Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 5: THƯ VIỆN ĐỒNG THAU (THE BRASS ARCHIVES)

Nằm sâu hàng trăm mét dưới lớp vỏ đá basalt lạnh giá của tiểu hành tinh Scrapland-9, Thư Viện Đồng Thau hiện ra như một ngôi đền cổ xưa của kỷ nguyên cơ khí sơ khai. Nơi đây không có những luồng ánh sáng neon rực rỡ hay những bảng điều khiển hologram bóng loáng của Tổng Cục. Thay vào đó, không gian ngập tràn trong một bầu không khí xám xịt, tĩnh mịch và lạnh lẽo, đặc quánh mùi dầu bôi trơn rỉ sét, mùi đồng oxit nồng nặc và hương vị ẩm mốc của thời gian.

Silas bước đi trước, tay xách chiếc đèn bão cơ học. Đốm sáng vàng vọt từ ngọn lửa bấc dầu hắt ra những quầng sáng mờ nhạt, vẽ nên những cái bóng kỳ quái chao đảo trên những kệ sách khổng lồ cao vút bằng thép đúc. Phía sau anh, Lyra bước đi nhẹ nhàng, đôi tai nhạy bén của cô thỉnh thoảng lại khẽ động đậy để lắng nghe những âm thanh xa xăm từ các đường ống thông gió. Tiếng còi báo động của lực lượng tuần tra Tổng Cục đã chìm khuất ở phía trên cao, chỉ còn lại tiếng o o trầm đục và nhịp nhàng của hệ thống quạt thông gió khổng lồ cùng tiếng lách cách đều đặn, khẽ khàng của hàng triệu bánh răng truyền động chạy dọc theo các vách tường đồng thau.

Không khí ở đây lạnh đến mức mỗi hơi thở của Silas đều ngưng tụ thành những làn sương trắng mỏng. Anh khẽ rùng mình, kéo cao chiếc cổ áo khoác da đã sờn rách, bám đầy bụi gỉ sắt. Vết thương do đạn súng trường từ tính bắn sượt qua hông anh từ cuộc trốn chạy ở khu Nebula-9 bắt đầu nhói lên, cảm giác ẩm ướt của máu thấm qua lớp băng gạc vải thô khiến anh khẽ nhíu mày.

"Silas, dừng lại một chút đi," Lyra thì thầm. Giọng nói trong trẻo của cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, khẽ dội lại từ những vòm đá cong phía trên. "Vết thương của anh cần được kiểm tra lại. Chúng ta đã đi liên tục ba giờ đồng hồ dưới các cống ngầm rồi."

Silas khựng bước. Anh tựa lưng vào một tủ hồ sơ bằng sắt đúc đinh tán kiên cố. Chiếc tủ lạnh ngắt truyền qua lớp áo da, làm dịu đi cơn sốt nhẹ đang âm ỉ trong cơ thể anh. Anh đặt chiếc đèn bão xuống một bệ đá đầy bụi, khẽ ho khan rồi đón lấy chiếc bình tông nước bằng đồng từ tay Lyra. Bàn tay trần thô ráp, chai sạn của anh khẽ chạm vào những ngón tay mềm mại của cô. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp giữa không gian cơ khí băng giá.

"Tôi vẫn ổn," Silas nói, cố gắng giữ giọng điệu trầm tĩnh thường ngày để cô không lo lắng. "Chỉ là chút vết thương ngoài da. Lực lượng tuần tra của Vex chắc chắn đã phong tỏa các tầng trên. Chúng sẽ không ngờ chúng ta dám xuống tận hầm chứa đĩa đồng này."

Lyra nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự lo âu nhưng cũng đầy tin tưởng. Cô ngồi xuống bên cạnh anh trên một chiếc hộp gỗ chứa đầy các ống cuộn băng từ lượng tử đã hỏng. Cô lấy từ trong túi đeo vai ra một cuộn băng vải sạch, khẽ khàng vén vạt áo khoác của Silas lên để kiểm tra vết thương. Những cử chỉ của cô vô cùng dịu dàng, cẩn trọng như sợ làm anh đau thêm.

