước, kéo căng những sợi dây thần kinh sinh học bị tổn thương và khiến dầu nóng tiếp tục rỉ vào vết thương hở. Anh cảm nhận được mùi rỉ sắt của máu mình hòa lẫn với mùi dầu thủy lực khét nồng.

Cuối cùng, cửa boong phóng tàu phụ hiện ra trước mắt. Chiếc shuttle Falcon-III nằm cô độc trên bệ phóng, lớp vỏ hợp kim carbon của nó phản chiếu ánh sáng cảnh báo đỏ rực. Jaxom đặt Elena vào ghế phụ của buồng lái, nhanh chóng thắt dây an toàn cho cô. Anh ngã nhào vào ghế phi công, dùng bàn tay phải run rẩy gạt các công tắc khởi động lò phản ứng nhiệt hạch của con tàu.

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, xua tan cái lạnh lẽo của nhà ngục. Cánh cửa hangar mở ra, để lộ khoảng không gian vũ trụ đen thẳm với những hạt bụi tinh vân lấp lánh phía xa. Falcon-III lao vút ra ngoài, bỏ lại phía sau trạm không gian của Vex và những tia lửa điện vẫn còn nhảy múa trong bóng tối. Đích đến duy nhất của họ lúc này là Fortress-88, nơi Mara và những người Outcasts đang chờ đợi.