Không gian trong căn phòng thí nghiệm ngập tràn thứ ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn khí gas treo lơ lửng trên trần nhà bằng gỗ sồi cổ kính. Không khí ở đây luôn đặc quánh mùi dầu máy nồng hắc, hòa lẫn với hương vị khô khốc của những tia lửa điện thỉnh thoảng lại phóng ra từ các cuộn cảm cảm ứng. Elena đứng trước bàn điều khiển trung tâm, bóng của nàng đổ dài, chập chờn theo nhịp lửa gas lên bức tường gạch loang lổ vết ố của thời gian. Trước mặt nàng, cỗ máy giải mã cổ xưa — một khối cấu trúc hình cầu bằng đồng thau với hàng trăm bánh răng nhỏ li ti tinh xảo như những chiếc vảy cá — đang rên rỉ dưới áp lực của dòng năng lượng aether truyền qua các ống thủy tinh chứa đầy thứ dung dịch phát quang màu xanh lục.
Nàng đã dành mười tám giờ liên tục không nghỉ bên chiếc bàn gỗ phủ đầy các bản vẽ thiết kế và những mảnh giấy nháp nhàu nát. Đôi mắt nàng hằn lên những tia máu đỏ vì kiệt sức, và các ngón tay bằng xương bằng thịt của nàng run rẩy khi chạm vào các nút gạt bằng sứ cách điện. Bên cạnh đó, cánh tay cơ khí phía vai trái của nàng — một cấu trúc cơ-sinh học phức tạp bằng hợp kim nhẹ — thỉnh thoảng lại giật nhẹ. Các khớp nối kim loại rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc do thiếu hụt chất bôi trơn sau nhiều giờ hoạt động liên tục. Bản dịch mã hóa từ tấm phiến đá cổ chỉ còn thiếu một vài ký tự cuối cùng để hoàn chỉnh, nhưng cỗ máy cơ-điện đang chạy ở công suất định mức tỏ ra quá chậm chạp trước sự kiên nhẫn đang cạn dần của nàng.
"Chậm quá," Elena thì thầm, giọng nàng khàn đặc đi vì khói than từ chiếc lò sưởi áp suất thấp ở góc phòng phả ra. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Nếu không giải mã xong trước khi bình minh lên, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."
Nàng liếc nhìn chiếc áp kế đo dòng chảy aether. Kim chỉ nam bằng thép đen vẫn đứng yên ở vạch an toàn màu xanh lục. Ánh mắt nàng chuyển sang chiếc đòn bẩy điều chỉnh dòng chảy năng lượng. Trên mặt đĩa kim loại có khắc các vạch chia độ rõ ràng: 100%, 120%, và giới hạn đỏ nguy hiểm ở mức 150%.
Jaxom, lúc này đang bận rộn tháo rời một bộ chế hòa khí phức tạp ở phía bên kia căn phòng thí nghiệm, ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng động cơ giải mã đột ngột thay đổi âm điệu. Tiếng o o đều đặn thường ngày bỗng chốc chuyển thành một tiếng rít nhức óc, giống như tiếng của một con dã thú bị dồn vào đường cùng. Anh lập tức nhận ra sự bất thường.
"Elena, đừng làm thế!" Jaxom hét lên, buông rơi chiếc mỏ lết cầm tay xuống sàn kim loại tạo ra một tiếng 'xoảng' vang dội. "Hệ thống làm mát bằng hơi nước áp lực cao của cô chưa được gia cố để chịu đựng mức tải đó đâu! Nó sẽ nổ tung mất!"
Nhưng ngón tay của Elena đã đẩy chiếc đòn bẩy bằng gỗ mun vượt qua vạch an toàn, tiến thẳng đến mức giới hạn 150%. Nàng muốn kết thúc việc này, ngay lập tức.
Trong một khoảnh khắc dài tựa vô tận, căn phòng như chìm vào một sự im lặng chết chóc trước khi cơn bão ập đến. Rồi, chiếc kim trên áp kế giật mạnh, vọt thẳng vào vùng đỏ thẫm. Những vòng bánh răng bên trong quả cầu đồng thau quay cuồng nhanh đến mức tạo thành một vệt mờ màu vàng óng ánh. Một mùi khét lẹt của lớp sơn cách điện bị cháy bắt đầu bốc lên nồng nặc. Từ những khe hở của cỗ máy, những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe, nhảy nhót trên mặt bàn gỗ và làm cháy xém mép những tờ giấy vẽ.
