Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 2: KÝ ỨC LƯU VONG (EXILED MEMORIES)

Màn sương đêm của hành tinh phế thải Scrapland-9 mang theo cái lạnh buốt của kim loại gỉ và hơi dầu ẩm. Phía trên cao, những thanh dầm thép khổng lồ của Cầu Dyson đan chéo che khuất hầu hết ánh sáng yếu ớt từ ngôi sao đang lụi tàn. Silas đứng im lìm như một bức tượng đồng giữa đống đổ nát của phân khu 7. Khẩu súng trường trợ lực hơi nước trên tay anh tỏa ra làn khói mỏng nóng hổi, báo hiệu hệ thống khí nén đã sẵn sàng khai hỏa.

Chỉ cách anh vài mét, khuất sau cánh cửa phi thuyền méo mó, Lyra đang tựa lưng vào tường. Tiếng thở dốc của cô rất khẽ, nhưng bộ cảm biến âm thanh tinh vi gắn bên tai Silas vẫn thu nhận được nhịp tim nhanh và hỗn loạn của cô. Silas từ từ hạ họng súng xuống, cần khóa an toàn bằng đồng gạt nhẹ về vị trí cũ. Lực căng khí nén trong báng súng từ từ giãn ra.

"Cô có thể ra ngoài," Silas cất tiếng trầm khàn mang âm hưởng kim khí của bộ lọc thanh quản. "Tôi đã ngắt định vị của Tổng Cục."

Lyra bước ra từ bóng tối dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão gần đó, tay siết chặt một cuốn sách bọc da sờn rách lộ cả lớp xơ sợi màu nâu.

"Tại sao anh làm thế?" cô hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ cứng cỏi. "Anh là Thợ Săn của Tổng Cục, nhiệm vụ là tịch thu tài liệu hữu cơ."

"Một cuốn sách không phải mối đe dọa đối với nhân loại," Silas đáp, ánh mắt dời sang lối vào ẩn sau những tấm tôn lượn sóng. "Đi lối này."

Họ đi sâu xuống lòng đất qua những bậc thang bằng sắt đúc thô sơ. Nhiệt độ giảm dần, nhường chỗ cho bầu không khí khô ráo thoảng mùi nhựa thông và bụi giấy cũ – thứ hương vị xa lạ ở thế giới đầy dầu mỡ công nghiệp này.

Gian phòng rộng lớn hiện ra dưới lòng đá granite, được thắp sáng bởi những ngọn đèn gas bằng đồng cổ kính tỏa ánh hổ phách dễ chịu. Hàng nghìn cuốn sách giấy thật xếp ngăn nắp trên kệ gỗ sồi già chạy dọc vách đá. Silas đưa bàn tay đeo găng da vuốt nhẹ qua gáy một cuốn sách dày. Anh cảm nhận được kết cấu ráp nhẹ của giấy và tiếng xột xoạt thanh tao khi những trang sách cọ xát. Đây là những cảm giác vật lý thực sự đã bị xóa sổ khỏi cuộc sống kết nối với mạng Weave.

"Đây là thư viện ẩn của tôi," Lyra nói, đặt cuốn sách lên bàn gỗ lớn. "Những gì anh thấy ở đây là ký ức chưa bị lọc của loài người trước khi họ từ bỏ thể xác để tải ý thức vào mạng Weave."

Silas đi quanh bàn, ánh mắt dừng lại ở cuốn nhật ký hành trình bọc bằng hợp kim đồng nhẹ đã ô-xy hóa tạo vệt xanh lam dọc chốt khóa. Cuốn sổ nặng trĩu trên tay anh, mang những trang giấy nhám đặc trưng của sợi gai dầu thời cổ. Anh lật nhẹ từng trang, đi qua các sơ đồ kỹ thuật cổ xưa. Cho đến trang thứ ba mươi hai, Silas khựng lại, đồng tử co rút dưới lớp kính bảo hộ.

Trên trang giấy ố vàng là bức ảnh chân dung in nhiệt cũ. Người đàn ông trong ảnh có khuôn mặt góc cạnh với vết sẹo hình lưỡi liềm bên gò má trái – giống hệt khuôn mặt Silas mỗi khi nhìn qua những tấm thép bóng loáng của tàu Rust-Strider. Dòng chữ bên dưới ghi: "Kỹ sư Trưởng Nolan Vance - Trạm Nghiên cứu Aetheris - Năm 2389".

"Nolan... Vance?" Silas thì thào. Cơn đau nhói đột ngột dội thẳng vào thái dương, nơi cấy ghép cổng kết nối thần kinh. Những đốm sáng tĩnh điện bùng lên trong võng mạc, kéo theo hình ảnh chập chờn như phim bị cháy: tiếng cười trẻ thơ, mùi đất ẩm sau mưa và một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay anh.

Lyra tiến lại gần, nhìn vào trang sách rồi ngước lên với sự thấu cảm sâu sắc: "Anh nhận ra rồi phải không? Tổng Cục nói các Thợ Săn được tạo ra trong ống nghiệm, nhưng sự thật là họ đã bắt cóc những bộ óc xuất sắc, xóa sạch ký ức để biến họ thành công cụ trung thành. Anh không phải Silas. Anh là Nolan Vance."

Silas đặt cuốn sổ xuống bàn, vai trĩu nặng. Bàn tay cơ khí bên trái của anh khẽ run lên, các bánh răng li ti phát ra tiếng rít nhỏ bất lực.

"Nếu tôi là anh ta... thì người đàn ông đó đã đi đâu?" anh hỏi. "Tất cả những gì tôi nhớ chỉ là những hành lang kim loại lạnh lẽo và mệnh lệnh bắt buộc phải thi hành."

"Ký ức của anh không mất đi, Nolan. Chúng chỉ bị giam cầm sau những bức tường kỹ thuật số trong não anh," Lyra đặt bàn tay ấm áp lên cánh tay kim loại lạnh ngắt của anh. "Tôi cũng từng có một gia đình trên Cầu Dyson. Khi Tổng Cục đưa mẹ tôi đi Thăng Hoa, họ nói đó là sự cứu rỗi, nhưng thực chất chỉ biến bà thành một nút dữ liệu vô hồn. Tôi trốn chạy mang theo những cuốn sách này vì sợ một ngày nào đó mình cũng quên mất khuôn mặt mẹ, quên mất cảm giác của giọt nước mưa thực sự trên da."

Silas nhìn Lyra dưới ánh sáng ấm của đèn gas, cảm nhận nỗi sợ hãi chung đang gánh chịu trong vũ trụ lạnh giá: nỗi sợ bị đồng hóa và trở thành những bóng ma vô danh trong hệ thống máy chủ.

"Tôi đã luôn nghĩ sự im lặng trong đầu mình là một đặc ân," Silas nói dịu lại. "Nhưng giờ tôi hiểu, đó là sự im lặng của một nghĩa trang. Họ đã chôn cất Nolan Vance để tạo ra tôi."

Một mối liên kết vô hình nhưng vững chắc đã hình thành giữa hai tâm hồn lưu vong trong căn hầm ngập mùi giấy cũ. Họ không còn là kẻ săn đuổi và con mồi, mà là hai con người giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của nhân tính giữa thế giới cơ khí tàn nhẫn.

Bên ngoài, tiếng gió lượng tử vẫn gầm rú qua các khe thép của Scrapland-9, nhưng trong thư viện ẩn sâu dưới lòng đất, thời gian như ngừng trôi, nhường chỗ cho hơi ấm vừa được nhen nhóm.