Đêm đó, chiếc Rust-Strider trôi dạt giữa khoảng không lạnh lẽo của vành đai ngoài, động cơ chính chuyển sang chế độ tối thiểu. Trong khoang ngủ chật hẹp ở đuôi tàu, Elena Vance nằm trên chiếc võng bạt dệt từ sợi tổng hợp thô ráp. Không gian đầy tiếng rên rỉ trầm đục từ vách thép cũ kỹ dưới áp suất vũ trụ, cùng tiếng o o đơn điệu của máy lọc khí tái chế. Mùi dầu máy cháy sém và rỉ sắt ẩm ướt lơ lửng trong không khí, bám vào da thịt cô như lớp màng mỏng.
Elena đặt cánh tay cơ khí bằng đồng của mình lên ngực. Khớp khuỷu tay lạnh ngắt, nặng trịch, đối lập với nhịp đập ấm nóng nơi lồng ngực hữu cơ. Mỗi khi con tàu chao nghiêng qua dải bụi thiên thạch, những bánh răng nhỏ bên trong khớp cổ tay lại khẽ xoay, phát ra tiếng cọ xát cơ học cực nhỏ. Cô nhắm mắt lại, hy vọng sự mệt mỏi sau ca sửa chữa lò phản ứng sẽ mang lại giấc ngủ yên bình. Nhưng bóng tối sau hàng mi cô không đem đến sự nghỉ ngơi. Nó mở ra cánh cửa dẫn vào vùng ký ức xa lạ.
---
Ý thức cô chìm xuống, tan rã như bụi đồng trong axit.
Khi mở mắt, cô thấy mình đang lơ lửng trong một bể chứa dung dịch sinh học màu xanh lam ấm áp đến kỳ lạ. Thứ chất lỏng đậm đặc và có độ nhớt nhẹ như dầu thạch dầu này ôm lấy từng tấc da thịt cô. Nó phát ra thứ ánh sáng lân quang màu sapphire tựa như vùng biển sâu thẳm của Trái Đất cổ xưa mà cô từng đọc qua sách cổ.
Elena cố thở. Theo bản năng, cô muốn hoảng loạn, nhưng khi há miệng, thứ dung dịch lam ấm tràn vào phổi mà không gây ngạt hay đau đớn. Chất lỏng này đã được bão hòa oxy hoàn hảo để nuôi dưỡng cơ thể cô.
Nhìn xuống bản thân, Elena kinh ngạc nhận ra cánh tay trái bằng đồng thau thô kệch đã biến mất. Thay vào đó là một cánh tay bằng xương bằng thịt hoàn mỹ, làn da mịn màng dưới ánh sáng xanh. Cả hai tay cô đều là da thịt, không vết cấy ghép, không dây cáp hay đai ốc titan găm vào xương vai. Cô cảm nhận được dòng máu ấm chạy đều đặn trong huyết quản, một cảm giác vẹn nguyên tưởng như đã vĩnh viễn mất đi.
Elena khẽ cử động ngón tay, tạo ra những bong bóng khí li ti như những hạt ngọc trai bạc lững lờ trôi lên. Mọi tạp âm bên ngoài đều bị lọc sạch qua làn nước, chỉ còn lại tiếng bơm tuần hoàn trầm đục, nhịp nhàng như nhịp tim của một thực thể khổng lồ đang bảo bọc cô.
Qua lớp kính thạch anh dày bám đầy bọt khí, một bóng người đứng lặng lẽ trong bóng tối phòng thí nghiệm. Đó là Giám đốc Kaelen Vex. Nhưng gương mặt ông vẫn mang nét con người, chưa bị cơ khí hóa lạnh lùng với các thấu kính quang học hay tấm kim loại mạ crom. Vex mặc áo choàng xám tro của nhà nghiên cứu cổ xưa. Đôi mắt màu xám đầy mệt mỏi và u uất của ông nhìn cô qua làn nước, không có sự tàn nhẫn, chỉ có nỗi buồn đau sâu thẳm và tiếc nuối khôn nguôi.
Vex bước lại gần, áp bàn tay hữu cơ gầy gò, run rẩy lên mặt kính lạnh lẽo. Elena cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ. Cô vươn cánh tay hữu cơ của mình lên, áp lòng bàn tay vào vị trí của Vex. Hai bàn tay chồng lên nhau qua lớp kính dày ngăn cách.
