Bóng tối của ngõ hẻm giăng kín xung quanh Elena như một tấm kén ẩm ướt và lạnh lẽo. Gió đêm từ cảng trên cao thổi xuống, mang theo hơi muối mặn mòi trộn lẫn với mùi than đá cháy dở và dầu mỡ nồng nặc đặc trưng của thành phố Aetheria. Cô tựa lưng vào bức tường gạch bám đầy rêu phong, hơi thở dồn dập hóa thành những luồng khói trắng mỏng manh trong không khí buốt giá. Dưới chân cô, nước mưa đọng lại trong các khe đá lát đường phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ một cột đèn khí gas ngoài phố lớn, chập chờn như những đốm lửa ma trơi.
Elena siết chặt vạt áo khoác dạ đã sờn rách, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể sau chồng thùng gỗ cũ chứa đầy những ống đồng và bánh răng gỉ sét bị bỏ hoang. Tiếng còi hơi từ các xưởng cơ khí ở khu hạ lưu thỉnh thoảng lại rú lên, trầm uất và vang vọng giữa những vách tường đá chật hẹp, át đi tiếng đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực cô. Cô đã chạy suốt ba khu phố, trốn tránh những ánh mắt dò xét của những tuần tra viên mặc áo giáp bọc thép. Giờ đây, trong khoảng lặng tạm thời của góc tối này, nỗi sợ hãi nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến tê tái.
Cô cúi đầu, ánh mắt vô tình chạm phải một vật thể lấp lánh nằm chơ vơ giữa những mảnh vỡ của một chiếc hòm gỗ mục. Đó là một mảnh gương cầm tay đã vỡ, chỉ còn lại một góc của chiếc khung viền bằng kẽm chạm khắc hoa văn dây leo đã xỉn màu. Elena ngần ngại duỗi bàn tay trái – bàn tay bằng xương bằng thịt còn vương những vệt bụi than – nhặt mảnh gương lên.
Dưới ánh sáng chập chừng hắt vào từ đầu hẻm, cô nâng mảnh kính sắc nhọn lên ngang tầm mắt. Bề mặt thủy tinh bị rạn nứt thành một mạng nhện chằng chịt, chia cắt gương mặt cô thành những mảng rời rạc, méo mó. Elena nhìn chăm chú vào hình ảnh phản chiếu. Hai mắt cô trũng sâu, đồng tử giãn rộng phản chiếu thứ ánh sáng xám xịt của đêm đông. Làn da cô tái nhợt, như thể đã quá lâu không được chạm vào ánh nắng mặt trời, đối lập hoàn toàn với những sợi tóc bết nước mưa bám chặt vào trán.
Nhưng điều khiến cô rùng mình nhất không phải là sự tiều tụy, mà là một cảm giác xa lạ đến ghê người. Gương mặt trong gương kia, với những đường nét thanh tú nhưng vô hồn, dường như thuộc về một ai đó khác. Những ký ức trong đầu cô tựa như một cuốn sách bị xé rách, chỉ còn lại những trang rời rạc không đầu không cuối. Cô nhớ mình từng có một gia đình, một ngôi nhà nhỏ với giàn hoa kim ngân thơm ngát, nhưng khi cô cố gắng nhớ lại một khuôn mặt cụ thể, một giọng nói quen thuộc, tất cả chỉ là một khoảng không xám xịt. Cô là ai? Tại sao cô lại ở đây, chạy trốn giữa lòng một đô thị ngột ngạt được vận hành bằng hơi nước và bánh răng?
Đột nhiên, một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc theo bả vai phải của Elena. Cô giật mình, suýt nữa làm rơi mảnh kính.
Đó là cánh tay đồng.
Thiết bị cơ khí kỳ vĩ và đáng sợ ấy nối liền với vai cô bằng một khớp cầu bằng đồng thau đánh bóng, giờ đã bị xước sát nhiều chỗ. Những đường ống dẫn thủy lực siêu nhỏ chạy dọc theo cẳng tay như những mạch máu nhân tạo, bên trong chứa đầy thứ dung dịch aether xanh lam phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang âm ỉ dưới lớp vỏ kim loại. Các khớp ngón tay được chế tác tỉ mỉ từ những lá đồng mỏng xếp chồng lên nhau, mô phỏng hoàn hảo giải phẫu của bàn tay người nhưng lại mang vẻ lạnh lùng, vô cảm của máy móc.
Không có bất kỳ mệnh lệnh nào từ bộ não của Elena, cánh tay đồng bỗng nhiên khẽ rung lên. Cô cảm nhận được sự chuyển động của các bánh răng hành tinh tí hon nằm sâu trong cổ tay. Một tiếng động cơ cực nhỏ, như tiếng vo vo của một con ong nghệ bị nhốt trong hộp sắt, vang lên bên trong các thớ kim loại.
