Bên trong khoang động cơ phụ của tàu Rimward Voyager, thời gian dường như cô đọng lại thành một thứ dung dịch đặc quánh, nồng nặc mùi dầu thủy lực và rỉ sét lâu năm. Không khí ở đây ấm hơn các khu vực khác vài độ, nhờ vào chiếc lò nung áp suất thấp đang hoạt động bền bỉ ở góc phòng, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ cam tù mù như đốm lửa tàn trong đêm đông. Căn xưởng của Orion Thorne là một mê cung của những ống đồng uốn lượn, những giá treo lỉnh kỉnh bánh răng, van xả và các bảng mạch bán dẫn đã ố vàng theo năm tháng.
Orion ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bọc da sờn rách, một bên kính lúp cơ khí kẹp chặt nơi hốc mắt phải, tay kia cầm chiếc kìm mũi nhọn đang tỉ mẩn gỡ từng sợi dây đồng mảnh như tơ từ một cuộn rơ-le hỏng. Gương mặt ông là một bản đồ của những vết sẹo: một vệt dài sần sùi chạy từ thái dương xuống tận cằm, dấu vết của vụ nổ lò hơi trên tàu tuần dương cũ mười lăm năm trước. Mỗi khi ông cử động cổ, khớp vai cơ khí bên trái lại phát ra những tiếng rè rè khô khốc, đều đặn như nhịp gõ của đồng hồ quả lắc.
Tiếng cửa trượt thủy lực rít lên một tiếng chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Kira bước vào, hai tay ôm chặt một khối kim loại hình trụ có kích thước bằng một ổ bánh mì lớn. Hơi lạnh từ những hành lang bên ngoài vẫn còn bám trên lớp áo bảo hộ bằng da dày của cô, tỏa ra làn sương mỏng khi gặp hơi ấm của xưởng máy. Cô thở dốc, đôi găng tay lấm lem bụi than miết chặt vào các đường rãnh của vật thể.
"Chú Orion," Kira nói, giọng cô run lên vì lạnh và cả sự phấn khích không thể kìm nén. "Cháu nghĩ cháu đã tìm thấy thứ gì đó... rất khác thường ở bãi phế thải khu D."
Orion không ngẩng đầu lên ngay. Ông chậm rãi đặt chiếc kìm xuống chiếc khay sắt, gạt thấu kính phóng đại lên trán rồi mới quay sang nhìn cô gái. Ánh mắt ông dừng lại ở khối hình trụ trên tay cô. Dưới lớp bụi xám của những thập kỷ bị bỏ hoang, cấu trúc của vật thể hiện lên với những đường vân khắc chìm tinh xảo, chạy dọc theo lớp vỏ làm từ hợp kim titan siêu nhẹ.
"Lại một mảnh rác từ thời Chiến tranh Khai hoang sao?" Giọng Orion khàn khàn như tiếng hai viên sỏi cọ sát vào nhau. "Ta đã bảo cháu rồi, Kira. Những thứ đó giờ chỉ đáng làm sắt vụn để đúc lại đinh tán cho vỏ tàu thôi."
"Không phải rác đâu," Kira quả quyết. Cô tiến lại gần chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi bọc thép của ông, cẩn thận đặt khối kim loại xuống. Tiếng va chạm trầm đục vang lên, cho thấy trọng lượng của nó lớn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. "Đây là lõi của một dòng AI quân sự cổ. Ký hiệu là Echo-Alpha. Nhưng trọng lượng của nó... chú xem này, nó nặng hơn ít nhất ba lần so với một bộ lưu trữ dữ liệu tiêu chuẩn."
Orion nhướn mày. Ông vươn bàn tay thô ráp, những ngón tay đầy chai sạn lướt nhẹ trên các đầu nối mạ vàng của khối thiết bị. Cảm giác mát lạnh và trơn nhẵn của kim loại cao cấp truyền qua da thịt ông. Ánh mắt người cựu binh già chợt thay đổi; sự thờ ơ biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một kẻ đã dành cả đời để lắng nghe tiếng nói của máy móc.
"Đưa cho ta chiếc tua-vít ba cạnh và bộ chuyển đổi xung lực," ông ra lệnh, giọng trầm xuống đầy uy quyền.
Kira nhanh nhẹn nhặt các công cụ từ chiếc tủ sắt bên cạnh đặt vào tay ông. Orion bắt tay vào việc với sự khéo léo đáng kinh ngạc. Những ngón tay của ông chuyển động nhịp nhàng, tháo gỡ các chốt khóa bảo vệ bằng đồng thau ở hai đầu lõi máy. Khi nắp bảo vệ phía dưới bật mở với một tiếng tách dứt khoát, một luồng khí nén có mùi ozone nhàn nhạt thoát ra, làm lay động những sợi tóc mai của Kira.
Hiện ra trước mắt họ không phải là những tấm phiến silicon thông thường, mà là một khối pha lê đa diện màu lục sẫm, được treo lơ lửng giữa một mê cung gồm các cuộn cảm điện từ siêu dẫn. Khối pha lê không đứng yên; sâu bên trong cấu trúc phân tử của nó, những tia sáng siêu nhỏ liên tục chuyển động, tựa như một cơn bão điện từ bị giam cầm trong một không gian cực hạn.