Đột ngột, một luồng xung điện mạnh chạy dọc hệ thần kinh cô. Qua mạng Weave kết nối trực tiếp vào não bộ, giọng nói tổng hợp lạnh lùng vang lên trong tâm trí cô:
"Đối tượng: E. Vance. Tiến trình tái cấu trúc sinh học hoàn tất chín mươi tám phần trăm. Bắt đầu đồng bộ hóa..."
Gương mặt Vex nhòe đi sau làn bọt khí bạc trỗi dậy mãnh liệt. Dung dịch ấm áp bỗng hóa lạnh ngắt, xiết chặt cơ thể cô. Vết nứt chằng chịt xuất hiện trên mặt kính thạch anh, áp suất thay đổi khiến tai cô đau nhức dữ dội.
"Cảnh báo lỗi đồng bộ hóa. Hệ thống phát hiện xung đột nhận thức. Kích hoạt quy trình cưỡng bức đánh thức..."
---
Elena giật mình tỉnh dậy, mắt mở to nhìn vào bóng tối của khoang tàu Rust-Strider.
Cơn mơ tan biến nhưng nỗi đau thì hoàn toàn là thật. Một luồng điện nóng bóng, buốt nhói dọc từ đốt sống cổ lên đại não. Cổng giao tiếp thần kinh sau gáy cô đang co thắt dữ dội như có mũi khoan nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Elena thở dốc, đưa cánh tay đồng lên sau gáy. Đầu ngón tay kim loại nguội lạnh chạm vào vùng da thịt đang nóng sốt vì viêm nhiễm thần kinh khiến cô run bắn. Cổng kết nối bằng titan rỉ ra chút dịch sinh học ẩm ướt.
"Elena? Cô ổn chứ?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa khoang. Jaxom Thorne đứng ở cửa khoang, tay cầm chiếc đèn bão chạy bằng dầu aetherius. Ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn hắt lên khuôn mặt góc cạnh bám đầy dầu mỡ của anh và phản chiếu trên cánh tay cơ khí công nghiệp thô kệch.
Elena cố điều hòa nhịp thở. "Chỉ là mơ thôi. Cổng kết nối của tôi hơi quá nhiệt."
Jaxom treo chiếc đèn lên trần, ngồi xuống chiếc ghế thép bên võng cô. "Để tôi xem nào. Cổng cấy ghép thế hệ cũ thường bị xung đột điện từ khi tàu qua vành đai quặng sắt. Cô không nên chịu đựng một mình."
Elena nghiêng đầu, vén tóc sang bên để lộ cổng kết nối tròn viền đồng đang đỏ ửng. Jaxom lấy ống mỡ làm mát, bôi một lớp mỏng lên vùng da xung quanh. Ngón tay thô ráp của anh lướt nhẹ, mang lại cảm giác dễ chịu xoa dịu cơn đau nhức nhối.
"Vẫn còn sót năng lượng dư thừa từ Weave trong bộ nhớ đệm," Jaxom nhìn bảng điều khiển cầm tay. "Vex để lại dấu ấn rất sâu trong cô. Nó như sợi dây vô hình mà hắn có thể giật bất cứ lúc nào."
"Tôi đã thấy ông ta," cô thì thào. "Không phải một cỗ máy. Ông ta nhìn tôi trong bể nuôi cấy màu xanh với ánh mắt rất buồn, như đang thương tiếc điều gì đó."
Jaxom im lặng hồi lâu giữa tiếng động cơ rì rầm của Rust-Strider.
"Đừng để ảo ảnh đánh lừa," anh lau tay vào vệt giẻ. "Vex bây giờ không còn chút nhân tính nào đâu. Bể nuôi cấy đó có thể là nơi cô được sinh ra, hoặc nơi cô suýt biến thành con rối không linh hồn. Ngủ đi, Elena. Ngày mai chúng ta sẽ đến Nebula-9 để tìm câu trả lời."
Jaxom đứng dậy, cầm đèn bước ra ngoài. Cơn đau sau gáy đã giảm thành vết châm chích nhẹ. Elena nằm xuống, chạm tay vào cánh tay đồng lạnh ngắt của mình, tự hỏi liệu phần da thịt ấm áp trong mơ có bao giờ thực sự tồn tại, hay chỉ là lập trình được cấy vào bộ não cô.