Và rồi, sự cố xảy ra đúng như những gì Jaxom lo sợ.
Một tiếng nổ 'đùng' trầm đục và nặng nề vang lên từ khớp vai cơ khí của Elena. Áp suất hơi nước tích tụ quá nhanh không có đường thoát đã làm nứt toác chiếc van xả an toàn bằng đồng thau ngay sát bả vai nàng.
Xoẹt!
Một luồng hơi nước siêu nhiệt, trắng xóa và nóng bỏng, phun thẳng ra từ khớp nối kim loại trên vai Elena với một áp lực kinh hoàng. Sức nóng khủng khiếp của luồng hơi nước tạt ngang qua má phải của nàng. Elena hét lên một tiếng đau đớn, một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng khi nàng ngã khuỵu xuống sàn nhà. Khói và sương mù nóng rực nhanh chóng bao phủ lấy góc phòng thí nghiệm, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và làm mờ đi những chiếc đèn gas đang cháy.
"Elena!"
Jaxom lao qua làn sương mù dày đặc và nóng hổi. Anh bất chấp sức nóng đang phả vào da thịt mình, vươn tay tìm kiếm van khóa chính của đường ống dẫn hơi nước aether bên dưới gầm bàn. Với một cú vặn quyết đoán, anh khóa chặt dòng năng lượng. Tiếng rít gầm rú từ từ nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước ngưng tụ nhỏ tong tòng xuống nền đất lạnh lẽo và tiếng thở dốc đầy đau đớn, đứt quãng của Elena.
Anh quỳ xuống bên cạnh nàng trong làn sương đang tan dần. Làn da má phải của Elena đã ửng đỏ lên, xuất hiện những vết phồng rộp nhẹ ở phần gò má dưới tác động của luồng hơi nóng. Nhưng điều tồi tệ không kém là cánh tay cơ khí của nàng. Khớp vai bằng đồng bị kẹt cứng hoàn toàn, hơi nước vẫn còn rỉ ra từ kẽ hở giữa các bánh răng, phát ra những tiếng 'xì xì' nhỏ như tiếng thở của một con rắn độc.
"Cô điên thật rồi," Jaxom nói, giọng anh run lên vì vừa sợ hãi vừa giận dữ, nhưng bàn tay anh khi chạm vào bả vai nàng lại nhẹ nhàng vô cùng. "Đã bảo là không được ép nó quá tải mà. Cô luôn cứng đầu như vậy."
"Tôi... tôi suýt nữa đã giải mã được..." Elena thều thào, cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau rát trên má và sự tê liệt từ cánh tay trái khiến nàng mất thăng bằng và khuỵu lại.
"Im lặng nào," Jaxom cắt ngang, không để nàng nói tiếp lời biện hộ nào. Anh đỡ nàng ngồi tựa lưng vào một chiếc rương gỗ đựng dụng cụ lớn, rồi nhanh chóng bước tới bồn nước ở góc phòng.
Khi trở lại, anh mang theo một chậu nước lạnh, một mảnh vải lanh mềm sạch và một bình dầu bôi trơn chuyên dụng có vòi kim loại dài mảnh. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh nàng, đặt chậu nước sang một bên.
"Nhìn tôi này," Jaxom khẽ nói, giọng anh đã dịu đi rất nhiều.
Elena ngước mắt lên. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn gas, gương mặt nàng tái nhợt, ngoại trừ vệt bỏng đỏ ửng trên má phải trông vô cùng xót xa. Jaxom nhúng mảnh vải lanh vào nước lạnh, vắt nhẹ cho bớt nước. Anh đưa tay nâng cằm nàng lên, các ngón tay anh thô ráp vì dầu mỡ và kim loại nhưng cử chỉ lại vô cùng cẩn trọng, như thể đang chạm vào một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ nhất.
Khi mảnh vải mát lạnh chạm vào vệt bỏng, Elena khẽ rùng mình, hai tay siết chặt lấy vạt áo khoác bằng dạ của Jaxom.
