Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 5: Lò phản ứng điểm không

Không khí trong khoang động cơ trung tâm của tàu Aetherius đặc quánh hơi nước và mùi dầu máy cháy, thứ hỗn hợp nồng hắc bám chặt lấy cuống họng của bất kỳ ai dám bước xuống tầng đáy này. Dưới cái nóng hầm hập như trong lòng một lò bánh mì khổng lồ, tiếng pit-tông gõ nhịp đều đặn vào vách ngăn kim loại tạo nên một thứ âm thanh trầm đục, rung chuyển cả xương sườn. Nơi đây, ánh sáng mặt trời chỉ là một khái niệm xa vời. Thay vào đó, toàn bộ không gian được nhuộm một màu xanh lam ma mị, phát ra từ những khe hở của Lò phản ứng điểm không – trái tim năng lượng của con tàu.

Elena quỳ trên tấm sàn thép đục lỗ, mái tóc hung đỏ vốn được búi gọn giờ đây xõa xuống bên vai, bết lại vì mồ hôi và muội than. Trước mặt cô là cụm phân phối áp lực chính, một khối cơ khí phức tạp được ghép từ những ống đồng uốn cong khéo léo và hàng chục chiếc van khóa hình bánh răng. Lò phản ứng đang gặp sự cố. Dòng năng lượng điểm không biến động liên tục khiến lớp vỏ bảo vệ bằng hợp kim đồng-bronze nóng lên tới mức có thể làm bỏng da ngay lập tức nếu vô ý chạm vào.

"Jaxom, đưa tôi chiếc mỏ lết số mười hai. Và cả kẹp đồng nữa," Elena nói lớn, giọng cô khản đi nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiên định của một kỹ sư trưởng. Tiếng rít của hơi nước áp suất cao thoát ra từ một khớp nối lỏng lẻo suýt chút nữa đã nuốt chửng lời nói của cô.

Jaxom đứng ngay phía sau cô, nửa người chìm trong bóng tối của những đường ống dẫn, nửa người được rọi sáng bởi thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo từ lõi phản ứng. Anh bước tới, mang theo luồng khí mát hiếm hoi từ phía cửa gió. Trên tay anh là chiếc mỏ lết bằng gang đúc nặng trịch, đen bóng dầu mỡ. Jaxom quỳ xuống bên cạnh Elena. Khoảng không gian chật hẹp giữa hai người dường như càng bị thu hẹp lại bởi cái nóng tỏa ra từ lò phản ứng và hơi ấm tự nhiên từ cơ thể họ.

"Đây," Jaxom đưa dụng cụ cho cô. Khi anh chìa tay ra, những ngón tay thô ráp, chai sạn của anh vô tình chạm vào bàn tay mảnh dẻ nhưng đầy sức mạnh của Elena.

Cái chạm ấy diễn ra trong tích tắc, nhưng giữa không gian hỗn độn của tiếng máy móc gầm rú, nó đột ngột trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Làn da ấm áp của Jaxom tương phản hoàn toàn với cảm giác lạnh lẽo, vô hồn của lớp vỏ thép mà Elena đã chạm vào suốt nhiều giờ qua. Cô khựng lại một nhịp, cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay anh truyền qua lớp dầu mỡ mỏng bám trên da mình. Jaxom không rút tay lại ngay. Anh nhìn cô, đôi mắt anh phản chiếu luồng sáng xanh từ lò phản ứng, lo âu nhưng đầy tin tưởng.

"Cô ổn chứ?" Jaxom hỏi khẽ. Giọng anh trầm ấm, lọt vào tai cô như một khoảng lặng hiếm hoi giữa cơn bão cơ khí.

"Tôi ổn," Elena đáp, giọng cô dịu đi đôi chút. Cô siết chặt lấy cán mỏ lết, lấy lại sự tập trung. "Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Lõi từ trường đang lệch góc ba độ. Nếu không siết chặt van khóa áp suất phụ này, năng lượng điểm không sẽ tự giải phóng và xé toạc mạn phải con tàu."

Cô cúi người xuống thấp hơn, đưa chiếc mỏ lết vào đầu bu-lông bằng đồng thau cỡ lớn nằm sâu trong hốc máy. Lớp hơi nước nóng phun ra từ khe hở bên cạnh táp thẳng vào mặt cô. Elena khẽ nhăn mặt, nín thở để tránh hít phải luồng khí nóng có thể làm bỏng phổi.

