Không gian bên trong hangar số bốn của pháo đài bay Aetherius ngập chìm trong một thứ ánh sáng âm u, nhập nhoạng, được tạo nên từ sự pha trộn giữa khói súng đặc quánh và những tia nắng yếu ớt lọt qua mái vòm kính nứt rạn. Bầu không khí nóng hầm hập, bốc lên mùi dầu nhờn bị đốt cháy, mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ hương vị ozone sắc lạnh của hệ thống sạc điện cao áp đang bị quá tải. Xung quanh, những kết cấu khung thép tán đinh khổng lồ rên rỉ từng nhịp khô khốc dưới sức ép của các đợt oanh tạc liên hồi từ bên ngoài. Mỗi tiếng nổ từ hạm đội địch dội lại đều khiến các giàn giáo treo, những sợi xích sắt dày bằng cổ tay người rung lên bần bật, tạo ra những chuỗi âm thanh lách cách, can kịt kéo dài không dứt.
Elena tì chặt lưng vào bệ đỡ của một máy nén khí thủy lực cỡ lớn. Tấm thép dày của chiếc máy đã nguội lạnh từ lâu, mang lại một chút cảm giác mát mẻ ít ỏi cho tấm lưng đẫm mồ hồ của cô, nhưng cái nóng bức bối từ sàn nhà vòm vẫn không ngừng bốc lên qua lớp đế ủng da thuộc dày cộm. Kế bên cô, Mara đang ngồi thụp xuống, đôi tay run rẩy cố gắng điều chỉnh lại chiếc kính bảo hộ gọng đồng. Sợi dây da của chiếc kính đã sờn rách, và những ngón tay của Mara – vốn dĩ rất khéo léo khi sửa chữa những bánh răng đồng hồ tinh vi – giờ đây lại trở nên lóng ngóng vụng về một cách lạ lùng. Cô ấy không nói lời nào, chỉ có hơi thở dốc hối hả và tiếng răng đập vào nhau lập cập tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng đang đè nặng.
"Nhanh lên, Mara," Elena thì thầm, giọng cô khản đặc vì khói bụi. Cô đặt một tay lên vai bạn mình, cảm nhận được sự run rẩy truyền qua lớp áo dạ thô dày của Mara. "Các van xả áp tự động của đường ống hơi nước phía đông đã bị kẹt. Nếu chúng ta không rời khỏi đây trước khi áp suất vượt ngưỡng, cả khu vực này sẽ biến thành một chiếc lò nung khổng lồ."
Mara ngước lên, đôi mắt đen lánh ẩn sau lớp kính bám bụi mờ nhìn Elena. Cô khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt nhưng không thành. "Tớ biết. Chỉ là... cái dây da này cứng quá. Hơi nước rò rỉ làm nó co lại."
Chưa kịp để Mara dứt câu, một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Đó không phải là tiếng gầm của đạn pháo thông thường, mà là tiếng rít cao tần của một quả đạn plasma áp lực lớn. Âm thanh ấy sắc bén đến mức tưởng chừng như có thể xé toạc màng nhĩ của bất kỳ ai trong nhà vòm. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, toàn bộ ánh sáng trong hangar như bị hút ngược vào tiêu điểm của quả đạn đang lao xuống. Mái vòm kính dày hàng inch phía trên họ vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ li ti, rơi xuống như một cơn mưa kim cương lấp lánh nhưng mang theo thần chết.
Quả đạn plasma không nổ tung thành một quầng lửa đỏ rực rỡ, mà nó giải phóng một luồng năng lượng màu xanh lam cực độ, nóng bỏng và chói lòa. Elena chỉ kịp cảm nhận thấy một luồng khí nóng như sa mạc ập vào mặt, thổi bay cô ra xa khỏi bệ máy nén khí. Đầu cô đập mạnh vào một thanh dầm ngang bằng sắt rỉ, và bóng tối lập tức bao trùm lấy tâm trí cô trong vài giây.
