Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 3: Xung Đột Biên Giới

Không gian rìa biên ải Rimward chưa bao giờ là một nơi yên ả, nhưng buổi chiều hôm đó, sự tĩnh lặng bao trùm lên Vành đai Hephaestus mang một vẻ đe dọa kỳ lạ. Bên trong khoang chứa rộng lớn của con tàu nhặt rác Móng Vuốt Aether, Kira đang lau những vệt dầu mỡ bám trên các khớp nối của một tổ hợp lọc quặng. Cô dùng ngón tay miết nhẹ lên lớp ren đồng, cảm nhận độ mòn của thời gian qua những rãnh kim loại thô ráp. Không khí nồng nặc mùi than đá nóng, dầu bôi trơn cháy sém và thứ mùi rỉ sét đặc trưng của kim loại lâu ngày phơi mình trong bức xạ vũ trụ. Tiếng búa máy gõ đều đều từ các tầng dưới vọng lên như nhịp tim của một con quái vật đang ngái ngủ. Kira dừng tay, vén lọn tóc bết mồ hôi ra sau tai, lắng nghe âm thanh quen thuộc ấy. Nó mang lại cho cô một cảm giác yên bình giả tạo giữa cõi hư vô lạnh lẽo này.

Đột nhiên, tiếng còi báo động rít lên. Âm thanh chói tai ấy phá tan không khí ngột ngạt, theo sau là tiếng kim loại co giãn dữ dội khi con tàu đột ngột chuyển hướng tránh né. Sự rung chấn mạnh đến mức làm rơi chiếc cờ-lê bằng thép trên mặt bàn gỗ, tạo ra một chuỗi âm thanh lách cách khô khốc trước khi nó trượt dài trên sàn sắt. Qua khung cửa kính thạch anh dày cộp phủ đầy bụi vũ trụ, một bóng đen khổng lồ lướt qua. Đó là một tuần duyên hạm của Cục Quản Trị – chiếc corvette lớp Aegis. Lớp vỏ thép màu xám lạnh lẽo của nó nổi bật giữa dải tinh vân màu tím sẫm, những họng pháo áp lực xoay tròn, khóa chặt vào những chiếc tàu chở hàng cồng kềnh, yếu ớt của đoàn tàu thu gom.

"Chúng ta bị phục kích!" Tiếng của Thuyền trưởng Vane rè rè qua ống truyền thanh bằng đồng gắn trên vách ngăn. Giọng ông run rẩy, mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Họ không muốn bắt giữ... họ muốn quét sạch chúng ta! Kira, chuẩn bị kích hoạt các tấm chắn nhiệt!"

Kira không trả lời ngay. Cô nhìn qua cửa sổ kính, thấy một luồng ánh sáng chói mắt phóng ra từ tàu tuần tra. Một chiếc tàu kéo nhỏ trong đoàn trúng đạn, động cơ phản lực của nó nổ tung thành một quầng lửa cam rực rỡ rồi tắt lịm trong chân không, để lại những mảnh vỡ trôi nổi vô định như những tro tàn sau một buổi tế lễ. Đoàn tàu nhặt rác không có vũ khí phòng thủ hạng nặng. Họ chỉ là những kẻ sống bên lề, nhặt nhạnh những gì còn sót lại của các cuộc chiến tranh xưa cũ. Trận chiến này từ đầu đã không cân sức.

Ánh mắt cô dừng lại ở góc tối của khoang chứa. Ở đó, sừng sững dưới ánh đèn dầu leo lét, là Cự Long-09 – cỗ máy khai mỏ chạy bằng hơi nước áp lực cao đã bị bỏ xó từ lâu. Nó là một khối thép đúc và đồng đỏ khổng lồ, cao hơn mười mét, với những chiếc chân thủy lực nặng nề và một cánh tay gắn mũi khoan kim cương, cánh tay còn lại là chiếc vuốt gắp quặng khổng lồ. Thiết bị này vốn được thiết kế để nghiền nát những lõi tiểu hành tinh cứng nhất, nhưng lúc này, nó là hy vọng duy nhất của họ để chống chọi lại kẻ thù.

Kira chạy nhanh qua những sàn sắt chịu lực, đôi ủng da nện xuống mặt sàn tạo thành những tiếng vang khô khốc. Cô bám vào chiếc thang sắt rỉ sét, leo nhanh lên buồng lái của Cự Long-09. Khi cô giật mạnh chốt cửa, một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi than củi và dầu thầu dầu phả thẳng vào mặt. Buồng lái chật hẹp, được bao bọc bởi những tấm kính tròn lồi như mắt côn trùng, cho phép cô nhìn toàn cảnh chiến trường bên ngoài.

