Sau khi bầu không khí ngột ngạt của phòng họp Hội đồng tại Fortress-88 tạm lắng xuống, Elena cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt bởi hàng trăm nỗi lo âu. Những lời tranh cãi gay gắt của Kaelen-Zero và sự kiên định đầy áp lực của Mara vẫn còn vang vọng bên tai cô. Bản năng dẫn lối cho đôi chân cô tìm kiếm một khoảng lặng, và cô vô tình bước qua cánh cửa vòm bằng thép dày dẫn vào khu vườn thủy canh—trái tim xanh hiếm hoi của pháo đài nằm sâu trong lòng tiểu hành tinh carbon khổng lồ này.
Ngay khi cánh cửa áp suất đóng sập lại phía sau với một tiếng rít dịu nhẹ của gioăng cao su và hệ thống khóa thủy lực, toàn bộ thế giới cơ khí lạnh lẽo, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu máy dường như bị đẩy lùi. Elena hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây ấm áp và ẩm ướt, duy trì ổn định ở mức hai mươi bốn độ C nhờ các lò sưởi nhiệt điện bán dẫn. Nó mang theo hương thơm nồng nàn của đất ẩm, mùn hữu cơ và hơi nước ngọt ngào—một thứ mùi hương xa xỉ đối với những kẻ quanh năm sống trên các phi thuyền hay căn cứ đào sâu vào lòng đá vũ trụ.
Bên dưới mái vòm cấu tạo từ những tấm polymer hữu cơ dày hai mươi inch chịu lực, vốn đã mờ đục và đầy vết trầy xước li ti do va chạm với bụi vi thiên thạch, là một hệ thống canh tác nông nghiệp tự động vô cùng phức tạp. Những dãy ống dẫn dung dịch dinh dưỡng bằng đồng đỏ và sợi thủy tinh đan xen chằng chịt như mạng lưới mạch máu khổng lồ chạy dọc theo vách đá thô ráp. Tiếng nước chảy róc rách tuần hoàn qua các bể lọc cơ học, hòa cùng tiếng o o đều đặn, trầm thấp của máy bơm áp lực tạo nên một thứ âm thanh như nhịp thở của một sinh thể sống khổng lồ. Phía trên cao, các dải đèn quang phổ giả lập bức xạ mặt trời tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, tái tạo hoàn hảo một buổi chiều tà yên ả ở Kepler Prime.
Elena bước chậm rãi dọc theo lối đi hẹp lát bằng các tấm lưới thép rỉ sét. Những tán lá của loài thông đất Kepler xòe rộng, xanh mướt dưới ánh sáng nhân tạo. Dưới chân các luống cây, những lớp đất hiếm được vận chuyển từ các hành tinh vành đai ngoài xốp mềm và ẩm ướt, lấp lánh những giọt sương nhân tạo đọng trên đầu ngọn cỏ.
"Cô không ở lại để nghe họ phân chia khẩu phần à?"
Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên từ góc tối của khu vườn, ngay bên dưới giàn dây leo của loài thảo mộc bản địa. Elena giật mình, nhưng nhanh chóng nhận ra bóng dáng quen thuộc. Jaxom đang ngồi xổm cạnh một bồn đất sâu, đôi vai rộng của anh hơi khom lại. Cánh tay cơ khí công nghiệp màu thép xám của anh đặt hờ trên đầu gối, còn bàn tay bằng xương bằng thịt của anh đang bới nhẹ lớp đất tơi xốp.
"Tôi cần một chút không khí không có mùi thuốc súng và sự tuyệt vọng," Elena nói nhẹ nhàng, bước lại gần anh. Cô ngồi xuống một chiếc ghế băng làm từ tấm kim loại tái chế gần đó, cảm nhận cái lạnh của thép thấm qua lớp quần áo bảo hộ.
Jaxom không ngẩng lên ngay. Anh dùng những ngón tay thô ráp của bàn tay da thịt để phủi nhẹ lớp đất bám quanh một chùm rễ dài, thô nhám màu nâu sẫm vừa được nhổ lên. Đó là sweet-root—loài củ ngọt hiếm hoi có thể sinh trưởng mạnh mẽ trong môi trường thủy canh giàu khoáng chất của pháo đài. Vỏ của chúng sần sùi, bám đầy những hạt đất đen ẩm ướt.
"Mara đang gánh vác quá nhiều," Jaxom nói, giọng anh dịu đi đôi chút khi nhắc đến người thủ lĩnh. Anh đứng dậy, phủi nhẹ hai bàn tay vào chiếc quần kaki bạc màu. "Vai cô ấy sắp gãy dưới sức nặng của cái pháo đài này rồi. Và những người khác đang mất dần kiên nhẫn. Sự bất định ngoài không gian kia đang gặm nhấm họ từ bên trong."
Anh bước đến bên Elena, đặt chùm rễ sweet-root lên tấm lưới sắt ngăn cách giữa hai người. Tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên. Jaxom cầm một củ lên, bẻ đôi nó bằng một lực tay dứt khoát. Một tiếng rắc giòn giã vang lên, để lộ phần ruột củ màu vàng nhạt, mọng nước và tỏa ra một mùi hương vừa có vị ngai ngái của đất trù phú, vừa có chút ngọt thanh của nhựa cây rừng.
"Thử không?" Jaxom đưa một nửa củ cho cô. "Đặc sản của những kẻ không nhà đấy. Đã được khử trùng bằng tia cực tím rồi, không lo ngộ độc đâu."
