Vết cắt lạnh lẽo của không gian dường như ngưng đọng lại khi chiếc tàu vận tải rầm rập tiến vào vòm hang khổng lồ của Pháo đài 88. Đó là một tiểu hành tinh carbon bị khoét rỗng, một cái kén tối tăm lơ lửng giữa vành đai đá bụi vô tận. Khi những động cơ hãm rít lên, phun ra những luồng khí phản lực nóng bỏng chống lại lực quán tính, cả boong tàu rung chuyển dữ dội. Âm thanh ấy không sắc nhọn mà trầm đục, truyền qua lớp vỏ kim loại dày rồi dội lại từ những vách đá xám xịt, khô khốc của lòng tiểu hành tinh.
Không khí bên trong Pháo đài 88 mang theo vị mặn chát của muối khoáng và mùi dầu máy khét lẹt tích tụ qua nhiều thập kỷ tuần hoàn. Dưới ánh sáng tù mù của những dải đèn natri màu vàng chanh, cấu trúc bên trong của pháo đài hiện ra như một mê cung cơ khí khổng lồ được ghép thẳng vào đá tảng. Những thanh dầm chịu lực bằng hợp kim carbon đan chéo nhau như những chiếc xương sườn của một con quái thú cổ đại, vươn vút lên khoảng không tối tăm phía trên, nơi trần hang chìm khuất trong làn sương bụi mờ ảo. Nhiệt độ ở đây rất thấp; hơi thở của những người vừa bước xuống tàu ngưng tụ lại thành những làn khói mỏng, nhanh chóng tan biến vào bầu khí quyển nhân tạo khô cằn.
Đứng trên đài quan sát bằng thép rỉ sét nhô ra phía trên bãi đáp, Mara lặng lẽ dõi theo dòng người đang lục tục bước xuống từ khoang chứa. Cô đứng thẳng, hai tay chắp phía sau lưng, bất động như một cột đá. Chiếc áo khoác dạ dày màu xám tro che khuất phần lớn cơ thể cô, nhưng vầng trán cao và ánh mắt sắc lạnh của cô thì không gì giấu nổi. Gương mặt Mara không một chút cảm xúc, làn da nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng phản chiếu vẻ cứng cỏi như thép nguội. Đôi mắt màu xám tro của cô không hề chớp khi tiếng còi báo động cập cảng vang lên từng hồi nhức óc. Ở Mara tỏa ra một thứ uy quyền trầm lặng, một sự điềm tĩnh tuyệt đối được trui rèn qua những mùa đông kéo dài trên các hành tinh băng giá. Cô không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô đủ để khiến những người lính gác xung quanh giữ nguyên vị trí, không ai dám lơ là dù chỉ một giây.
Dưới sân ga, sự hỗn loạn bắt đầu lan rộng. Hàng trăm người tị nạn, mặt mày lấm lem bụi than và hốc hác vì đói khát, đang chen chúc nhau trong không gian chật hẹp. Họ là những kẻ sống sót sau cuộc càn quét ở vành đai ngoài, mang theo tất cả những gì còn lại của một đời người trong những chiếc túi vải sờn rách. Tiếng khóc của trẻ con hòa lẫn với tiếng ho khan của người già, tạo nên một bản nhạc tang thương dội vào những vách đá carbon câm lặng.
"Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này!"
Một giọng nói khàn đặc vang lên từ giữa đám đông, cắt ngang tiếng ồn ái. Đó là một người đàn ông trung niên, mái tóc bết dính và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Ông ta đứng lên một chiếc hòm gỗ, giơ nắm tay gầy guộc lên không trung.
"Trốn chui trốn nhủi trong những cái hang đá lạnh lẽo này để chờ chết sao? Liên minh hứa hẹn sự bảo hộ, nhưng tất cả những gì chúng ta nhận được là những khẩu phần ăn tổng hợp mốc meo và nỗi sợ hãi mỗi đêm! Thăng Hoa... Thăng Hoa là con đường duy nhất! Chỉ có trút bỏ thân xác yếu ớt này, chúng ta mới thực sự tự do khỏi sự truy đuổi của chúng!"
Lời nói của ông ta như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Đám đông bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán rì rầm nhanh chóng bùng lên thành một cuộc tranh cãi nảy lửa.
"Điên rồ!" Một người phụ nữ trẻ bế đứa con nhỏ hét trả lại, giọng cô run rẩy nhưng đầy căm phẫn. "Thăng Hoa cái gì chứ? Đó là sự tự sát tập thể! Họ sẽ xóa sạch ký ức của anh, biến anh thành những dòng mã lệnh vô tri phục vụ cho mạng lưới của bọn chúng. Anh muốn con tôi trở thành một cỗ máy không có linh hồn sao?"
