Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 4: NGHI THỨC PURGE (THE PURGE RITUAL)

Trong góc khuất sâu thẳm của phòng máy chủ phụ thuộc trạm lưu trữ dữ liệu cũ kỹ, thời gian dường như bị bóp nghẹt bởi sự im lặng lạnh lẽo. Không gian nơi đây chỉ được lấp đầy bởi tiếng o o trầm đục, đều đặn phát ra từ các tuabin làm mát chạy bằng khí nitơ lỏng. Những dãy tủ máy chủ cao ngất đứng sừng sững như những phiến đá mộ màu xám xịt, trên bề mặt bám một lớp bụi mịn khô khốc. Cứ mỗi vài giây, hàng trăm bóng đèn LED nhỏ li ti màu xanh lục và đỏ lại nhấp nháy đồng loạt, hắt những vệt sáng yếu ớt, ma mị lên các đường ống đồng dẫn dung môi lạnh chạy dọc trần nhà. Không khí hanh khô, nồng nặc mùi ozone và mỡ máy công nghiệp bị đốt nóng lâu ngày.

Silas tựa sát lưng vào một góc tường kim loại lạnh ngắt. Sức nặng của lớp giáp bảo hộ và các khớp nối cơ học ở vai, hông như đang kéo ghì anh xuống đất. Anh thở dốc, luồng khí nóng phả ra qua bộ lọc bằng đồng ở miệng tạo thành những làn sương mỏng nhanh chóng tan biến vào không khí lạnh. Đột nhiên, một luồng điện cao áp chạy dọc tủy sống, kích hoạt trực tiếp các thụ thể đau ở vùng cổ. Con mắt cơ học bên phải của Silas – vốn là một hệ thống thấu kính đa tầng ghép bằng những phiến pha lê thạch anh tinh xảo – bỗng chốc mất đi sắc xanh lam yên bình thường lệ. Nó co giật mạnh, khẩu độ cơ học bên trong co giãn liên tục tạo ra những tiếng "tạch tạch" sắc lẹm, trước khi bùng lên một thứ ánh sáng màu hổ phách chói gắt. Thứ ánh sáng cam đỏ ấy nhấp nháy liên tục với tần số cực cao, chiếu rọi những vệt bóng méo mó của các kệ máy chủ lên vách đá granite ẩm ướt xung quanh.

"Chúng... chúng đã định vị được..." Silas khàn giọng, giọng nói bị bóp méo qua bộ thanh quản điện tử nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Anh quỳ sụp xuống sàn lưới sắt, hai tay bám chặt vào một ống dẫn heli lỏng. Sức ép cơ học cực lớn từ cánh tay cơ khí của anh siết chặt đến mức khiến ống đồng méo mó, khí lạnh xì ra rít lên chói tai. "Mạng Weave đang cưỡng ép đồng bộ hóa hệ thống nhãn quang của tôi... Tín hiệu beacon... đang phát trực tiếp lên thượng tầng."

Trong tầm nhìn của Silas, thế giới vật lý xung quanh bắt đầu vỡ vụn. Từng mảng sáng tĩnh điện màu đỏ rực chớp tắt liên hồi trên võng mạc, hiển thị hàng loạt cảnh báo hệ thống: NEURAL BEACON ACTIVE. SYNCING WITH ARCHON NEXUS. COORDINATE UPLOAD: 35%... 48%... Một tiếng o o tần số cao, buốt nhói như hàng ngàn mũi kim chọc sâu vào thùy thái dương, khiến anh không thể suy nghĩ hay định hướng được nữa.

Lyra lập tức quỳ xuống bên cạnh anh. Gương mặt cô dưới ánh sáng nhấp nháy màu cam hổ phách trông nhợt nhạt và căng thẳng, nhưng đôi mắt nâu hạt dẻ lại toát lên sự bình tĩnh lạ lùng của một kỹ sư dày dạn kinh nghiệm. Cô đặt chiếc túi bạt cũ kỹ chứa đầy dụng cụ sửa chữa lên đùi, khóa kéo bằng đồng thau phát ra tiếng rít dài khô khốc khi cô mở nó ra. Đôi bàn tay trần của cô – không hề có các cổng kết nối cấy ghép hay lớp da silicon giả – lướt nhanh qua những kìm cơ học, cờ-lê hơi nước, rồi dừng lại ở một chiếc hộp bọc nhung sờn màu xanh rêu.