Khi Elena tỉnh lại, một tiếng o o nhức nhối kéo dài hành hạ hai bên tai cô. Cô không còn nghe thấy tiếng còi báo động gầm rú, cũng không nghe thấy tiếng kim loại va đập nữa, mọi thứ đều bị nhấn chìm trong thứ âm thanh tĩnh lặng giả tạo của chứng chấn thương thính giác. Miệng cô đắng ngắt, ngập mùi đồng và cát bụi. Cô ho sặc sụa, lồng ngực đau nhói khi cố hít thở bầu không khí đặc quánh khói xám và tàn tro xút.
Elena lồm cồm bò dậy bằng cả hai tay và đầu gối. Sàn thép dưới thân cô nóng như một chiếc vỉ nướng, hơi nóng xuyên qua lớp găng tay da bảo hộ làm cô khẽ rên rỉ. Cô nhìn quanh một cách vô vọng qua làn khói xám đang cuồn cuộn bốc lên từ những vũng dầu máy bốc cháy.
"Mara!" cô hét lên, nhưng chính tai cô cũng không nghe thấy tiếng gọi của mình. Cô chỉ thấy lồng ngực mình phập phồng và cổ họng bỏng rát.
Chỉ cách bệ máy nén khí cũ vài bước chân, một bóng người nằm bất động bên cạnh chân cột chịu lực đã bị biến dạng hoàn toàn do nhiệt độ cao. Elena bò vội vã về phía đó, bất chấp những mảnh kính vỡ găm vào đầu gối và lòng bàn tay.
Mara nằm đó, nghiêng mình trên nền thép lạnh lẽo đang dần nguội đi sau vụ nổ. Không có một vết thương hở lớn nào, không có máu chảy loang lổ như Elena từng hình dung về cái chết trên chiến trường. Nhưng chiếc áo dạ màu xám tro của Mara đã bị xém đen một mảng lớn ngay trước ngực, nơi quả đạn plasma sượt qua. Sức nóng khủng khiếp của dòng năng lượng ion hóa đã lập tức làm cháy khô lớp vải và làn da bên dưới, để lại một vết thương màu xám xịt, không một giọt máu. Gương mặt của Mara tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chiếc kính bảo hộ vỡ vụn văng ra bên cạnh. Đôi mắt cô vẫn mở hờ, trống rỗng nhìn lên mái vòm đổ nát, nơi những hạt tuyết đầu mùa của vùng cao nguyên Aetherius bắt đầu rơi xuống qua những kẽ hở, lẫn lộn vào làn tro bụi đang bay lơ lửng.
Mara đã đi rồi. Không một lời trăng trối, không một cái nắm tay biệt ly, không có những giọt nước mắt hay những lời tuyên bố anh dũng. Cái chết đến nhanh chóng, lạnh lùng và tàn nhẫn như một phương trình vật lý được giải xong.
Elena quỳ sụp xuống bên cạnh thi thể bạn mình. Cô đưa tay vuốt nhẹ hàng mi của Mara để khép lại đôi mắt trống rỗng ấy. Bàn tay cô run lên bần bật, đầu ngón tay chạm vào làn da má của Mara – nơi mới chỉ vài phút trước còn ấm áp hồng hào, giờ đã lạnh ngắt và bám đầy một lớp muội than mịn. Một cảm giác cô độc tê tái xâm chiếm lấy tâm hồn Elena, lớn hơn cả nỗi sợ hãi những quả đạn pháo vẫn đang tiếp tục giội xuống bên ngoài nhà vòm.
Nhưng Elena biết cô không được phép gục ngã ở đây. Ánh mắt cô đổ dồn vào chiếc túi áo dạ bên hông của Mara, chiếc túi đã bị mảnh đạn xé toạc một đường dài, để lộ lớp lót bông thô bên trong. Đó là nơi Mara cất giữ bảo vật duy nhất của họ – niềm hy vọng cuối cùng của thung lũng xanh đã bị hủy diệt.