"Vex đang phát điên vì mất chiếc Chìa khóa Cốt lõi," cô nói nhỏ, tay khéo léo siết chặt lại nút thắt băng gạc. "Ông ta sẽ quét sạch toàn bộ phân khu này nếu cần. Nhưng ở đây, dưới lớp chắn từ tính tự nhiên của quặng niken dày hàng dặm, chúng ta tạm thời an toàn trước sóng định vị thần kinh của Weave."

Sau khi vết thương được xử lý xong, Silas cầm chiếc đèn bão lên, dẫn Lyra tiến sâu vào gian phòng trung tâm của thư viện. Nơi đây đặt một chiếc bàn điều khiển cơ khí cổ đại khổng lồ bằng đồng đỏ. Mặt bàn phủ một lớp bụi xám dày cộp, che khuất những phím bấm bằng ngà voi và các núm xoay bằng đồng thau chế tác tinh ex. Ở giữa bàn điều khiển là một màn hình thủy tinh lồi tròn, tối tăm như mắt của một con quái vật đang ngủ say.

Lyra bước đến trước bàn điều khiển, dùng lòng bàn tay lau sạch bề mặt thủy tinh. Cô rút từ trong thắt lưng ra một thiết bị giải mã lượng tử tự chế – một tổ hợp các cuộn dây đồng mảnh và những phiến thạch anh nhỏ được hàn chắp vá. Bằng những thao tác thành thạo, cô kết nối thiết bị với một cổng cắm đệm bằng cao su lưu hóa trên mạn sườn bàn điều khiển.

"Đây là hệ thống lưu trữ đĩa đồng lượng tử thế hệ đầu," Lyra giải thích, ngón tay cô lướt nhanh trên những phím bấm bằng ngà, tạo ra những tiếng lách cách khô giòn vang vọng. "Chúng không chạy trên mạng quang học lượng tử hiện đại, mà ghi chép dữ liệu thông qua các rãnh đục lỗ siêu vi trên các đĩa đồng mỏng. Vex đã dùng hệ thống này trong những năm đầu nghiên cứu, trước khi ông ta chuyển sang số hóa toàn bộ hệ thống thần kinh của mình."

Cạch! Cạch!

Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên sâu bên trong máy. Một ngăn kéo bằng sắt từ từ đẩy ra ngoài, mang theo một ống trục tròn chứa hàng chục đĩa đồng mỏng lấp lánh ánh kim dưới ánh đèn bão. Lyra khẽ xoay một núm dò tần số bằng đồng thau. Trên màn hình phosphor xanh lục lồi, những dòng ký tự bắt đầu hiện lên, quét qua quét lại như những con đom đóm trong đêm tối.

"Tôi đang giải mã các tập tin lưu trữ có nhãn 'Dự án Thăng hoa sơ khởi' (Early Ascension Project)," cô nói, mắt không rời màn hình. "Các khóa mật mã của Vex ở thời kỳ này vẫn sử dụng thuật toán đối xứng cổ điển. Thiết bị của tôi có thể xử lý được."

Silas đứng sát phía sau cô, hơi thở của anh phả nhẹ lên vai cô. Anh chăm chú quan sát những dòng dữ liệu tiếng Việt cổ dịch từ mã nhị phân cơ học. Trên màn hình, những báo cáo thí nghiệm bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn. Mỗi báo cáo là một bi kịch bị lãng quên.

"Nhật ký số 104 – Thí nghiệm trên Đối tượng 08," Silas đọc khẽ. "Tải cấu trúc não bộ sinh học của đối tượng vào lõi Bose-Einstein Condensate. Quá trình truyền tải dữ liệu đạt một trăm phần trăm. Tuy nhiên, sau chín mươi giây kết nối, cấu trúc ý thức bắt đầu xuất hiện hiện tượng phân rã entropy. Các vùng ký ức dài hạn bị xóa sạch. Bản ngã của đối tượng sụp đổ thành những tín hiệu ngẫu nhiên."