Bên trong hộp là một thiết bị phẫu thuật laser cầm tay cổ kính, có lớp vỏ bằng đồng thau đã ô-xy hóa tạo thành những vệt màu xanh lục bảo dọc theo thân máy. Đây là món kỷ vật duy nhất mà cha họ, kỹ sư Jaxom Thorne, để lại cho cô trước khi mất tích. Lyra nhấc thiết bị lên, ngón tay cô gạt nhẹ chiếc vòng xoay điều chỉnh tiêu cự bằng thủy tinh. Một tiếng rít tần số thấp phát ra khi các tụ điện bên trong được nạp đầy năng lượng, và một tia sáng laser màu lục mảnh như sợi tơ nhện phóng ra từ đầu kim loại, tỏa ra một làn hơi ấm nhẹ nhàng làm mờ đi bầu không khí đóng băng của phòng máy chủ.

"Nolan, anh phải nghe em," Lyra nói, giọng cô tuy run rẩy vì lo sợ nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng, ấm áp. Cô nhẹ nhàng đưa tay gỡ chiếc mũ giáp thép đen nặng nề của anh ra, để lộ mái tóc sẫm màu đẫm mồ hôi và khuôn mặt góc cạnh với vết sẹo hình lưỡi liềm bên gò má trái. "Em sẽ tiến hành cắt đứt bó sợi cáp quang thần kinh phía sau tai phải của anh. Đây là đường dẫn vật lý duy nhất nối nhãn quang của anh với trung tâm điều hành Weave. Nhìn em đi, Nolan!"

Silas nhìn cô bằng con mắt hữu cơ còn lại. Đồng tử của anh co rút trong sự hỗn loạn của những ký ức giả lập đang bị nhồi nhét. "Nếu em cắt nó..." anh thầm thì, giọng khản đặc, "tần số cộng hưởng thần kinh sẽ sụp đổ. Những hình ảnh... những mảnh ký ức về cha, về ngôi nhà bên sông... có thể sẽ biến mất mãi mãi trong đống rác dữ liệu."

"Những gì Tổng Cục nhét vào đầu anh chỉ là những bóng ma kỹ thuật số," Lyra ghé sát khuôn mặt cô vào mặt anh, hơi thở cô mang theo hơi ấm của sự sống đích thực giữa một thế giới đầy sắt thép vô hồn. "Cha chúng ta đã từng nói, ký ức thực sự được lưu giữ trong trái tim và xương tủy, chứ không phải trong các chip nhớ silic. Tin em đi, Nolan. Em sẽ đưa anh về nhà."

Lyra xoay người Silas lại, tựa đầu anh vào đùi cô làm điểm tựa. Dưới ánh sáng màu xanh lục bảo của tia laser vi phẫu, vùng da phía sau tai phải của anh hiện lên một cách chi tiết và đáng sợ. Một cổng cấy ghép bằng crôm bóng loáng cắm sâu vào xương chũm, xung quanh là những sợi cáp quang sinh học mỏng như tơ, phát ra ánh sáng hổ phách nhấp nháy đồng điệu với tín hiệu beacon đang phát lên không trung. Những sợi cáp này co rút nhẹ dưới da như những mạch máu nhân tạo, liên tục truyền các dòng dữ liệu định vị về máy chủ của Tổng Cục.

"Chuẩn bị nhé," Lyra hít một hơi sâu, ngón tay cô siết nhẹ lấy vai anh để truyền thêm sức mạnh.

Khi tia laser màu lục bảo chạm vào điểm tiếp xúc đầu tiên, một tiếng xèo nhỏ vang lên. Mùi của nhựa polymer sinh học cháy sém và mùi da thịt bị nung nóng lập tức bốc lên, nồng nặc và ngột ngạt. Cơ thể Silas lập tức co giật mạnh như có một dòng điện vạn vôn chạy qua. Cánh tay cơ khí bên trái của anh vươn ra, bóp chặt lấy một thanh dầm thép chịu lực của kệ máy chủ. Sức ép cơ học cực lớn từ piston khí nén khiến thanh thép dày bị bóp méo, phát ra tiếng rít chói tai của kim loại bị biến dạng. Silas cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ra, hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cằm. Anh không được phép hét lên; bất kỳ tiếng động lớn nào lúc này cũng có thể kích hoạt các drone cảm biến âm thanh ngoài hành lang.

"Cố lên, Nolan," Lyra vừa khóc vừa thì thào, nước mắt cô rơi xuống má anh, nóng hổi. Đôi tay cô, vốn dĩ mỏng manh, giờ đây lại giữ vững thiết bị laser với độ chính xác đến từng micromet. Tia laser lục bảo lướt qua lớp biểu bì, cắt đứt sợi cáp thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi sợi cáp đứt đi lại phóng ra một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam nhạt, kèm theo một tiếng tách sắc gọn như tiếng khớp ngón tay bị bẻ.

