Bóng tối dưới những đường hầm bảo trì ướt át của Scrapland-9 không giống với bóng đêm tĩnh mịch của vũ trụ bao la. Đó là một khoảng không gian đặc quánh, ngột ngạt và nóng hầm cập, bị bóp nghẹt bởi hơi nước nén rò rỉ ra từ các khớp nối áp suất của nhà máy lọc quặng phía trên. Những giọt nước ngưng tụ đục ngầu, mang theo váng dầu bôi trơn đen sì, liên tục nhỏ xuống từ các vòm trần bằng sắt tấm rỉ sét, tạo nên những tiếng "tõm, tõm" đều đặn và vang vọng dọc theo những hành lang hẹp. Bức tường đá hai bên đường hầm được ốp bằng những tấm gang dày đinh tán, bề mặt phủ đầy một lớp rêu điện hóa màu xanh lục phát sáng yếu ớt, chỉ đủ để dẫn lối cho những bước chân nhọc nhằn của hai kẻ đào tẩu.
Silas bước đi, mỗi chuyển động của anh giờ đây đều đi kèm với tiếng rít cơ học trầm đục từ các khớp gối bằng đồng thau. Kể từ khi sợi cáp quang thần kinh kết nối với Weave bị cắt đứt, cơ thể anh phải chịu đựng những cơn chấn động phản hồi từ hệ thống cơ-điện chưa được đồng bộ. Nửa khuôn mặt bên phải – nơi nhãn quan cơ học đã tắt ngúm – lạnh ngắt như đá, trong khi nửa bên trái vẫn rịn đầy mồ hôi nóng hổi của da thịt con người. Vết thương bên hông lại bắt đầu rỉ máu, thấm qua lớp vải băng thô. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn bão đang càn quét tâm trí anh. Dòng chữ số 209 trong Thư Viện Đồng Thau vẫn hiển thị rõ ràng trên võng mạc ký ức của anh: Silas Vance... Thí nghiệm thất bại... Xóa sạch tàn dư ký ức sinh học...
"Chúng ta gần đến rồi, Silas. Hãy bám sát tôi," Lyra thì thầm, giọng cô vang lên khẽ khàng nhưng ấm áp giữa tiếng o o của những chiếc quạt hút khí khổng lồ đặt sâu trong vách đá. Cô đi trước, tay cầm chiếc đèn bão cơ học đã được che bớt ánh sáng bằng một miếng vải mỏng. Ánh lửa vàng vọt hắt lên bóng lưng gầy guộc nhưng dẻo dai của cô gái thợ máy, vẽ nên những vệt sáng chói lọi ngắn ngủi trên những đường ống đồng dẫn hơi nước chạy dọc trần hầm.
Silas khẽ gật đầu, dù biết cô không nhìn thấy trong bóng tối. Anh nhìn xuống bàn tay trái bọc giáp đồng thau của mình. Những bánh răng li ti bên trong cổ tay khẽ chuyển động khi anh nắm chặt lại. Anh từng tin rằng bàn tay này là biểu tượng cho quyền lực và sự hoàn hảo của Tổng Cục, một công cụ thực thi công lý lạnh lùng. Nhưng giờ đây, anh biết nó chỉ là xiềng xích, là bằng chứng cho sự tàn bạo của Director Vex – kẻ đã cướp đi cuộc đời, gia đình và cả cái tên thực sự của anh.
"Lyra," Silas cất tiếng, giọng anh trầm đục, không còn âm điệu điện tử của bộ lọc thanh quản nhưng lại mang một nỗi suy tư trĩu nặng. "Nếu những người của cô biết tôi là ai... một Chấp pháp viên từng đi săn lùng họ... họ sẽ không chấp nhận tôi. Tôi được tạo ra để tiêu diệt phản kháng, không phải để tham gia cùng họ."
Lyra khựng bước. Cô quay lại, đặt bàn tay trần nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sạn lên cánh tay cơ khí lạnh lẽo của anh. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão, đôi mắt nâu hạt dẻ của cô lấp lánh vẻ kiên định.
"Họ không chiến đấu chống lại một cái tên hay một bộ giáp, Silas," Lyra nói dịu dàng. "Họ chiến đấu chống lại sự nô dịch của Weave. Anh đã tự tay cắt đứt kết nối với mạng lưới đó. Anh đã chọn đứng về phía con người tự do. Đó mới là điều quan trọng. Và tôi tin anh."
Cái chạm tay của cô như truyền một dòng điện ấm áp xuyên qua lớp vỏ kim loại của Silas, làm dịu đi cơn nhức nhối trong lồng ngực anh. Anh khẽ thở ra một hơi dài, ngưng tụ thành làn sương trắng mỏng dưới ánh đèn. "Cảm ơn em, Lyra."
Họ tiếp tục tiến sâu vào mê cung ngầm. Đường đi ngày càng trở nên ẩm ướt hơn khi họ bước vào khu vực kênh dẫn lưu chất thải lỏng. Nước ngập đến mắt cá chân, mang theo mùi hôi hám của hóa chất phân hủy và kim loại bị ăn mòn. Tiếng nước chảy rầm rập từ các cống xả xa xa tạo nên một bản nhạc nền hỗn loạn và đáng sợ.
Sau hơn nửa giờ đi bộ, Lyra dừng lại trước một bức vách bằng sắt tấm lớn bám đầy bùn đất gỉ sét. Nhìn bên ngoài, đây chỉ là một đoạn tường hầm bị bỏ hoang, nhưng Lyra tiến đến gần một đường ống xả áp suất đã rỉ sét, thò tay vào trong và gạt mạnh một cần gạt ẩn bằng đồng thau.
Cạch! Cạch! Tạch!