Elena nhìn nửa củ sweet-root vẫn còn dính vài hạt đất ẩm. Cô ngập ngừng một lát rồi đón lấy bằng bàn tay cơ học bằng đồng đỏ của mình. Những ngón tay kim loại tinh vi của cô nhẹ nhàng siết lấy phần thân củ ấm áp, cảm nhận kết cấu thô ráp qua các cảm biến áp suất được hiệu chuẩn tỉ mỉ. Cô đưa củ lên miệng và cắn một miếng nhỏ.
Ngay lập tức, một vị đắng chát, nồng nặc mùi khoáng chất và sắt gỉ xộc thẳng lên mũi cô. Nó mạnh mẽ và thô bạo đến mức khiến cổ họng cô co thắt lại. Elena nhăn mặt, hai chân mày nhíu chặt, và cô bắt đầu ho sặc sụa, một tay che miệng, tay kia vẫy vẫy trong không khí như thể muốn xua tan vị đắng ấy.
Jaxom đứng nhìn biểu cảm của cô, và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra. Đôi mắt vốn luôn cảnh giác và lạnh lùng của gã buôn lậu chợt nheo lại. Khóe miệng anh giật giật, rồi một tiếng cười trầm thấp bật ra từ lồng ngực. Tiếng cười ấy mỗi lúc một lớn hơn, sảng khoái và tự nhiên, xua đi vẻ nghiêm nghị cộc cằn thường ngày. Đó không phải là điệu cười mỉa mai của kẻ thắng thế, mà là tiếng cười của một người trút bỏ được gánh nặng ngàn cân trong chốc lát.
"Nhìn cô kìa, tiến sĩ lượng tử!" Jaxom vừa cười vừa nói, bả vai anh rung lên. "Cô có thể tính toán quỹ đạo của một hạt nano trong giấc ngủ, nhưng lại bị hạ gục bởi một củ rễ đất!"
Elena, sau khi nuốt trôi miếng củ và cảm nhận một dư vị ngọt ngào, dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa nơi cuống họng, ngẩng đầu lên nhìn anh. Thấy vẻ mặt khoái chí của Jaxom, cô không thể giữ nổi vẻ nghiêm túc nữa. Khớp vai và cùi chỏ cánh tay cơ học của cô phát ra một tiếng click nhỏ giòn giã khi cô buông lỏng vai, và cô cũng bật cười theo.
Tiếng cười của cô trong trẻo, hòa cùng giọng cười trầm ấm của anh, vang vọng dưới mái vòm thủy canh, lấn át cả tiếng rầm rì của máy móc. Trong không gian khép kín chứa đầy màu xanh và ánh sáng ấm áp này, hai con người vốn mang đầy những tổn thương và sự đề phòng bỗng chốc trở nên gần gũi đến lạ kỳ.
Jaxom bước tới một bước, rút từ trong túi áo khoác da cũ kỹ ra một chiếc khăn tay hơi sờn. Anh cúi người xuống, động tác thô ráp nhưng vô cùng cẩn trọng, nhẹ nhàng quẹt đi vết đất đen và muội than bám trên má trái của Elena. Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, Elena có thể ngửi thấy mùi da thuộc từ áo khoác của anh, trộn lẫn với hương thơm ngọt ngào của sweet-root. Cô không né tránh. Sự dè dặt gượng gạo tồn tại suốt những ngày qua giữa hai người dường như đã tan biến hoàn toàn theo từng tiếng cười.
"Nó có vị... thật kỳ lạ," Elena khẽ nói khi Jaxom thu tay lại. Cô nhìn nửa củ còn lại trong tay. "Lúc đầu thì đắng như ngậm kim loại, nhưng sau đó lại rất ngọt."
"Đất ở đây được tái chế từ đá carbon của tiểu hành tinh, trộn với chất dinh dưỡng nhân tạo," Jaxom ngồi xuống cạnh cô trên băng ghế sắt, cánh tay cơ khí của anh đặt sát bên vai cô, nhưng không chạm vào. "Nó không hoàn hảo như đất của Trái Đất xưa kia hay các hành tinh lõi. Nhưng nó là thật. Không có chương trình giả lập nào tạo ra được vị đắng này cả. Kaelen và những kẻ ở Tổng Cục muốn một thế giới hoàn mỹ, nơi mọi thứ đều được lập trình sẵn. Nhưng họ sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác cắn một củ sweet-root tự tay mình trồng."
Elena gật đầu, ngón tay kim loại của cô khẽ chạm vào mép chiếc ghế băng. "Tôi đã từng nghĩ rằng sự hoàn hảo của những phương trình lượng tử là câu trả lời cho tất cả. Nhưng ở đây, ngửi mùi đất ẩm này, tôi mới nhận ra mình đã quên mất cảm giác được làm một con người thực sự là như thế nào."
Họ ngồi lặng yên bên nhau dưới ánh sáng mô phỏng màu cam vàng của Kepler. Bên ngoài mái vòm, khoảng không vũ trụ đen thẳm và lạnh lẽo vẫn đang bao trùm lấy Fortress-88, và hạm đội của Tổng Cục có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng ngay tại góc vườn nhỏ bé này, giữa mùi hương của đất ẩm và dư vị ngọt ngào của sweet-root, một mối liên kết thầm lặng nhưng bền chặt đã được hàn gắn. Họ biết họ không còn đơn độc trong cuộc chiến giữ lấy sự tự do của mình.