Cô ngồi vào chiếc ghế da đã sờn rách, thắt chặt dây đai an toàn bằng vải bố dày. Trước mặt cô là một ma trận những bảng điều khiển cơ khí phức tạp: những chiếc đồng hồ đo áp suất bọc đồng thau với kim chỉ đỏ rung bần bật, các tay van xoay tròn, và một dãy cần gạt bằng sắt bóng loáng dấu tay người của những thế hệ thợ mỏ đi trước. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại dưới lòng bàn tay và cái nóng hừng hực tỏa ra từ lò đốt phía sau lưng.

"Bắt đầu nào, người bạn già," Kira thì thầm, bàn tay cô đặt lên chiếc bánh đà khởi động bằng gang đúc.

Cô dùng cả hai tay xoay mạnh bánh đà ngược chiều kim đồng hồ. Sâu trong bụng cỗ máy, bộ phận đánh lửa tự động phát ra những tiếng tách tách giòn giã. Một tiếng hự lớn vang lên khi lò đốt than đá phun sương áp lực cao bén lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi sáng những đường ống đồng chằng chịt chạy dọc theo vách buồng lái như những mạch máu của một sinh vật cơ khí. Áp kế bắt đầu nhảy số. Kim chỉ áp suất lò hơi tăng dần từ mức không, vượt qua vạch xanh lá cây và tiến sát đến vùng đỏ nguy hiểm. Hơi nước bắt đầu rò rỉ từ một vài khớp nối yếu, tạo nên những làn khói mỏng che mờ một phần tầm nhìn của cô.

Kira nắm lấy hai cần gạt chính điều khiển dòng hơi nước siêu nhiệt. Cô đẩy chúng về phía trước bằng một lực dứt khoát. Hơi nước áp lực cao, được giải phóng khỏi các bình tích áp, rít lên chói tai khi tràn vào các piston xi-lanh kép. Cả cỗ máy rung chuyển dữ dội như một sinh vật sống đang cựa mình thức giấc sau một giấc ngủ dài ngàn năm. Những tiếng lạch cạch của bánh răng ăn khớp, tiếng xì xào của các van xả, và tiếng rầm rập của hệ thống cân bằng con quay hồi chuyển tạo nên một bản nhạc cơ khí hỗn loạn nhưng đầy uy lực. Sàn tàu dưới chân Cự Long-09 rên rỉ dưới sức nặng của nó.

"Kết nối hệ thống thủy lực," cô tự nhủ, kéo một sợi dây xích treo trên trần.

Két... Rắc!

Hai chân của Cự Long-09 hạ xuống mặt sàn tàu. Kira nhấn bàn đạp bằng chân phải, mở van xả khí nén ở các khớp gối. Cánh cửa khoang chứa của tàu Móng Vuốt Aether từ từ mở ra, để lộ khoảng không vô tận và chiếc tàu tuần tra của Cục Quản Trị đang áp sát, liên tục nã những phát pháo năng lượng làm rung chuyển cả vỏ tàu chở rác. Những luồng sáng màu xanh lam rạch phá bóng tối, biến không gian xung quanh thành một sàn diễn đầy chết chóc.

Với một cú đẩy mạnh cần điều khiển bên trái, Kira điều khiển Cự Long-09 bước ra ngoài không gian. Trọng lực yếu của vành đai tiểu hành tinh khiến cỗ máy khổng lồ di chuyển có phần nhẹ nhàng hơn so với trọng lượng hàng chục tấn của nó. Những chiếc móng thép của nó bám chặt vào bề mặt gồ ghề của tiểu hành tinh Hephaestus-4, nơi đoàn tàu đang neo đậu. Mỗi bước đi của nó làm bắn tung lên những hạt bụi mịn màu xám, tạo thành những đám mây bụi li ti lơ lửng trong chân không.

Tàu tuần tra corvette phát hiện ra sự xuất hiện của cỗ máy khai mỏ kỳ dị. Lớp vỏ thép bóng loáng của chiếc corvette phản chiếu ánh lửa từ các vụ nổ. Nó lập tức chuyển hướng pháo phụ về phía Kira. Một luồng đạn pháo động năng bắn tới, cày nát lớp đá dưới chân cỗ máy. Những mảnh vụn đá bay tung tóe trong chân không, va vào lớp vỏ thép của Cự Long-09 tạo thành những tiếng động đục ngầu truyền qua bộ khung cơ khí vào buồng lái, tựa như tiếng mưa rào trút xuống mái tôn.

