Khoang cabin của chiếc Rust-Strider ngột ngạt và nóng hừng hực tựa như lòng một chiếc lò nướng khổng lồ. Cứ mỗi nhịp chuyển động của cỗ máy bộ hành, bốn bức vách bằng thép tán đinh lại rên rỉ lên những tiếng ken két khô khốc. Dưới sàn, tiếng động cơ hơi nước hoạt động tịnh tiến tạo ra một luồng rung chấn đều đặn, truyền thẳng qua những lớp sắt lót sàn rỉ sét, bò lên chân ghế gỗ rồi thấm vào tận xương tủy của những người ngồi bên trong.
Không khí ở đây đặc quánh thứ mùi hỗn hợp đặc trưng của những chuyến viễn chinh dài ngày: mùi dầu bôi trơn thô bị đun nóng đến bốc khói, mùi mỡ bò chống gỉ bám dính trên các bánh răng, và cả vị chát chúa của rỉ sắt lâu năm bị hơi ẩm cọ rửa. Thỉnh thoảng, một luồng hơi nước xì mạnh ra từ kẽ hở của van xả áp ở góc phòng, mang theo hơi nóng ẩm ướt làm mờ tịt những ô kính tròn bám đầy bụi than đá.
Elena ngồi thu mình trên chiếc hòm dụng cụ bằng gỗ gia cố đai sắt ở góc cabin. Nàng mặc chiếc áo khoác kaki sờn rách ở khuỷu tay, hai cánh tay vòng lại ôm chặt lấy cuốn sổ tay bìa da thô ráp trước ngực. Đó là một cuốn sổ dày, mép giấy đã ố vàng và cong góc, được buộc lại bằng một sợi dây da mảnh. Nàng giữ nó như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi giông bão, ngón tay khẽ miết lên lớp da sần sùi để tìm kiếm chút cảm giác thực tại.
Ở phía đối diện, Jaxom đang quỳ rạp dưới sàn. Nửa thân trên của gã chui vào gầm bệ điều khiển, nơi có hàng chục đường ống thủy lực chằng chịt như gân máu của một con quái thú bằng kim loại. Gã thở dốc, những tiếng rủa sả lầm bầm nghẹn lại trong cổ họng hòa cùng tiếng kim loại va chạm.
"Đưa ta cái mỏ lết cỡ mười hai ở góc kia," Jaxom nói gằn, giọng khàn đặc như có cát cọ xát trong thanh quản. Gã không thèm ngoảnh đầu lại.
Elena hơi giật mình. Nàng liếc nhìn chiếc hộp sắt đựng đồ nghề nằm lăn lóc gần chân mình. Nàng rướn người, vươn cánh tay phải ra để nhặt công cụ. Khi tay nàng chuyển động, lớp vải tay áo khoác co lên, để lộ một phần cấu trúc cơ khí kỳ lạ bên dưới cổ tay. Đó không phải là kiểu khớp nối bằng đồng đỏ hay xích sắt thô kệch thường thấy ở các vùng thuộc địa. Nó được làm từ một thứ hợp kim màu xám mờ không phản chiếu ánh sáng, các chi tiết cơ vi mảnh mai ghép nối hoàn hảo với nhau, di chuyển êm ru không một tiếng động. Đó là cánh tay Kepler – một kiệt tác kỹ thuật từ vùng lõi mà rất ít người ở biên giới từng được tận mắt chứng kiến.
Nàng nhặt chiếc mỏ lết lên và chìa ra. Jaxom chộp lấy nó, nhưng cái nhìn của gã vô tình lướt qua cổ tay nàng. Gã sững lại một nhịp. Đôi mắt ti hí dưới đôi lông mày rậm rạp của gã nheo lại, hằn lên sự cảnh giác cao độ.
Gã giật lấy chiếc mỏ lết, quay lại với đống ốc vít bên trong gầm máy, nhưng miệng thì không ngừng lải nhải:
"Thứ đồ chơi đắt tiền đấy từ đâu ra thế, cô em? Trông chẳng giống thứ có thể sống sót qua một trận bão cát ở vùng đất này."
"Nó hoạt động rất tốt," Elena trả lời nhỏ nhẹ, kéo sụp tay áo xuống để che đi phần khớp nối kim loại. Nàng lại ôm chặt lấy cuốn sổ tay, như muốn dùng nó làm tấm khiên chắn giữa mình và ánh nhìn dò xét của gã đàn ông cộc cằn.
Jaxom dùng sức siết mạnh một con ốc. Tiếng kim loại miết vào nhau vang lên chói tai. Gã chùi bàn tay đầy dầu mỡ đen ngòm vào một miếng giẻ rách treo bên hông, rồi lồm cồm bò ra khỏi gầm máy. Gã ngồi bệt xuống sàn thép, tựa lưng vào vách cabin, thở phì phò. Khuôn mặt gã lem luốc những vệt muội than và dầu máy, chỉ có đôi mắt là sáng quắc lên dưới ánh đèn dầu tù mù treo lủng lẳng trên trần.
