Sâu trong lòng tàu Dread-Drifter, gian động cơ chính hiện lên như một thánh đường công nghiệp bị lãng quên giữa rìa tối của vũ trụ. Ở nơi này, ranh giới giữa kỹ nghệ hơi nước sơ khai và công nghệ lượng tử siêu việt bị xóa nhòa dưới những tầng muội than bám dày qua năm tháng. Bầu không khí đặc quánh, nồng nặc mùi mỡ bò, đồng cháy và thứ mùi hăng hắc của quặng Aetherius chưa qua tinh chế. Những đường ống dẫn áp suất bằng đồng đỏ chạy dọc ngang trên trần thép chịu lực như mạng lưới gân máu khổng lồ của một sinh vật cơ khí khổng lồ, không ngừng rên rỉ dưới sức ép hàng trăm át-mốt-phe. Thỉnh thoảng, một van xả tự động lại phụt ra luồng hơi nước trắng xóa, rít lên chói tai trước khi ngưng tụ thành những giọt nước đục ngầu, nhỏ xuống sàn lưới thép hoen rỉ bên dưới với những tiếng "tí tách" đều đặn.
Tại trung tâm gian phòng, đối lập hoàn toàn với vẻ xù xì, bụi bặm của hệ thống cơ khí xung quanh, là một buồng chứa hình lăng trụ làm bằng hợp kim titan-graphene bóng bẩy. Bên trong đó, lơ lửng giữa trường từ lực tĩnh lặng, lõi năng lượng điểm không (zero-point core) đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo. Nó không phát nhiệt, nhưng lại tạo ra một lực hút vô hình khiến những hạt bụi lơ lửng xung quanh bị cuốn vào rồi bắn ra theo những quỹ đạo hình xoắn ốc kỳ lạ. Đây là tàn tích của một nền văn minh đã mất, thứ mà phi đội khai hoang của họ đã trục vớt được từ một xác tàu cổ ngoài vành đai Helios-Omega.
Orion Thorne đứng trước bảng điều khiển, đôi mắt già nua nheo lại sau lớp kính bảo hộ loang lổ vết dầu máy. Khuôn mặt ông chằng chịt những vết sẹo dài—vết tích từ những vụ nổ lò phản ứng lượng tử và mảnh kim loại găm vào trong các cuộc chiến khai thác mỏ trước đây. Mỗi khi ông thở, lồng ngực cơ khí lại phát ra tiếng phì phò nhẹ nhàng của piston trợ lực. Orion đưa tay lên cổ họng, nơi có gắn một thiết bị phát âm thanh cơ học (acoustic speaker) bằng đồng thau thô ráp thay cho thanh quản đã bị hủy hoại từ lâu.
"Lõi năng lượng... đang từ chối kết nối trực tiếp," giọng nói của Orion vang lên qua chiếc loa cơ học, âm thanh rè rè, đục ngầu và mang nhịp điệu giật cục của những bánh răng nhỏ đang xoay chuyển phía sau lớp da cổ. "Tần số dao động của trường điểm không quá cao. Bộ chuyển đổi năng lượng của động cơ warp trên tàu không thể chịu đựng nổi. Nó sẽ nung chảy toàn bộ hệ thống dẫn truyền lượng tử trong vòng ba mili giây sau khi kích hoạt."
Cách đó vài bước chân, Kira Vance đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ chứa phụ tùng cũ. Cô đang dùng một chiếc cờ-lê thô ráp để siết lại các ốc vít trên khớp gối của chiếc chân cơ khí bên phải. Mỗi lần cô cử động chân, hệ thống lò sưởi hơi nước mini chạy dọc theo ống chân bằng thép rèn lại rít lên một tiếng "xì" nhỏ, phả ra một làn khói trắng ấm áp để giữ ấm cho phần thịt da nhạy cảm nối liền với kim loại. Gương mặt trẻ tuổi của Kira lấm lem muội than, nhưng đôi mắt cô lại rực lên ngọn lửa kiên định đặc trưng của một phi công cứu hộ hoang dã.
"Không thể bẻ cong không gian nếu không có cái lõi đó sao, Orion?" Kira hỏi, giọng cô tự nhiên, pha chút khàn khàn vì hít phải bụi lò than lâu ngày. "Đội tuần tra của Tổng Cục đang khép chặt vòng vây xung quanh vành đai asteroid. Nếu chúng ta không kích hoạt được động cơ warp trong mười hai giờ tới, cả hạm đội này sẽ bị đồng hóa thành đống mã code vô hồn."
Orion không trả lời ngay. Ông với lấy một chiếc bình dầu thủy lực, cẩn thận nhỏ vài giọt vào khớp xoay của một tay đòn cơ học lớn liên kết giữa buồng chứa lượng tử và lò hơi cơ khí khổng lồ phía sau. Chiếc lò hơi bằng sắt đúc này là trái tim truyền thống của tàu Dread-Drifter, chạy bằng phản ứng nhiệt của than Aetherius thô để tạo ra dòng hơi nước áp suất cao cực kỳ ổn định.
"Chúng ta không thể dùng năng lượng tinh khiết từ lõi điểm không," Orion giải thích, loa cơ học ở cổ họng ông rè lên một tiếng rít dài như tiếng rùa sắt bò trên cát. "Trường lượng tử của nó giống như một con ngựa bất kham. Nhưng nhìn xem..." Ông chỉ ngón tay bọc thép rỉ sét vào sơ đồ áp suất trên bảng điều khiển. "Nếu ta dùng piston áp suất cao của lò hơi cơ học này làm bộ điều tốc... một bánh đà động năng (kinetic flywheel) khổng lồ... để hấp thụ các dao động lượng tử thừa..."