Một chuỗi âm thanh cơ khí khô khốc vang lên từ phía sau bức tường đá. Tấm sắt lớn từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một lối đi hẹp chỉ vừa một người đi qua, tỏa ra luồng ánh sáng ấm áp của những ngọn đèn dầu hỏa và mùi thơm của súp khoai tây – một thứ mùi hương của sự sống đích thực giữa lòng đất lạnh giá.
Ngay lập tức, hai họng súng trường hơi nước cỡ lớn chĩa thẳng vào ngực Silas. Đứng phía sau vũ khí là hai chiến binh phản kháng bọc trong những chiếc áo khoác da dày bám đầy bụi than. Khuôn mặt họ chằng chịt những vết sẹo của công việc đào mỏ và chiến đấu, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác dữ dội.
"Lyra!" Một người lên tiếng, giọng khàn đặc. "Cô mang theo một Chấp pháp viên của Tổng Cục đến đây sao? Cô điên rồi à?"
"Bình tĩnh đi, Caleb," Lyra bước lên che trước ngực Silas. "Anh ấy đã ngắt kết nối với Weave. Anh ấy đã giúp tôi trốn thoát khỏi Thư Viện Đồng Thau và cứu mạng tôi."
"Ngắt kết nối?" Người đàn ông tên Caleb nhìn Silas bằng con mắt đầy hoài nghi, thấu kính cơ học trên mắt trái của gã xoay nhẹ để dò xét. "Một Thợ Săn của Vex không bao giờ phản bội. Chúng được lập trình để phục tùng. Đây có thể là một cái bẫy định vị thần kinh!"
Những người khác trong căn hầm phản kháng cũng bắt đầu tụ tập lại. Có khoảng hơn hai mươi người, hầu hết là những công nhân mỏ bị thải loại, những cyborg mang trên mình những bộ phận cơ khí chắp vá cũ kỹ. Họ nhìn Silas với ánh mắt sợ hãi, căm hận và nghi ngờ. Bầu không khí trong căn hầm ngầm bỗng trở nên căng thẳng tột độ, chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng từ chiếc lò sưởi bằng sắt đúc đặt ở góc phòng.
Silas đứng im, không hề có ý định rút khẩu súng hơi nước dắt sau lưng. Anh nhìn quanh những khuôn mặt khắc khổ, những cơ thể bị tàn phá bởi sự bóc lột của Tổng Cục. Anh thấy trong mắt họ nỗi sợ hãi mà chính anh từng reo rắc khi còn là một công cụ vô hồn của Vex. Một cảm giác tội lỗi và xót xa dâng lên trong lòng Silas – một cảm xúc mà trước đây mạng Weave đã luôn ngăn cản không cho anh cảm nhận.
Anh bước lên một bước, từ từ tháo chiếc găng da ở tay phải ra, để lộ bàn tay hữu cơ duy nhất còn sót lại của mình. Anh giơ cả hai bàn tay lên – một bàn tay da thịt ấm nóng và một bàn tay cơ khí bằng đồng nguội lạnh.
"Tôi không yêu cầu các vị phải tin tôi ngay lập tức," Silas cất tiếng, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành chưa từng có. "Tổng Cục đã tạo ra tôi để làm một kẻ đi săn, một công cụ không biết đau đớn hay thương xót. Họ đã xóa sạch ký ức của tôi, biến tôi thành một con rối mang tên Silas. Nhưng người đàn ông từng sống trong cơ thể này – Nolan Vance – đã được đánh thức bởi cô ấy." Anh quay sang nhìn Lyra, ánh mắt ngập tràn lòng biết ơn.
Anh quay lại nhìn Caleb và những người phản kháng. "Vex muốn cướp đi linh hồn của tất cả chúng ta, biến nhân loại thành những dòng mã tĩnh vô hồn trong lõi máy chủ của ông ta. Tôi đã nhìn thấy những gì xảy ra với các đối tượng thí nghiệm. Đó không phải là sự cứu rỗi, đó là một nghĩa trang cơ khí lạnh ngắt. Tôi chọn phản bội Vex, phản bội những kẻ đã tạo ra tôi, không phải để tìm đường sống cho riêng mình, mà vì tôi muốn được sống như một con người thực sự. Tôi muốn chiến đấu để bảo vệ những gì còn lại của thế giới này."
Sự im lặng bao trùm căn hầm ngầm. Lời nói của Silas vang vọng vào các góc đá, mang theo một sức nặng tinh thần to lớn. Caleb hạ nòng súng xuống một chút, nhìn sang Lyra rồi lại nhìn Silas. Sự nghi ngờ trong mắt gã dường như đã nhường chỗ cho một sự tôn trọng dè dặt.
"Cắt đứt kết nối với Weave là một quá trình đau đớn khủng khiếp," Caleb thầm thì. "Không kẻ gián điệp nào dám tự hủy hoại hệ thần kinh của mình chỉ để làm mồi nhử. Anh thực sự là một kẻ liều mạng, Vance."
Caleb bước tới, chìa bàn tay thô ráp đầy bụi than của mình ra. "Chào mừng anh đến với thế giới ngầm Scrapland-9. Ở đây chúng tôi không có những bữa tiệc sang trọng của Tổng Cục, nhưng chúng tôi có tự do."
Silas nhìn bàn tay của Caleb, rồi đưa bàn tay đồng thau của mình ra nắm chặt lấy nó. Tiếng các bánh răng khớp nối khẽ rít nhẹ một tiếng giòn giã – không phải tiếng gầm rú của chiến tranh, mà là nhịp điệu của sự đồng hành mới. Lyra đứng bên cạnh khẽ mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc. Giữa những đường hầm tối tăm và ẩm ướt này, ngọn lửa của sự phản kháng đã chính thức bùng lên, soi sáng con đường phía trước của Nolan Vance.