Không khí bên trong Căn Hầm của Archon đặc quánh mùi ozone và hơi kim loại rỉ sét. Dưới vòm trần đá vôi khổng lồ, những đường ống đồng dẫn năng lượng của Mạng Lưới Weave đan xen chằng chit như một mạng nhện cơ khí vĩ đại, phát ra những luồng sáng vàng cam nhấp nháy theo nhịp điệu của một trái tim nhân tạo. Nhiệt độ trong phòng đang sụt giảm một cách bất thường. Những hạt sương li ti bắt đầu ngưng tụ trên bề mặt các piston thủy lực, rồi nhanh chóng đóng băng thành một lớp màng trắng đục, lấp lánh dưới ánh sáng đèn dầu áp suất yếu ớt treo trên vách đá.
Elena tựa lưng vào bệ điều khiển trung tâm, hơi thở của cô tạo thành những luồng khói trắng dày đặc trong không gian buốt giá. Đôi mắt cô dán chặt vào tấm kính dày của khoang kén áp lực đặt ở trung tâm căn phòng. Bên trong đó, Jaxom đang quay cuồng giữa những khối thiết bị chằng chịt, cố gắng điều chỉnh các van xả áp suất khí helium để ngăn chặn một vụ nổ nhiệt hạch dây chuyền.
"Hệ thống đang quá tải," giọng nói của Echo-7 vang lên qua bộ loa rè của bảng điều khiển. Thực thể cơ khí cổ xưa này đứng im lìm ở góc phòng, những khớp nối bằng hợp kim thau của nó phủ một lớp tuyết mịn. "Mạng Lưới Weave sẽ tự thiêu rụi bản thân và san phẳng toàn bộ khu vực này nếu dòng năng lượng không được đóng băng ngay lập tức."
"Có cách nào ngắt kết nối thủ công không, Echo?" Elena hét lên qua tiếng rít gió của khí lạnh đang thoát ra từ các khớp nối áp lực. Bàn tay cô, dù đã được bọc trong găng da dày, vẫn bắt đầu mất dần cảm giác do cái lạnh thấu xương.
"Không thể ngắt từ bên ngoài," Echo-7 trả lời, thanh âm đều đều nhưng vang vọng một sự dứt khoát lạnh lùng. "Năng lượng của Weave đã tự thiết lập một vòng lặp phản hồi sinh học. Cần một lõi năng lượng tương thích để hấp thụ và đông cứng dòng chảy điện từ. Tôi sẽ liên kết bộ não quang tử của mình trực tiếp vào cổng dẫn chính."
Jaxom ngoảnh đầu lại từ trong khoang kén, khuôn mặt anh tái nhợt qua lớp kính mờ hơi nước. "Cậu điên rồi, Echo! Làm vậy sẽ xóa sạch toàn bộ ma trận ký ức của cậu! Cậu sẽ không còn tồn tại nữa!"
"Sự tồn tại của tôi là để bảo vệ sự cân bằng," Echo-7 đáp. Cảm biến ánh sáng cam hổ phách trên đầu nó nhấp nháy lần cuối, một nhịp điệu chậm rãi giống như một lời chào tạm biệt. Không đợi hai người bạn đồng hành kịp phản ứng, thực thể cơ khí bước tới, cắm hai cánh tay kim loại bọc dây dẫn của mình vào khe cắm năng lượng cao áp của Mạng Lưới.
Một tiếng nổ lách tách chói tai vang lên. Những tia chớp màu xanh lục phóng ra từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo cơ thể bằng hợp kim của Echo-7. Ngay lập tức, một lớp băng xanh thẫm, lạnh lẽo bắt đầu lan ra từ đôi tay của nó, bao phủ toàn bộ cơ thể kim loại và bò dọc theo các đường cáp quang học của Weave. Dòng năng lượng vàng cam rực lửa nhanh chóng bị đông cứng dưới lớp tinh thể băng dày đặc. Tiếng gầm rú của hệ thống dịu đi, thay vào đó là tiếng rắc rắc của kim loại bị co rút đột ngột dưới nhiệt độ cực thấp. Echo-7 đứng bất động, trở thành một bức tượng băng vĩnh cửu giữa căn hầm, đôi mắt cam hổ phách tắt lịm hoàn toàn.
Nhưng hiểm họa vẫn chưa qua đi. Việc đóng băng Mạng Lưới đột ngột đã làm tăng áp suất ngược trong hệ thống làm mát bằng helium lỏng của khoang kén chứa Jaxom.
"Jaxom! Van xả khẩn cấp! Anh phải mở nó ngay!" Elena lao đến trước tấm kính kén áp lực, dùng báng súng đập mạnh vào khung thép để thu hút sự chú ý của anh.
Bên trong kén, áp kế đã chỉ vào vạch đỏ nguy hiểm. Jaxom hiểu rằng nếu không xả lượng khí helium lỏng siêu lạnh này ra ngoài, áp suất sẽ xé toạc khoang kén và phá hủy toàn bộ lõi điều khiển. Anh bặm môi, dùng cả hai tay bám lấy chiếc vô-lăng van xả bằng đồng thau đã đóng băng cứng ngắc.