Tích.
Một tiếng gõ sắc gọn vang lên. Khớp ngón trỏ tự động co lại rồi duỗi ra.
Tích.
Tiếng gõ thứ hai. Cổ tay cô tự xoay một góc mười lăm độ về phía bên phải, các pittông thủy lực siêu nhỏ co bóp làm dịch chuyển dòng chất lỏng màu xanh lam, tạo ra những bọt khí li ti chạy dọc ống dẫn.
Tích.
Tiếng gõ cuối cùng. Cánh tay đồng hoàn toàn tự chủ nâng lên, hướng thẳng về phía mảnh gương rạn mà tay trái cô đang cầm.
Elena nín thở, toàn thân đông cứng vì kinh hãi. Cô muốn hạ tay xuống, muốn ném mảnh gương đi, nhưng cơ thể cô như bị chia làm hai nửa riêng biệt. Nửa bên trái run rẩy vì sợ hãi, còn nửa bên phải lại vận hành với một sự chính xác lạnh lùng, bỏ qua mọi nỗ lực kiểm soát của ý chí. Bàn tay kim loại nhẹ nhàng lướt qua khoảng không, ngón trỏ bọc đồng thau từ từ chạm vào bề mặt thủy tinh rạn nứt.
Một cảm giác kỳ lạ truyền ngược lại qua các dây thần kinh nối liền giữa da thịt và kim loại. Elena không cảm thấy cái lạnh của kính, mà thay vào đó là một tần số rung động cực kỳ tinh vi. Qua đầu ngón tay đồng, cô như nghe thấy tiếng thì thầm của những cỗ máy khổng lồ bên dưới lòng đất Aetheria, tiếng nhịp tim của thành phố sắt đá này.
Cánh tay đồng bắt đầu vẽ một đường chậm rãi dọc theo vết nứt lớn nhất trên mảnh gương. Tiếng kim loại cọ xát vào thủy tinh tạo ra những âm thanh ken két, nhỏ nhưng sắc lẹm, vang lên trong không gian tĩnh mịch của ngõ hẻm. Elena nhìn trân trân vào ngón tay đồng phản chiếu trong gương. Ở ranh giới nơi thịt da tiếp giáp với hợp kim, những vết sẹo lồi lõm, sẫm màu co rút lại theo mỗi cử động. Đó là chứng tích của một cuộc phẫu thuật tàn khốc mà cô không thể nhớ rõ, chỉ còn lại nỗi đau đớn âm ỉ mỗi khi thời tiết chuyển lạnh.
"Mày muốn gì ở tao?" Elena thì thầm, giọng cô khàn đặc và run rẩy. Câu hỏi rơi vào khoảng không, không có lời đáp.
Bàn tay đồng đột ngột dừng lại. Dòng dung dịch aether xanh lam bên trong các ống dẫn dịu bớt độ sáng, chuyển dần sang sắc xanh lục xám xịt. Sự tự chủ biến mất nhanh chóng như khi nó xuất hiện, trả lại quyền kiểm soát cánh tay cho cô. Elena thở hắt ra một hơi dài, cánh tay đồng nặng trĩu rơi xuống bên hông, va vào chồng thùng gỗ tạo nên một tiếng "boong" trầm đục.
Cô buông lỏng tay trái, mảnh gương rơi xuống đống rác rưởi dưới chân, vỡ tan thành hàng chục mảnh nhỏ hơn. Trong những mảnh vỡ mới ấy, hình ảnh gương mặt cô bị chia cắt thành muôn vàn mảnh vụn, không cách nào hàn gắn lại được. Elena tựa đầu vào bức tường gạch lạnh ngắt, nhắm chặt mắt. Nước mưa từ mái hiên phía trên nhỏ từng giọt đều đặn xuống vai cô, thấm qua lớp áo dạ, lạnh buốt đến tận xương tủy. Cô biết mình không thể ở lại đây lâu. Những kẻ săn lùng cô ngoài kia sẽ sớm tìm đến góc hẻm này. Và tệ hơn cả, cô nhận ra rằng kẻ thù đáng sợ nhất có lẽ không phải là những tuần tra viên kia, mà chính là thứ kim loại đang sống ký sinh trên cơ thể mình, một thực thể mang những ký ức và mục đích riêng biệt mà cô hoàn toàn không thể chạm tới.
Elena mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối sâu thẳm của ngõ hẻm trước mặt. Cánh tay đồng lại im lìm, lạnh lẽo và nặng nề, nhưng cô biết, sâu trong những bánh răng và trục khuỷu kia, một chiếc đồng hồ vô hình vẫn đang tiếp tục đếm ngược. Cô hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mưa trên mặt, rồi bước ra khỏi bóng tối, tiếp tục cuộc hành trình vô định vào lòng đêm của Aetheria.