"Đau lắm phải không?" Jaxom thì thầm, nhẹ nhàng chấm nhẹ mảnh vải lên vết thương để làm dịu đi cái nóng đang thiêu đốt biểu bì của nàng. "Rất tiếc, tôi không có sẵn thuốc mỡ chuyên dụng ở đây. Nhưng cái lạnh này sẽ giúp giảm phồng rộp và làm co các mạch máu lại."
"Không sao... tôi chịu được," Elena cắn môi, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Jaxom truyền qua cằm mình, một cảm giác ấm áp hoàn toàn khác biệt với sự bỏng rát của hơi nước trước đó. Hơi thở của anh phả nhẹ lên trán nàng, mang theo mùi bạc hà và khói thuốc nhẹ.
Sau khi đã làm dịu vết bỏng trên má nàng, Jaxom đặt mảnh vải xuống và chuyển sự chú ý sang bả vai cơ khí của Elena. Cánh tay này vốn là một kiệt tác của cơ khí chính xác, nhưng lúc này, các khớp răng bằng đồng thau đã bị giãn nở vì nhiệt độ cao và kẹt cứng vào nhau, phủ đầy một lớp muội đen ẩm ướt do dầu cháy.
Jaxom mở nắp bình dầu. Anh cẩn thận nhỏ từng giọt dầu hổ phách trong suốt vào các kẽ hở của bánh răng. Tiếng dầu gặp kim loại nóng phát ra những tiếng 'xèo xèo' nhỏ xíu và tỏa ra một mùi hương đặc trưng.
"Khớp truyền động chính bị lệch rồi," Jaxom vừa quan sát kỹ lưỡng vừa nói. Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ có tay cầm bằng gỗ mun. "Tôi cần phải nới lỏng vòng đệm trục khuỷu để giải phóng áp lực bị nghẽn. Sẽ hơi đau một chút vì nó kết nối trực tiếp với các sợi cáp thần kinh nhân tạo ở bả vai cô đấy. Cô cố chịu nhé."
Elena gật đầu nhẹ: "Cứ làm đi. Tôi tin anh."
Jaxom đặt các ngón tay lên phần khớp vai của nàng, cảm nhận độ rung và độ nóng của kim loại dưới lớp da nhân tạo. Anh dùng chiếc tuốc-nơ-vít, xoay nhẹ một góc nhỏ trên chiếc ốc định vị bằng đồng.
Cạch.
Một tiếng động cơ khí khô khốc vang lên từ sâu bên trong vai Elena. Nàng nhắm nghiền mắt, bấu chặt ngón tay vào vai áo Jaxom khi một luồng xung điện nhẹ chạy dọc sống lưng nàng. Nhưng ngay sau đó, tiếng kẹt cứng biến mất. Jaxom tiếp tục nhỏ thêm dầu vào các vòng bi, rồi dùng một miếng giẻ khô lau sạch lớp muội than và nước ngưng tụ trên bề mặt kim loại một cách tỉ mỉ. Anh xoay nhẹ cánh tay của nàng, chuyển động từ từ để dầu thấm đều vào từng ngóc ngách của hệ thống cơ khí phức tạp.
Những chuyển động cơ học dần trở nên trơn tru hơn, tiếng rít rát tai ban nãy giờ được thay thế bằng tiếng thì thầm êm ái của những chiếc bánh răng khớp vào nhau hoàn hảo.
Jaxom ngẩng đầu nhìn nàng, khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt xám sâu thẳm của Elena.
"Xong rồi," anh nói khẽ, giọng anh dịu lại hoàn toàn. "Nhưng từ giờ cho đến khi lớp da cơ khí nguội hẳn, cô không được sử dụng nó để mang vác vật nặng hay cố gắng vận hành bất kỳ thiết bị nào khác. Hiểu chưa?"
Elena nhìn anh, vệt bỏng trên má nàng đã bớt đỏ nhờ nước lạnh, nhưng gương mặt nàng lúc này lại thoáng ửng hồng vì một lý do khác. Nàng khẽ buông tay khỏi áo anh, khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.
"Cảm ơn anh, Jaxom. Nếu không có anh..."
"Không có gì," Jaxom thu dọn dụng cụ, đứng dậy và đưa tay ra để đỡ nàng lên. Căn phòng thí nghiệm vẫn còn vương lại hơi ẩm của sương mù, nhưng bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự yên bình kỳ lạ giữa những tiếng máy móc đang chạy đều đều ở đằng xa.