Elena bắt đầu dùng đôi tay trần của mình bới tìm trong đống đổ nát hỗn độn xung quanh thi thể. Cô gạt bỏ những mảnh sắt sắc nhọn đang tỏa ra hơi nóng hừng hực, những đoạn dây đồng cháy đen xì ra những tia lửa điện nhỏ. Bụi sắt và tàn tro mịn bám chặt vào từng kẽ móng tay cô, cào xước làn da mềm mại, nhưng Elena dường như không còn cảm giác đau đớn. Cô bới tung những mảnh gạch vụn và những mẩu gỗ cháy dở từ các thùng hàng đổ sập.
Cuối cùng, ngón tay cô chạm phải một vật cứng, có góc cạnh sắc nét nằm sâu dưới lớp vải áo dạ rách nát của Mara. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt làm tim cô thắt lại. Cô thận trọng kéo vật đó ra khỏi chiếc túi áo dạ bị xém cháy.
Đó là chiếc hộp thiếc nhỏ đựng những hạt giống của cây Aetheria cổ xưa. Chiếc hộp chỉ to bằng lòng bàn tay, vốn có màu bạc sáng nhưng giờ đã bị nhuộm đen bởi muội súng và tàn tro. Một góc của hộp bị móp méo nghiêm trọng do lực va đập của vụ nổ, nhưng chiếc chốt cài bằng đồng thau nhỏ vẫn bám chặt, giữ cho nắp hộp không bị bung ra.
Elena dùng vạt áo của mình lau sạch lớp muội than bám trên mặt hộp. Dưới ánh lửa bập bùng từ những thùng dầu đang cháy cách đó không xa, cô cẩn thận bật nhẹ chiếc chốt cài. Nắp hộp mở ra với một tiếng "tạch" nhỏ khô khốc.
Bên trong chiếc hộp, nằm yên bình trên lớp bông lót đã ngả màu vàng ố, là ba hạt giống nhỏ màu nâu sẫm, vỏ hạt cứng cáp và hơi bóng nhẹ. Chúng trông giống như những hạt sỏi nhỏ vô tri, nhưng Elena biết rằng ẩn chứa bên trong lớp vỏ bọc thô ráp ấy là mầm sống của một hệ sinh thái đã mất, thứ duy nhất có thể hồi sinh đất đai sau thảm họa tro bụi này. Chúng vẫn nguyên vẹn, không hề bị tổn hại bởi ngọn lửa plasma hay sức nóng kinh hoàng của trận oanh tạc.
Elena đóng nắp hộp lại, tiếng chốt cài khóa chặt một lần nữa vang lên như một lời hứa lặng lẽ. Cô áp chặt chiếc hộp thiếc vào lồng ngực mình, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp kim loại thấm qua lớp áo dạ dày, như muốn khắc sâu thực tế tàn khốc này vào tim.
Một tiếng nổ lớn khác lại rung chuyển phía tây hangar, kéo theo tiếng đổ sụp của một mảng tường gạch lớn. Lửa đã lan tới đường ống dẫn dầu thủy lực chính, những tia lửa màu cam xanh phun ra xèo xèo, chiếu sáng cả góc nhà vòm đổ nát. Khói độc bắt đầu hạ thấp xuống sát mặt sàn, đặc quánh và ngột ngạt.
Elena nhìn Mara lần cuối. Gương mặt của người bạn đồng hành giờ đã gần như bị che phủ hoàn toàn bởi lớp tro mịn đang không ngừng rơi xuống từ trần nhà, giống như một nghi thức an táng thầm lặng của chính pháo đài bay này dành cho cô. Không có thời gian cho những giọt nước mắt, cũng không có chỗ cho những nghi thức tiễn đưa dài dòng. Elena đứng dậy, cúi thấp người để tránh luồng khói độc phía trên, rồi nhanh chóng bước qua đống đổ nát nóng bỏng, hướng thẳng về phía khoang tàu thoát hiểm đang chờ đợi ở cuối hành lang tối tăm, mang theo tàn tro của Mara và những hạt giống của tương lai.