"Để tôi giữ van giữ áp," Jaxom nói. Không đợi cô đồng ý, anh vươn người qua vai cô, hai tay ôm lấy cần gạt bằng đồng thau nặng trịch đang rung lắc dữ dội dưới áp lực nghẹt thở.

Hành động của Jaxom khiến lồng ngực anh áp sát vào lưng Elena. Qua lớp áo bảo hộ bằng vải bạt dày, cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở dồn dập của anh, cùng sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể cường tráng đang căng ra chịu lực. Mùi mồ hôi quyện với mùi dầu máy trên người Jaxom bao bọc lấy cô, tạo nên một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa ranh giới của sự hủy diệt.

"Chuẩn bị... siết!" Jaxom gầm nhẹ qua kẽ răng, hai cánh tay anh gồng lên, những thớ cơ dưới lớp áo thun chuyển động mạnh mẽ khi anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để giữ chặt cần gạt.

Elena đặt hai tay lên mỏ lết. Nhưng chiếc bu-lông đã bị kẹt do nhiệt độ cao giãn nở kim loại. Nó không hề nhúc nhích. Trán cô đẫm mồ hôi, những giọt nước nhỏ xuống, cay xè nơi khóe mắt.

"Không được, nó cứng quá!" cô kêu lên.

Jaxom buông một tay khỏi cần gạt phụ, đặt bàn tay to lớn của mình đè lên hai bàn tay của Elena đang siết trên cán mỏ lết. Một lần nữa, sự tiếp xúc da thịt trực tiếp lại xảy ra. Lòng bàn tay ấm nóng của anh bao trọn lấy những ngón tay đang run lên vì dùng sức của cô. Cảm giác thô ráp, mạnh mẽ từ tay anh truyền cho cô một luồng sinh khí mới. Họ không cần nói thêm lời nào. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng, cả hai cùng dồn lực vào một điểm.

Két... kết...

Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai vang lên. Chiếc bu-lông đồng cứng đầu cuối cùng cũng chịu khuất phục, xoay đi nửa vòng, rồi thêm một vòng nữa.

Ngay lập tức, tiếng rít chói tai của hơi nước xì ra dịu xuống, rồi tắt hẳn. Luồng ánh sáng xanh lam chập chờn từ lò phản ứng đột ngột ngưng tụ lại, chuyển từ sắc xanh nhạt hỗn loạn sang một màu xanh đậm đục, ổn định và sâu thẳm như lòng đại dương. Tiếng pit-tông gầm rú bên ngoài cũng hạ tông, trở thành một tiếng rì rầm trầm ấm, báo hiệu dòng năng lượng điểm không đã được thuần hóa và chảy đều vào hệ thống đẩy của tàu.

Hai người vẫn giữ nguyên tư thế ấy trong vài giây. Tay Jaxom vẫn phủ lên tay Elena, lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở sát sau lưng cô. Hơi nóng của lò phản ứng dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng kỳ lạ giữa hai cơ thể đang áp sát vào nhau.

Elena khẽ xoay đầu lại. Ở khoảng cách gần như thế này, cô có thể nhìn thấy từng vệt muội than trên má Jaxom, và cả sự nhẹ nhõm tột cùng hiện rõ trong đôi mắt nâu của anh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng gương mặt mệt mỏi đầy dầu mỡ.

"Chúng ta làm được rồi," cô nói nhỏ.

Jaxom khẽ giật mình, như thể vừa sực tỉnh khỏi một giấc mơ. Anh từ từ buông tay ra, lùi lại một bước, để lại trên tay Elena một khoảng trống lạnh lẽo đột ngột. Anh đưa tay gãi đầu, để lại một vệt đen khác trên trán, và cười ngượng nghịu:

"Ừm... có vẻ như trái tim của Aetherius lại đập bình thường rồi."

Elena đứng dậy, phủi đi lớp bụi bám trên đầu gối. Cô nhìn chiếc van đồng giờ đây đã nằm im lìm, rồi nhìn sang Jaxom, người đang lóng ngóng cất chiếc mỏ lết vào hộp công cụ. Dưới ánh sáng xanh lam huyền ảo của lò phản ứng điểm không, dường như có một sợi dây liên kết vô hình vừa được hình thành giữa họ – một sợi dây được tôi luyện từ hơi nước, đồng thau và những cái chạm khẽ giữa lòng sâu con tàu.