Trong tâm thức của Silas, thế giới như đang trải qua một cơn đại địa chấn. Mạng Weave điên cuồng phản kháng, nó phóng ra các xung điện áp cao vào các dây thần kinh cảm giác để trừng phạt kẻ đào tẩu. Những hình ảnh về các hành lang vô trùng của Tổng Cục, những mệnh lệnh lạnh lùng của Director Kaelen Vex vụt qua như những thước phim bị cháy xước. Nhưng giữa cơn đau tột cùng ấy, Silas chợt thấy một hình ảnh khác, sống động và ấm áp lạ thường: một buổi chiều lộng gió trên cánh đồng cỏ xanh rì, tiếng cười giòn giã của một cô bé tóc nâu hạt dẻ, và một bàn tay thô ráp của người cha đang đặt lên vai anh.

"Lyra..." Silas gọi tên em gái mình bằng giọng nói mộc mạc, yếu ớt của một con người bình thường, rũ bỏ hoàn toàn âm điệu điện tử của bộ lọc thanh quản.

"Em đây, Nolan. Em ở ngay đây," Lyra nghẹn ngào. Cô chỉ còn lại sợi cáp quang trung tâm dày nhất – sợi cáp nối trực tiếp vào bó dây thần kinh thị giác và thùy đỉnh. Đây là phần nguy hiểm nhất. Một vết cắt lệch hướng có thể khiến Nolan bị mù vĩnh viễn hoặc rơi vào trạng thái chết não.

Cô nín thở, điều chỉnh chiếc kính lúp thợ máy trên trán xuống mắt, nhìn chăm chú vào sợi cáp đang đỏ rực lên vì quá tải dữ liệu. Bằng một động tác dứt khoát, gửi gắm tất cả tình thương và niềm hy vọng vào đầu ngón tay, Lyra nhấn nút kích hoạt laser ở công suất tối đa.

Một chùm tia sáng chói mắt màu xanh lục bùng lên, soi rõ từng chi tiết trên vách tường đá tối tăm. Sợi cáp trung tâm đứt lìa, co rút lại dưới lớp da như một sợi dây thun bị kéo đứt.

Nhãn quang cơ học bên mắt phải của Silas đột ngột tắt ngấm ánh hổ phách. Nó chớp nhẹ một lần rồi trở về trạng thái tối tăm, lạnh ngắt của một mảnh thủy tinh vô hồn. Toàn bộ cơ thể anh thả lỏng, đổ sụp hoàn toàn vào lòng Lyra, đầu anh tựa lên vai cô. Tiếng o o điên cuồng trong đầu anh biến mất ngay lập tức, nhường chỗ cho một sự im lặng tịch mịch, dịu mát và bình yên đến lạ lùng.

Lyra buông rơi chiếc bút laser xuống sàn sắt tạo nên một tiếng cạch khô khốc. Cô ôm chặt lấy Nolan, áp mặt vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh, bả vai cô rung lên theo từng tiếng khóc nghẹn ngào. Trong căn phòng tối tăm, chỉ có tiếng thở dốc, nặng nề của Silas và tiếng nitơ lỏng rò rỉ rất khẽ từ hệ thống làm mát phía xa.

Silas từ từ mở con mắt hữu cơ bên trái của mình ra. Dù nửa tầm nhìn bên phải của anh lúc này chỉ là một khoảng không tối đen như mực do nhãn quang đã bị ngắt kết nối hoàn toàn, nhưng trong ánh mắt còn lại ấy, không còn vẻ vô cảm lạnh lùng của một Chấp pháp viên Tổng Cục nữa. Đó là ánh mắt của Nolan Vance – một con người tự do, giữ lại được linh hồn của mình giữa thế giới cơ giới hóa tàn nhẫn.

Anh đưa bàn tay cơ khí nặng nề lên, nhưng thay vì bóp nghẹt hay săn đuổi, anh khẽ chạm vào bàn tay trần ấm áp của Lyra, siết nhẹ như một lời cảm ơn câm lặng.

"Chúng ta... an toàn rồi chứ?" Silas thầm thì, giọng nói giờ đây tuy mệt mỏi nhưng thanh thoát lạ thường.

"Vâng, Nolan," Lyra lau nước mắt, mỉm cười qua những hàng mi còn ướt. "Mạng Weave đã mất dấu anh. Giờ đây, anh đã tự do."

Ngoài kia, tiếng gió lượng tử vẫn rít lên qua những khe hở kim loại của Hive-1, nhưng trong phòng máy chủ tối tăm này, một ngọn lửa nhân tính nhỏ nhoi đã được bảo vệ thành công, nhen nhóm lên hy vọng cho một hành trình mới đầy gian nan phía trước.