"Nó bị kẹt rồi!" Jaxom hét lên, giọng anh bị bóp méo qua hệ thống liên lạc nội bộ của kén.
"Dùng đòn bẩy! Cố lên, Jaxom!" Elena gào lên, những ngón tay cô cuống cuồng gõ trên bàn phím cơ của bảng điều khiển để tìm cách ghi đè mã khóa an toàn của kén.
Jaxom gồng hết sức bình sinh, cơ bắp trên vai anh căng lên dưới lớp áo khoác da. Anh lấy đà, thúc mạnh cùi chỏ vào tay quay van. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Van đồng chuyển động, nhưng kéo theo đó là một thảm họa: ống dẫn khí bên trong kén bị nứt toác.
Một luồng khí helium hóa lỏng ở nhiệt độ âm hai trăm sáu mươi độ C phun ra như một vòi rồng màu trắng sữa, trực tiếp táp vào cánh tay và một bên mặt của Jaxom. Cơn đau ập đến ngay lập tức, dữ dội và tàn nhẫn đến mức khiến anh á khẩu. Làn da tiếp xúc trực tiếp với luồng khí lạnh lập tức đông cứng thành màu trắng bệch như sáp, các mạch máu co thắt và các tế bào bị hủy hoại trong tích tắc. Lớp da phồng rộp lên, nứt nẻ dưới cái lạnh tuyệt đối. Đồng thời, khí helium tràn ngập không gian hẹp của kén, đẩy toàn bộ oxy ra ngoài. Lồng ngực Jaxom thắt lại, anh ho sặc sụa, phổi anh rát bỏng như thể đang hít phải những lưỡi dao cạo bằng thủy tinh. Anh khuỵu xuống sàn kén, đôi tay co quắp không còn chút lực.
"Jaxom!" Elena kinh hoàng hét lớn. Cô nhìn thấy đồng đội của mình gục xuống trong làn sương mù helium dày đặc. Hệ thống an toàn tự động của Mạng Lưới, bị ảnh hưởng bởi vụ đóng băng của Echo-7, đã khóa chặt cửa kén áp lực. Đèn báo động màu đỏ xoay vòng liên tục trên trần nhà, hú lên những tiếng chói tai.
Cô biết mình chỉ có chưa đầy một phút trước khi Jaxom chết ngạt hoặc bị đông cứng hoàn toàn. Elena lao trở lại bảng điều khiển, giật phăng nắp bảo vệ của cầu chì cơ học. Cô dùng tay trần nắm lấy những sợi dây điện nóng bỏng, mặc cho dòng điện rò rỉ làm tê dại cả cánh tay. Cô cắm trực tiếp đường dây dẫn của bộ đệm năng lượng phụ vào mạch điều khiển chính để tạo ra một xung điện ghi đè (override).
"Mở ra! Làm ơn mở ra!" Cô lẩm bẩm, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt rồi nhanh chóng đông thành những hạt băng nhỏ trên má.
Các bánh răng của hệ thống khóa cửa rít lên đau đớn dưới áp lực của dòng điện quá tải. Những tia lửa điện bắn ra tung tốe, đốt cháy một vài tập tài liệu cũ trên bàn làm việc gần đó. Với một tiếng nổ lớn từ bộ ngắt mạch, chốt cửa bằng thép nặng nề cuối cùng cũng bật mở. Làn sương helium trắng xóa tràn ra ngoài như một cơn thác lũ lạnh giá, khiến Elena phải lùi lại, ho khan dữ dội và cảm nhận cái lạnh buốt nhói chạy dọc sống lưng.
Không màng đến nguy hiểm, cô lao vào trong làn khói lạnh cắt da cắt thịt. Jaxom nằm đó, bất tỉnh, hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng. Cánh tay phải của anh đã hoàn toàn mất đi huyết sắc, cứng đờ như gỗ, còn khuôn mặt bị bỏng lạnh nặng nề. Elena vòng tay qua nách anh, dùng toàn bộ sức lực của một cơ thể đang run rẩy vì lạnh để kéo anh ra ngoài. Sàn nhà trơn trượt vì lớp sương giá khiến cô ngã khuỵu xuống vài lần, nhưng cô vẫn nghiến răng, bám chặt lấy áo khoác của Jaxom và lôi anh ra khỏi khoang kén tử thần.
Khi cả hai ngã nhào ra nền đá lạnh lẽo bên ngoài, Elena nhanh chóng kích hoạt van đóng khẩn cấp của cửa phòng chứa để ngăn dòng khí độc tràn theo. Cô nằm vật ra bên cạnh Jaxom, ngực phập phồng thở dốc, cố hít lấy từng ngụm không khí ít ỏi còn sót lại trong căn hầm. Cô áp tai vào ngực Jaxom. Nhịp tim của anh yếu ớt, chậm rãi, nhưng anh vẫn còn sống.
Giữa không gian u tối và lạnh giá của Căn Hầm, ánh sáng từ cơ thể đóng băng của Echo-7 tỏa ra một sắc cam hổ phách nhạt ấm áp, như một ngọn hải đăng cô độc canh giữ cho sự sinh tồn của họ trong bóng đêm vô tận của Mạng Lưới.