Kira ngừng tay siết ốc, ngước đầu lên nhìn ông. Đôi lông mày của cô nhíu lại. "Ý ông là... dùng hơi nước để kìm hãm năng lượng lượng tử? Một chiếc lò hơi rỉ sét từ thế kỷ trước để đồng bộ với lõi năng lượng siêu việt này?"
"Không phải kìm hãm," Orion sửa lại. "Là đồng bộ hóa (synchronization). Sức nặng vật lý của bánh đà sắt và áp suất đàn hồi của hơi nước sẽ hấp thụ những pha dao động cực nhanh của trường điểm không. Cơ học cổ điển sẽ là bộ giảm chấn cho vật lý lượng tử. Chúng ta phải ép hai thứ này đập cùng một nhịp."
Ông kéo một cần gạt cơ học lớn bằng đồng thau. Rầm. Một tiếng động trầm đục, dữ dội rung chuyển sàn tàu dưới chân họ. Chiếc bánh đà sắt đúc nặng hàng tấn bắt đầu quay chậm rãi, tiếng xình xịch đều đặn của piston hơi nước vang lên vang dội: cọc... cạch... cọc... cạch...
Đồng thời, luồng năng lượng xanh lam từ lõi điểm không bắt đầu rò rỉ dọc theo các sợi cáp dẫn đồng dày bọc cao su lưu hóa, truyền trực tiếp vào bộ phận nén hơi của lò boiler. Một thứ ánh sáng màu ngọc bích kỳ lạ bắt đầu pha lẫn vào làn hơi nước trắng xóa thoát ra từ các van xả. Cả căn phòng chìm trong một bầu không khí huyền ảo, nơi cái nóng hầm cập của lò hơi pha trộn với luồng gió điện từ lạnh buốt làm dựng tóc gáy.
Kira đứng dậy, chiếc chân cơ khí của cô phát ra tiếng gõ nhịp nhàng trên sàn thép đục lỗ khi cô bước đến gần Orion. Cô đặt một bàn tay thô ráp lên vách lò hơi nóng hổi. Sự rung động mạnh mẽ của cơ cấu cơ khí khổng lồ truyền qua lòng bàn tay, chạy dọc cánh tay cô.
"Nó hoạt động thật," cô thì thào, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ. "Thật không thể tin nổi. Một con quái vật sắt thép lại có thể thuần hóa được lõi năng lượng của các vị thần cổ đại."
"Bất kỳ công nghệ nào, dù tiên tiến đến đâu, cũng phải tuân theo các định luật vật lý cơ bản," Orion trầm giọng nói qua loa cơ học. "Lực đẩy, áp suất, ma sát. Tổng Cục muốn chúng ta tin rằng thế giới chỉ là những dòng dữ liệu ảo ảnh, nhưng thực tế là đây." Ông gõ nhẹ bàn tay kim loại vào thành lò hơi dày cộm. "Sắt rèn, đồng đỏ, hơi nước, và mồ hôi. Đó mới là thứ giúp chúng ta sinh tồn."
Kira thở dài, tựa lưng vào lan can sắt bảo vệ bên cạnh lò hơi. Lớp nhiệt lượng tỏa ra từ lò sưởi ấm bên hông cô, xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của khoảng không vũ trụ đang rình rập ngoài vỏ tàu. "Sinh tồn ngoài vành đai này chưa bao giờ là dễ dàng, Orion. Đôi khi tôi tự hỏi... liệu có đáng không? Có những đêm, khi cái chân này đau nhức đến mức tôi không thể ngủ nổi, tôi đã nghĩ đến việc từ bỏ. Chỉ cần để Tổng Cục đồng hóa... không còn đau đớn, không còn đói rách, không còn phải lo lắng về việc ngày mai có đủ than để chạy lò hay không."
Orion quay sang nhìn cô phi công trẻ. Ánh mắt ông ẩn sau kính bảo hộ già nua chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc của một kẻ đã sống qua hai thế kỷ hỗn loạn. Tiếng loa cơ học của ông dịu lại, bớt đi phần rè rè gai góc:
"Sự đồng hóa của Tổng Cục là cái chết êm dịu của linh hồn, Kira. Họ lấy đi nỗi đau, nhưng cũng lấy đi cả sự tự do để cảm nhận nó. Cái chân cơ khí của cháu... nó đau vì nó nhắc nhở cháu rằng cháu vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, đang đấu tranh để tồn tại. Nỗi đau đó là thật. Muội than trên mặt cháu là thật. Sự sống không nằm trong các thuật toán hoàn hảo, nó nằm ở sự ma sát của cuộc đời này."
Kira cúi nhìn bàn tay lấm lem dầu mỡ của mình. Cô khẽ gật đầu, cảm giác ấm áp từ lò hơi và những lời nói mộc mạc của người kỹ sư già như tiếp thêm sức mạnh cho cô.
"Tôi biết," cô nói nhẹ nhàng. "Tôi sẽ không bao giờ giao nộp con tàu này hay đôi chân này cho chúng. Tôi thà chết trong hơi nước nóng bỏng này còn hơn sống như một bóng ma trong mạng lưới Weave của chúng."
Orion đặt bàn tay bọc sắt thô ráp của mình lên vai cô, một cử chỉ hiếm hoi của sự gắn kết giữa hai thế hệ thợ máy ngoài rìa vũ trụ. Phía sau họ, tiếng bánh đà vẫn quay đều đặn, nhịp nhàng đồng bộ với ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của lõi điểm không đang dần ổn định. Trái tim của con tàu Dread-Drifter đã đập trở lại, sẵn sàng cho cú nhảy vọt quyết định vào khoảng không vô tận.