"Hoạt động tốt?" Jaxom khịt mũi, giọng đầy châm biếm. "Ở cái xó này, thứ gì quá tinh vi đều là thứ nhanh hỏng nhất. Cát bụi sẽ lọt vào những kẽ hở bé tí đó, dầu bẩn sẽ làm kẹt các bánh răng siêu nhỏ của cô, và rồi cô sẽ thấy mình sở hữu một cục sắt phế thải vô dụng nặng trịch treo bên vai. Ta tin vào những thứ có thể sửa được bằng một nhát búa, hơn là những thứ đòi hỏi kính hiển vi để bảo dưỡng."
Elena không tranh cãi. Nàng biết tính khí của những người thợ máy vùng biên viễn như Jaxom. Họ hoài nghi tất cả những gì đến từ phía bên kia ranh giới, đặc biệt là những công nghệ vượt quá tầm hiểu biết của họ. Nàng khẽ dịch chuyển vị trí ngồi, cố gắng giữ cho cuốn sổ tay không bị chạm vào những vệt dầu loang lổ trên sàn.
"Tôi tự bảo dưỡng nó được," nàng nói, mắt nhìn ra ngoài ô cửa kính tròn. Bên ngoài, màn đêm sa mạc đang buông xuống, nuốt chửng những cồn cát nhấp nhô dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu.
Jaxom nheo mắt nhìn cuốn sổ trong tay nàng. Gã nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi than xuống sàn sắt, rồi hỏi với giọng nghi ngờ:
"Cái thứ cô ôm khư khư từ lúc lên tàu đến giờ là gì thế? Bản đồ? Hay là danh sách những điểm khai thác quặng mà bọn người của cô muốn chiếm đoạt?"
"Chỉ là những ghi chép cá nhân," Elena siết chặt tay hơn. "Những quan sát về địa chất và khí hậu của vùng này."
"Ghi chép địa chất?" Jaxom cười gằn, tiếng cười như tiếng xích sắt kéo lê trên đá. "Cô tưởng ta là đứa trẻ lên ba chắc? Bọn người từ vùng lõi các người không rảnh rỗi đến mức lặn lội hàng ngàn dặm đường xích đạo chỉ để ngắm nhìn những đụn cát rỉ sét này. Mỗi nét chữ cô viết trong đó đều có thể quy ra tiền, hoặc là tai họa cho những kẻ sống ở đây."
Nàng quay lại nhìn thẳng vào mắt gã. Ánh mắt nàng không có vẻ sợ hãi, chỉ có sự mệt mỏi pha lẫn kiên định.
"Tôi không làm việc cho các tập đoàn khai khoáng, Jaxom. Nếu anh muốn biết, tôi chỉ đang tìm kiếm những dấu vết còn sót lại của các công trình tiền triều. Những thứ mà cỗ máy của các anh đang giẫm nát mỗi ngày mà không hề hay biết."
Jaxom im lặng một thoáng. Gã nhìn chằm chằm vào Elena như muốn lục soát tâm trí nàng qua ánh mắt, rồi gã đứng dậy, phủi bụi bặm trên chiếc quần yếm dính đầy dầu mỡ. Cỗ máy Rust-Strider bất ngờ khựng lại một nhịp do vấp phải một tảng đá ngầm dưới cát, khiến cả hai người chao đảo. Elena suýt nữa thì ngã nhào khỏi hòm gỗ, nhưng nàng kịp bám tay trái vào một đường ống đồng chạy dọc vách cabin, trong khi tay phải vẫn ôm chặt lấy cuốn sổ tay.
Jaxom dễ dàng giữ được thăng bằng nhờ đôi chân đã quá quen với những nhịp lắc lư của tàu. Gã bước đến bên bảng điều khiển chính, gạt một chiếc cần gạt bằng đồng thau đã mòn vẹt. Tiếng gầm rú của động cơ dịu đi đôi chút, chuyển sang một tông giọng trầm ấm và êm tai hơn.
"Nghe này, cô em," Jaxom nói mà không quay đầu lại, tay gã đặt hờ trên vô lăng điều hướng. "Ta không quan tâm cô tìm cái gì trong những đống đổ nát đó. Nhưng trên chiếc Rust-Strider này, ta là luật. Giữ cho cánh tay Kepler của cô tránh xa các đường dây điện của ta, và đừng để ta thấy cô lén lút vẽ bản đồ buồng lái. Nếu không, ta sẽ ném cả cô lẫn cuốn sổ đó xuống cát trước khi mặt trời kịp lên đấy."
Elena im lặng nhìn tấm lưng rộng bản của gã thợ máy. Nàng biết đó không hoàn toàn là một lời đe dọa suông. Ở vùng đất hoang dã này, sự nghi kỵ chính là thứ duy nhất giúp con người ta sống sót. Nàng mở nhẹ góc cuốn sổ ra, lướt nhanh qua những dòng ghi chép bằng mực xanh đã hơi nhòe, rồi khép lại.
Tiếng động cơ hơi nước tiếp tục gầm rít đều đặn, đưa cỗ máy khổng lồ tiến sâu hơn vào bóng đêm tịch mịch của sa mạc, để lại sau lưng những vệt xích dài in sâu trên cát nóng và mùi dầu máy nồng nặc quyện trong gió đêm.