"Thần thánh ơi..." Orion thì thầm, chiếc kính lúp trên trán ông lại rơi xuống trước mắt. "Đây không phải là một lõi lưu trữ thông thường. Nhìn các cuộn từ trường này đi. Chúng được thiết kế để giữ thăng bằng cho một thứ gì đó... rất không ổn định."
"Chúng ta có thể khởi động nó không?" Kira hỏi, mắt cô phản chiếu ánh sáng lục bảo phát ra từ khối pha lê.
"Có thể. Nhưng chúng ta cần nguồn điện độc lập. Nếu cắm trực tiếp vào mạng lưới của tàu, bộ biến áp của khoang này sẽ cháy rụi trong một nốt nhạc."
Orion đứng dậy, bước đến góc tối của căn phòng nơi đặt một máy phát điện chạy bằng dầu diesel cải tiến, kết hợp với các cell pin năng lượng mặt trời đã chai sạn. Ông kéo một sợi cáp điện lớn, bọc trong lớp cao su đã nứt nẻ, và bắt đầu nối các kẹp kim loại vào hai cực của lõi Echo-Alpha. Kira đứng bên cạnh, giữ chặt các đầu dây nối, cảm nhận được độ rung nhẹ của dòng điện chạy qua lớp găng tay bảo hộ.
"Chuẩn bị nhé," Orion nói, tay ông đặt lên cần gạt cầu dao bằng đồng. "Khi ta đóng mạch, hãy quan sát đồng hồ áp suất và lưu lượng dòng chảy. Nếu kim chỉ vượt quá vạch đỏ, lập tức ngắt kết nối."
Kira gật đầu, nín thở.
Orion giật mạnh cần gạt. Một tiếng ầm trầm đục vang lên từ máy phát điện. Đèn huỳnh quang trong xưởng chớp tắt liên tục rồi mờ hẳn đi, dồn toàn bộ năng lượng vào chiếc bàn làm việc. Từ trong lõi của Echo-Alpha, một tiếng vo vo ban đầu rất nhỏ, sau lớn dần lên thành một tiếng rít tần số cao, khiến màng nhĩ của hai người đau nhức.
Khối pha lê bên trong thiết bị bừng sáng. Lần này không phải là màu lục sẫm nữa, mà là một thứ ánh sáng trắng xanh tinh khiết, chói lòa đến mức làm lu mờ cả ánh đèn dầu trong phòng. Trên chiếc màn hình CRT cổ lỗ sĩ gắn trên tường, những dòng mã lệnh màu xanh lá bắt đầu chạy dọc với tốc độ chóng mặt, tạo thành những cột ký tự nhảy múa liên hồi.
“Hệ thống phát hiện nguồn cấp ngoại vi... Khởi động tiến trình đồng bộ hóa... Lõi Echo-Alpha trực tuyến...” Một giọng nói cơ khí, trầm ấm nhưng mang âm điệu lạnh lùng của kim loại vang lên từ chiếc loa phát thanh rè rè treo trên trần nhà.
Kira nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị thông số. Đột nhiên, các kim đo trên bảng điều khiển cơ học của Orion bắt đầu quay điên cuồng. Nhưng thay vì tiêu thụ điện năng từ máy phát, các chỉ số lại cho thấy dòng điện đang chảy ngược lại, sạc đầy các cell pin của xưởng với một tốc độ không tưởng.
"Chú Orion! Nhìn bảng đo dòng điện đi!" Kira kêu lên, chỉ tay vào chiếc đồng hồ đo điện thế. Kim đo đã vượt qua giới hạn tối đa, rung bần bật như muốn thoát ra khỏi mặt kính.
Orion vội vàng lao tới, nhưng thay vì ngắt cầu dao, ông lại chăm chú đọc những thông số năng lượng đang nhảy số liên tục trên màn hình máy tính. Đôi mắt ông mở to, gương mặt phủ đầy những nếp nhăn của thời gian giờ đây hiện rõ vẻ kinh hoàng lẫn kinh ngạc tột độ.
"Không thể nào..." Orion lắp bắp, những ngón tay ông run rẩy chạm vào màn hình ấm nóng. "Tần số dao động này... đây là năng lượng điểm không (Zero-Point Energy). Lõi AI này không chỉ là một bộ não nhân tạo, nó là một lò phản ứng lượng tử thu nhỏ!"
"Năng lượng điểm không sao?" Kira nghiêng đầu, cố gắng hiểu ý nghĩa của cụm từ đó qua những bài học lý thuyết sơ sài ở học viện hạm đội.
"Nó có nghĩa là," Orion quay lại nhìn cô, giọng ông run rẩy nhưng chứa đựng một tia hy vọng mãnh liệt mà cô chưa từng thấy trong suốt nhiều năm qua, "chúng ta không cần phải lo lắng về việc hạm đội sẽ chết dần chết mòn vì thiếu nhiên liệu nữa. Khối pha lê này... nếu chúng ta có thể trích xuất năng lượng từ nó một cách an toàn, nó có thể cung cấp điện năng cho toàn bộ tàu Rimward Voyager trong vòng một trăm năm tới."
Trong không gian chật hẹp của xưởng cơ khí, tiếng rít của lõi máy vẫn tiếp tục vang lên, đều đặn như nhịp tim của một thực thể sống vừa thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm. Kira nhìn khối kim loại đang tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo, và lần đầu tiên kể từ khi hạm đội bị trôi dạt vào vùng rìa thiên hà tối tăm này, cô cảm thấy cái lạnh lẽo của cái chết đã lùi lại phía sau một bước.