"Ít nhất thì cỗ máy không biết đói, không biết đau!" Người đàn ông gầm lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt co giật. "Nhìn xung quanh đi! Chúng ta đang chết dần chết mòn trong cái hốc đá carbon này. Nếu không Thăng Hoa, chúng ta lấy gì để đối mặt với hạm đội của Đế chế khi chúng tìm ra nơi này?"
Những tiếng la hét, đồng tình lẫn phản đối, va vào nhau tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đã đẩy những kẻ khốn cùng này đến bờ vực của sự chia rẽ. Họ tranh cãi không phải vì lý tưởng, mà vì họ đã quá mệt moi với việc phải làm người trong một vũ trụ không còn chỗ cho nhân tính.
Ở một góc khuất dưới bóng của thanh dầm chịu lực khổng lồ, Kaelen-Zero đứng lặng im, nửa thân người chìm vào bóng tối. Anh mặc một chiếc áo choàng sẫm màu che kín đầu, đôi mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Tiếng tranh cãi của những người tị nạn lọt vào tai anh nhưng dường như trôi tuột đi, chẳng thể mảy may làm lay động tâm trí đang đóng băng của anh.
Trái tim Kaelen nặng trĩu một nỗi đau buốt nhói. Hình ảnh của Lyra – yếu ớt, bất động trong buồng kén phục hồi – cứ hiển hiện trước mắt anh như một bản án chung thân. Anh tự hỏi bản thân hàng nghìn lần, liệu quyết định đưa cô đến đây là đúng hay sai? Sự hy sinh của cô, vết thương chí mạng mà cô phải gánh chịu, tất cả đều là vì sai lầm và sự kiêu ngạo của anh. Kaelen đưa bàn tay lên, nhìn những ngón tay thô ráp của mình. Dưới lớp da giả lập kia, anh vẫn cảm nhận được dòng chảy lạnh lẽo của dầu thủy lực và những vi mạch đang hoạt động. Anh là một kẻ nửa người nửa máy, một kẻ không thuộc về thế giới nào. Anh đã không thể bảo vệ được người con gái duy nhất tin tưởng mình, và giờ đây, anh phải đứng nhìn cô lơ lửng giữa sự sống và cái chết trong một pháo đài hoang phế.
"Cậu đang tự trách mình à?"
Một giọng nói trầm, đều đều vang lên bên cạnh. Kaelen không quay đầu lại, anh biết đó là ai. Mara đã bước xuống từ đài quan sát từ lúc nào, bước đi của cô nhẹ nhàng đến mức không hề phát ra một tiếng động trên nền sàn kim loại rỉ sét.
"Tôi nên làm tốt hơn," Kaelen trả lời, giọng anh khàn và nhỏ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng tranh cãi đang ngày một gay gắt của đám đông phía xa.
Mara đứng bên cạnh anh, mắt vẫn hướng về phía những người tị nạn đang gào thét. Gương mặt cô dưới ánh sáng natri trông như được đúc từ đá obsidian. "Trong vũ trụ này, Kaelen, làm tốt hơn thường chỉ có nghĩa là chết muộn hơn một chút. Cô gái đó đã chọn con đường của mình. Cậu cũng vậy."
"Nhưng cô ấy phải trả giá cho lựa chọn của tôi," Kaelen nắm chặt tay lại, các khớp ngón tay kim loại dưới lớp da giả kêu lên những tiếng lách cách rất nhỏ. "Nhìn họ đi, Mara. Họ đang phát điên lên vì cái gọi là Thăng Hoa. Họ nghĩ đó là lối thoát. Tôi đã thấy những kẻ Thăng Hoa thực sự, họ không còn là con người nữa."
Mara khẽ thở dài, một âm thanh cực nhẹ gần như không thể nghe thấy. Cô quay sang nhìn Kaelen, ánh mắt xám tro không một chút dao động. "Con người chỉ bám víu vào nhân tính khi họ còn hy vọng. Khi hy vọng lụi tàn, họ sẽ bám vào bất cứ thứ gì có thể giúp họ sống sót, dù đó là một con quỷ. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là cứu rỗi linh hồn họ, Kaelen. Nhiệm vụ của chúng ta là giữ cho cái pháo đài này không bị sụp đổ trước khi cơn bão ập đến."
Nói rồi, Mara quay lưng bước đi, tà áo choàng xám của cô bay nhẹ trong luồng gió lạnh của hệ thống thông gió. Kaelen nhìn theo bóng lưng cô cô độc và thẳng tắp, rồi lại nhìn về phía đám đông đang không ngừng tranh cãi dưới ánh đèn vàng vọt. Giữa lòng tiểu hành tinh tối tăm này, vết rạn nứt của Liên minh không chỉ nằm ở những lời tranh cãi ngoài kia, mà nó đã hằn sâu vào lòng mỗi con người đang run rẩy vì cái lạnh của không gian.