Thư viện ẩn sâu dưới phân khu Kepler Prime chìm trong tĩnh mịch. Ánh đèn gas cổ kính chỉ đủ soi tỏ một góc những kệ sách sờn rũ. Silas đứng lặng như pho tượng đồng, tay miết lên mặt bàn thô ráp. Cảm giác ấm áp mơ hồ truyền qua lớp da nhân tạo khiến anh thấy xa lạ. Đối diện anh, Lyra Thorne lật giở những trang nhật ký hành trình. Tiếng giấy cọ xát nghe thật tao nhã, đối lập với âm điệu điện tử khô khốc từ mạng Weave mà Silas phải tiếp nhận mỗi ngày.
"Nolan," Lyra khẽ gọi, mắt phản chiếu ngọn lửa nhỏ. "Anh thực sự không nhớ gì về cha sao? Về tàu Rust-Strider và những chuyến đi ngoài vành đai?"
Silas định đáp, nhưng cơn đau nhói đột ngột dội dọc cáp sinh học sau gáy. Đốm sáng tĩnh điện bùng lên trên võng mạc, vẽ ra hình ảnh chập chờn của một người đàn ông trung niên có khuôn mặt góc cạnh ấm áp. Anh nhắm mắt, khẩu độ kính nhãn quang co thắt liên tục. "Ký ức của tôi bị chia cắt," Silas trầm giọng. "Hệ thống luôn định dạng lại những gì không thuộc về Tổng Cục. Mỗi lần cố nhớ, nó giống như cạy tấm thép rỉ khỏi da thịt."
Lyra thở dài, định đặt tay lên vai anh, thì đột nhiên cả không gian rung chuyển.
Một chấn động trầm đục truyền qua bức tường granite dày. Lửa gas vụt tắt, đẩy căn phòng vào bóng tối tuyệt đối. Ngay sau đó, tiếng rít cao tần của động cơ phản lực vọng lại từ trần nhà—tiếng drone săn mồi lớp Hunter của Tổng Cục.
"Chúng đến rồi," Silas nói nhanh, tiếng chốt an toàn của khẩu súng hơi nước vang lên tiếng "tạch" giòn giã.
Một chùm tia plasma xanh rực rỡ xé toạc trần đá. Những mảnh vụn bốc cháy rơi xuống, thiêu rụi sách cổ trong tích tắc. Ánh đèn pha của ba chiếc drone Hunter rọi xuống, quét qua khói bụi. Cánh quạt kim loại chém vào không khí tạo tiếng o o chói tai.
"Phát hiện mục tiêu phi pháp. Lyra Thorne và Kẻ đào tẩu Silas Kael. Vô hiệu hóa," giọng nói vô hồn phát ra từ drone.
Silas chộp lấy vai Lyra, đẩy cô xuống gầm bàn sồi dày khi phát đạn plasma thứ hai quét qua, thiêu rụi kệ sách phía sau. "Lối thoát hiểm!" Silas hét lớn, nâng súng bắn trả. Luồng hơi nước áp suất cao phun ra từ báng súng, kèm viên đạn động năng đập thẳng vào chiếc drone dẫn đầu.
Lyra bò về góc hầm, nơi có nắp cống sắt dẫn xuống hệ thống ngầm của Kepler Prime. Bằng đôi tay bám đầy muội than, cô dùng sức kéo cần gạt cơ học. Silas vừa bắn trả vừa lùi lại, cơ thể bọc giáp thép chắn trước luồng đạn plasma đang cày nát nền đá. Khi nắp cống mở ra, họ lập tức thả mình xuống đường ống tối tăm phía dưới, ngay trước khi gian phòng phía trên sụp đổ.
Họ rơi xuống đường ống dốc đứng. Cú va chạm mạnh vào vách thép làm giáp vai Silas rít lên kin kít. Không khí ở đây đặc quánh mùi ozone và đồng cháy. Đây là phân khu dẫn điện áp cao của Kepler Prime, nơi mạng lưới cáp điện cao thế chằng chịt như gân máu khổng lồ nuôi dưỡng thành phố cơ khí.
Khi Silas đứng dậy, kính nhãn quang chớp tắt liên tục rồi tắt ngấm. Màn hình võng mạc hiển thị cảnh báo đỏ: ALL OPTICAL SENSORS OFFLINE.
"Tôi bị mù rồi," Silas nói, giọng căng thẳng. Từ trường cực mạnh từ các sợi cáp cao thế xung quanh đã làm tê liệt cảm biến quang học của anh. Xung quanh chỉ còn là khoảng không đen đặc, thỉnh thoảng lóe lên tia lửa điện màu xanh tím từ các mối nối cáp bị rò rỉ.