Kira cảm nhận được sức nóng từ lò hơi đang lan tỏa dưới lưng ghế. Mồ hôi vã ra trên trán cô, chảy dài xuống má và cay xè mắt, nhưng cô không dám buông tay khỏi cần gạt. Cô bẻ lái, điều khiển chiếc vuốt thủy lực khổng lồ che trước buồng kính bảo vệ. Một phát đạn bắn trúng chiếc vuốt. Lực tác động cực mạnh đẩy cỗ máy lùi lại vài mét, những bánh răng truyền động trong cánh tay trái của nó nghiền vào nhau tạo ra tiếng rít chói tai. Đồng hồ đo áp lực cánh tay trái tục dốc không phanh, kim chỉ số rung lắc dữ dội.

"Chết tiệt, rò rỉ đường ống dẫn rồi!" Kira rủa thầm. Cô liếc nhìn bảng điều khiển bên phải. Đường ống dẫn hơi nước đến mũi khoan vẫn nguyên vẹn, áp suất của nó vẫn duy trì ở mức tối đa nhờ dòng hơi siêu nhiệt liên tục được bơm từ lò đốt.

Nắm lấy cơ hội khi tàu corvette áp sát để chuẩn bị phóng móc đổ bộ lên tàu nhặt rác, Kira nhấn nút kích hoạt hệ thống phản lực phụ – một dòng khí phản lực hơi nước áp lực cao ở phía sau lưng cỗ máy. Cự Long-09 lao vọt về phía trước giống như một mũi tên bằng sắt đúc thô kệch nhưng mang một động lượng khủng khiếp.

Mũi khoan kim cương khổng lồ ở tay phải bắt đầu quay với tốc độ chóng mặt, tạo ra một vệt sáng mờ ảo khi nó chém vào không gian. Kira gầm lên, đẩy tất cả các tay van hơi nước đến giới hạn cuối cùng. Áp suất trong lò hơi vượt quá vạch đỏ, tiếng còi báo động quá nhiệt rít lên inh ỏi bên tai cô, nhưng cô phớt lờ nó. Mọi giác quan của cô lúc này đều tập trung vào khoảng cách giữa mũi khoan và thân tàu đối phương.

RẦM!

Mũi khoan của Cự Long-09 va chạm trực tiếp với lớp giáp mạ đồng của tàu corvette. Trong chân không, không có âm thanh của vụ va chạm, nhưng sự rung động dội lại buồng lái mạnh đến mức khiến Kira suýt văng ra khỏi ghế nếu không có đai bảo hiểm giữ lại. Lớp giáp của tàu tuần tra bị xé toạc dưới sức mạnh của mũi khoan khai mỏ vốn được thiết kế để xuyên thủng những quặng kim loại siêu đặc. Những tia lửa điện và luồng khí nén từ khoang trong của tàu tuần tra phun ra như máu của một con quái vật bị thương, đóng băng ngay lập tức thành những tinh thể lấp lánh trong bóng tối vũ trụ.

Kira giật mạnh cần gạt đảo chiều, rút mũi khoan ra và bồi thêm một cú quét bằng chiếc vuốt thép vào hệ thống đẩy phía đuôi của chiếc corvette. Động cơ phản lực của tàu tuần tra phun ra một luồng lửa không kiểm soát rồi tắt ngấm. Chiếc tàu mất lái, xoay tròn trong không gian và trôi dạt ra xa khỏi đoàn tàu nhặt rác, hệ thống vũ khí của nó bị tê liệt hoàn toàn và không còn khả năng chiến đấu.

Trong buồng lái, Kira thả lỏng hai tay khỏi cần gạt. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng, cảm nhận từng nhịp tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cỗ máy Cự Long-09 xung quanh cô cũng đang thở – những luồng hơi nước màu trắng đục phun ra từ các van an toàn bên hông, tạo thành một làn sương mù mờ ảo bao bọc lấy thân thép của nó trong nền tối của vũ trụ. Trận chiến diễn ra nhanh chóng, dữ dội, nhưng tiếng rầm rập của động cơ hơi nước và mùi than đá cháy vẫn còn đọng lại trong buồng lái, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm tàng của những cỗ máy cổ xưa này.

Cô nhìn ra ngoài qua tấm kính tròn bám đầy bụi. Đoàn tàu nhặt rác đã bắt đầu khởi động lại động cơ để chuẩn bị rút lui. Thuyền trưởng Vane gửi một thông điệp ngắn qua ống truyền thanh: "Làm tốt lắm, Kira. Trở lại tàu mau, chúng ta phải đi trước khi viện binh của chúng đến."

Họ đã an toàn, ít nhất là trong lúc này. Kira mỉm cười mệt mỏi, gạt nhẹ chiếc van xả áp hơi nước, để cỗ máy khổng lồ từ từ hạ nhiệt dưới ánh sáng nhạt nhòa của những ngôi sao xa xôi, chuẩn bị cho hành trình gian nan phía trước.