Lyra nhấn vào một biểu tượng hình chiếc loa kèn nhỏ trên bảng điều khiển. Từ bộ loa màng đồng rỉ sét đặt trên góc tường, một âm thanh trầm đục, rè rè bắt đầu phát ra. Âm thanh ban đầu chỉ là những tiếng hú của dòng điện xoay chiều, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành tiếng kêu cứu thất thanh của một người đàn ông.

"Tôi... tôi không cảm nhận được cơ thể mình nữa!" Giọng nói vang lên đầy hoảng loạn, đứt quãng bởi những tiếng rít cơ học. "Mọi thứ xung quanh... tất cả đều là bóng tối... Tôi là ai? Làm ơn... tắt nó đi! Làm ơn..."

Tiếng kêu cứu đột ngột biến mất, thay vào đó là một chuỗi âm thanh lẹt xẹt, kéo dài lê thê và lạnh ngắt – tiếng nhiễu tĩnh điện vô hồn, đều đặn như tiếng mưa rơi trên mái tôn lạnh lẽo. Đó là âm thanh của một linh hồn bị nghiền nát thành những subroutine hỗn loạn trong mạng lưới.

Lyra nhanh chóng tắt âm thanh đi, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng phosphor xanh lục. Cô run rẩy nói: "Họ không hề thăng hoa. Vex đã ép buộc họ tải ý thức lên khi công nghệ chưa hoàn thiện. Họ đã biến thành những tiếng ồn tĩnh điện, bị giam cầm vĩnh viễn trong các ổ cứng lạnh giá này."

Silas nghiến chặt răng. Bàn tay cơ khí bằng đồng của anh khẽ nắm chặt lại, các khớp bánh răng bên trong rít lên một tiếng nhỏ đầy giận dữ. "Vex luôn nói rằng đó là sự cứu rỗi nhân loại khỏi cái chết của ngôi sao Aetherius. Nhưng thực chất, ông ta chỉ đang xây dựng một nghĩa trang cơ khí khổng lồ."

Lyra tiếp tục cuộn danh sách các đối tượng thí nghiệm. Hàng trăm cái tên lướt qua trên màn hình xanh lục, tất cả đều có dòng ghi chú màu đỏ: "Thất bại – Phân rã hoàn toàn", "Thất bại – Nhiễu tĩnh điện", "Đã tiêu hủy cấu trúc vật lý".

Bỗng nhiên, ngón tay Lyra khựng lại trên bàn phím. Mắt cô mở to, hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng.

"Silas..." cô thốt lên, giọng nói run rẩy đến mức suýt chút nữa không thành tiếng. "Anh... hãy nhìn dòng này xem."

Silas cúi sát xuống, ánh mắt anh dán chặt vào dòng nhật ký số 209:

Đối tượng thí nghiệm: Silas Vance. Mã số định danh: SV-0402. Quy trình: Đồng bộ hóa sóng não lượng tử giai đoạn 2. Kết quả: Tải ý thức thất bại ở mức tám mươi phần trăm. Cấu trúc ký ức nguyên bản bị hủy hoại hoàn toàn do quá nhiệt lõi. Ghi chú của Vex: Thí nghiệm thất bại nhưng đối tượng không chết lâm sàng. Tiến hành xóa sạch các tàn dư ký ức sinh học, tái cấu trúc hệ thần kinh vận động bằng các khớp nối cơ khí đồng thau. Tái hòa nhập đối tượng vào khu phế thải Nebula-9 dưới dạng nhân công dọn dẹp.