"Đừng cử động," Lyra thì thào, nắm lấy bàn tay bọc thép lạnh ngắt của anh. Cô lấy từ túi áo ra một thiết bị nhỏ bằng đồng thau—Zephyr-9. Đây là cỗ máy dẫn đường cơ khí cổ điển, hoạt động dựa trên các bánh răng và hệ thống định vị âm thanh.
Lyra vặn nhẹ núm cót trên đỉnh Zephyr-9. Cỗ máy nhỏ bắt đầu phát ra những tiếng click nhịp nhàng, sắc bén: tách... tách... tạch...
"Đi theo tiếng click," Lyra dẫn đường. "Nó sẽ tìm lối đi an toàn qua những thanh dầm thép."
Zephyr-9 bay lơ lửng phía trước, phát ra âm thanh gõ nhịp đều đặn. Tiếng click của nó đập vào vách kim loại, dội lại tai Silas. Nhờ cảm biến thính giác trợ lực hoạt động, Silas tái tạo sơ đồ không gian trong trí não. Tiếng click phản xạ từ một thanh dầm hẹp phía trước, rồi đến khoảng không sâu hoắm bên dưới, nơi những sợi cáp cao thế đang rít lên vo vo.
Họ bước đi trên thanh dầm thép chỉ rộng chưa đầy hai bàn tay. Dưới chân họ, sâu hàng trăm mét, là mạng lưới năng lượng rực sáng xanh lam. Mỗi bước chân của Silas đều phải cực kỳ chuẩn xác; một cú trượt chân sẽ khiến anh rơi thẳng vào dòng điện phía dưới.
Phía sau, tiếng o o của drone lại vang lên. Chúng đã phát hiện ra lối thoát và đang đi xuống ống thông gió. Chùm tia laser đỏ của drone quét qua làn sương ozone, chỉ cách họ vài mét.
"Tiếng click nhanh hơn rồi," Lyra nói, hơi thở gấp gáp. "Zephyr-9 phát hiện một khoảng trống phía trước. Cầu sắt đã gãy."
Tiếng click vang lên dồn dập, báo hiệu vực sâu ngăn cách giữa thanh dầm họ đang đứng và lối vào ống tiếp theo khoảng ba mét. Trong bóng tối tuyệt đối, đây là nhiệm vụ bất khả thi.
"Bám chặt lấy tôi," Silas ra lệnh.
Lyra vòng tay ôm chặt lấy bờ vai bọc giáp nặng nề của anh. Silas tập trung năng lượng vào đôi chân cơ khí. Anh lắng nghe tiếng click phản xạ từ gá thép phía đối diện qua âm thanh của Zephyr-9. Tạch... tạch... tách. Khớp gối cơ học co lại, piston khí nén tích áp đến tối đa.
Với một tiếng gầm nhẹ, Silas đạp mạnh chân xuống dầm thép, lao vút qua khoảng không đen tối.
Rầm!
Silas đáp xuống gá thép đối diện. Lực va chạm làm giáp gối bắn ra vài tia lửa điện, nhưng anh vẫn dùng tay cơ khí bám chặt vào thành ống thông gió, giữ an toàn cho cả hai. Tiếng click của Zephyr-9 dịu lại, báo hiệu lối đi an toàn phía trước.
Họ nhanh chóng bò vào ống thông gió hẹp và chui vào một khoang bảo trì nhỏ bỏ hoang. Tiếng o o của những chiếc drone săn mồi nhỏ dần rồi mất hút phía sau.
Bên trong khoang bảo trì yên tĩnh, Silas tựa lưng vào bức tường thép, hệ thống nhãn quang bắt đầu khởi động lại. Ánh sáng xanh lam nhạt dần trở lại trên võng mạc, soi rõ khuôn mặt lấm lem bụi than nhưng tràn đầy sức sống của Lyra đang ngồi đối diện. Trên tay cô, Zephyr-9 đã ngừng hoạt động, nằm im lìm như một món đồ chơi bằng đồng nhỏ bé.
Lyra ngước nhìn anh, mỉm cười nhẹ dù khóe mắt vẫn còn vương chút sợ hãi. Cô vẫn giữ chặt bàn tay kim loại của anh. Silas cúi xuống nhìn những ngón tay bằng đồng và titan của mình đang đan xen với những ngón tay mềm mại, ấm áp của em gái. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy sự lạnh lẽo của kim loại, mà cảm nhận được hơi ấm thực sự đang chảy qua lõi năng lượng của mình—luồng sinh khí của một con người mang tên Nolan Vance.