Dưới dòng chữ đó là một tấm ảnh chân dung kỹ thuật số đen trắng được quét thô sơ. Dù bức ảnh đã bị nhiễu hạt nghiêm trọng, Silas vẫn lập tức nhận ra khuôn mặt của chính mình nhiều năm về trước – trẻ trung hơn, đôi mắt chưa hằn sâu những vết chân chim của sự sương gió, và quan trọng nhất, cả hai cánh tay của anh lúc đó vẫn hoàn toàn là da thịt hữu cơ.

Đầu óc Silas nổ tung. Một cơn đau nhức nhối đột ngột dội thẳng vào đại não anh, như thể có một mũi kim bằng thép nóng đỏ đang đâm xuyên qua các dây thần kinh. Những mảnh ký ức vụn vỡ, mờ nhạt vốn luôn ám ảnh anh trong những giấc mơ đêm bắt đầu hiện về dữ dội. Anh nhìn thấy một phòng thí nghiệm ngập tràn ánh sáng laser màu xanh lam, một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo với những vòng đai da siết chặt cổ tay, và khuôn mặt của một người đàn ông trung niên chưa đeo chiếc mặt nạ obsidian đen – Giám đốc Vex.

"Silas... anh có sao không?" Lyra đứng bật dậy, cô đỡ lấy anh khi thấy Silas loạng choạng lùi lại phía sau, suýt nữa làm đổ chiếc đèn bão. Hai tay cô nắm chặt lấy bả vai anh, cố gắng truyền cho anh sự bình tĩnh.

Silas nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập và dốc. Anh đưa bàn tay cơ khí lên ôm lấy đầu, tiếng các khớp ngón tay đồng chạm vào thái dương vang lên những tiếng lách cách khô khốc.

"Tên của tôi... ký ức của tôi..." Silas thì thào, giọng nói chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng từ sâu thẳm tâm hồn. "Hóa ra tất cả những gì tôi nhớ về bản thân mình... chỉ là một sự dối trá do Vex sắp đặt. Tôi chỉ là một phế phẩm của ông ta... một kẻ đáng lẽ đã biến thành tiếng nhiễu tĩnh điện trên màn hình kia."

Lyra nhìn Silas, đôi mắt cô ngập tràn nước mắt nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định. Cô buông vai anh ra, rồi nhẹ nhàng luồn những ngón tay mềm mại của mình vào bàn tay đồng cơ khí lạnh lẽo của anh, siết chặt lấy nó.

"Không, Silas," cô nói, giọng cô rõ ràng và ấm áp, xua đi cái lạnh giá của căn hầm. "Anh không phải là một phế phẩm. Anh đã sống sót. Anh là một con người thực sự, với một trái tim đang đập và một ý chí tự do mà Vex không bao giờ có thể kiểm soát hay tiêu diệt được. Dù quá khứ của anh có bị xóa sạch, thì hiện tại và tương lai của anh vẫn là do chính anh quyết định. Chúng ta sẽ khiến Vex phải trả giá vì những gì ông ta đã làm với anh, và với tất cả những người ngoài kia."

Lời nói của Lyra như một dòng nước mát lành đổ vào tâm trí đang bùng cháy của Silas. Anh từ từ mở mắt ra, nhìn vào khuôn mặt đầy chân thành của cô. Sự lạnh lẽo của cánh tay đồng thau lúc này dường như đã được sưởi ấm bởi hơi ấm từ bàn tay cô. Silas khẽ hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh dần lấy lại vẻ kiên định ban đầu.

"Phải," Silas nói, giọng anh trầm xuống nhưng vô cùng dứt khoát. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô. "Chúng ta phải đi tiếp. Bản thiết kế này... chúng ta phải lấy nó."

Phía trên cao, tiếng động cơ rít lên của một chiếc drone tuần tra xa xăm lại vọng xuống qua đường ống dẫn hơi nước, phá vỡ sự tĩnh lặng tạm thời của Thư Viện Đồng Thau.