Pháo đài 88 là một kỳ quan cơ khí đích thực được đục đẽo từ lòng một tiểu hành tinh hình ellipsoid có đường kính trung bình khoảng mười hai kilômét, cấu thành từ tám mươi lăm phần trăm sắt và niken tinh khiết, trôi nổi cô độc ở vùng rìa ngoài của cụm sao Helios-Omega. Tại trung tâm của tiền đồn quân sự biệt lập này, phòng chứa máy tính lượng tử được giữ ở một trạng thái nhiệt động lực học đặc biệt nghiêm ngặt. Nhờ hệ thống làm mát bốn tầng tuần hoàn khép kín sử dụng helium lỏng, nhiệt độ tại đây luôn được duy trì ở mức chỉ 0,02 Kelvin trên độ không tuyệt đối. Những ống dẫn bằng đồng đỏ có đường kính lớn chạy dọc ngang trên các bức tường đá basalt thô ráp, được bọc cẩn thận bởi nhiều lớp lá vàng mỏng và sợi thủy tinh cách nhiệt nhằm ngăn chặn triệt để sự thất thoát nhiệt động lực học ra môi trường xung quanh. Từng tiếng cạch cạch cơ học của các rơ-le chân không bằng thủy tinh thạch anh vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng rít trầm đục của máy nén khí áp suất cao chế tạo theo thiết kế của hãng cơ khí ma-nơ-mét cổ điển, tạo nên một bản nhạc cơ khí uy nghiêm trong căn phòng lạnh giá.
Đứng trước bảng điều khiển chính bọc gỗ sồi viền thép carbon, Tiến sĩ Elena Vance chăm chú quan sát các biểu đồ giao thoa quang học hiển thị trên màn hình ống tia âm cực bọc đồng thau. Thiết bị phân tích này không hề giống những vi mạch silic nhỏ gọn của thời kỳ sau; nó là một tổ hợp cơ-điện-quang đồ sộ gồm mười hai bình áp suất hình trụ bằng thép đúc, bên trong chứa các bẫy ion siêu dẫn được bảo vệ bởi những lồng Faraday chống nhiễu từ trường. Từng chùm tia laser đỏ và xanh lục bắt đầu nhảy múa qua các lăng kính thạch anh tinh khiết, phản chiếu ánh sáng lên khuôn mặt đầy mệt mỏi của cô. Tiến trình giải mã diễn ra chậm rãi, mỗi chu kỳ phân rã lượng tử đòi hỏi hàng ngàn phép tính toán học phức tạp để bẻ khóa bản thiết kế cốt lõi của siêu cấu trúc Nexus Archon – vòng đai cơ khí vĩ đại đang vây quanh ngôi sao lùn trắng ở trung tâm hệ sao.
Trong khoảng thời gian chờ đợi đằng đẵng đó, tâm trí Elena không khỏi quay ngược thời gian về những ngày tháng ở Học viện Khoa học Kepler Prime. Khi ấy, Giám đốc Vex vẫn chưa phải là một cyborg vô hồn được bọc trong các phiến thép lạnh lẽo. Ông từng là Giáo sư Vex, người thầy hướng dẫn đầy kính trọng của cô, một nhà vật lý lý thuyết lỗi lạc với niềm đam mê vô bờ bến dành cho các phương trình trường điện từ. Cô vẫn nhớ rõ những buổi tối làm việc muộn dưới ánh đèn khí gas và các máy chiếu ảnh nổi chạy bằng bóng chân không cổ điển. Vex từng giảng giải cho cô về thuyết ‘Aetherius’ – lý thuyết về một nguồn năng lượng tiềm tàng trong cấu trúc không-thời gian có thể phá vỡ các định luật nhiệt động lực học thông thường để mang lại sự thịnh vượng vĩnh cửu cho nhân loại. Thế nhưng, sự theo đuổi tri thức cực đoan và nỗi sợ trước sự nguội lạnh tất yếu của vũ trụ đã biến đổi người thầy đáng kính của cô. Để vượt qua giới hạn sinh học yếu ớt của con người, Vex đã tự tay thay thế các cơ quan nội tạng bằng các bộ vi xử lý và hệ thống thủy lực, biến mình thành một thực thể cơ khí lạnh lùng phục vụ cho tham vọng của Ban Giám đốc (Directorate). Sự phản bội ấy đè nặng lên ngực Elena như một tấm áp lực ngàn cân.
“Tiến sĩ Vance,” một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô, kéo cô ra khỏi dòng ký ức u buồn.
Đó là Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne. Kỹ sư trưởng của tàu Astraea bước vào phòng máy, chiếc áo khoác da dày cộm lót len cừu của anh bám đầy vết dầu mỡ bôi trơn và bụi kim loại từ việc bảo trì máy phát điện dự phòng. Trên tay anh vẫn cầm một chiếc mỏ lết điều chỉnh lực bằng đồng thau và một chiếc giẻ lau. Anh đứng lại ở một khoảng cách lịch thiệp, cúi đầu chào cô theo đúng nghi thức.
“Kỹ sư Thorne,” Elena khẽ gật đầu, cố gắng che giấu vẻ ưu tư trên gương mặt. “Anh đã hoàn thành việc hiệu chuẩn các cuộn dây điện từ chưa?”
“Báo cáo Tiến sĩ, các cuộn dây Tesla đã được nạp đầy năng lượng và hệ thống làm mát thứ cấp đã ổn định ở áp suất 150 atmosphere,” Jaxom trả lời với giọng điệu trang trọng đặc trưng của một người thợ cơ khí lành nghề. Rồi anh nhìn vào đôi mắt đang phản chiếu ánh sáng xanh của màn hình máy tính của cô. “Tôi nhận thấy sự u uất đang bao trùm lấy cô, Tiến sĩ. Liệu có phải những bóng ma của quá khứ lại đang quấy nhiễu tâm trí cô?”
Elena thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ quan sát dày ba lớp thủy tinh cường lực, nơi tiểu hành tinh Fortress-88 đang lặng lẽ quay quanh trục của nó giữa hư vô đen tối. “Tôi đang nghĩ về Vex, Jaxom. Ông ta từng là người đã dạy tôi cách cân bằng phương trình entropy đầu tiên. Thật đau đớn khi nghĩ rằng cỗ máy hủy diệt ngoài kia lại chính là người thầy tôi từng tôn kính.”
Jaxom bước lại gần hơn một bước, đặt chiếc mỏ lết lên bàn làm việc bằng gỗ sồi viền thép. Ánh mắt anh kiên định và ấm áp dưới ánh sáng mờ tối của phòng máy.
“Thưa cô Vance, không thể phủ nhận tài năng thiên bẩm của Giám đốc Vex trong lĩnh vực cơ học thiên thể và vật lý lượng tử,” Jaxom nói, giọng anh rành rọt. “Tuy nhiên, tri thức mà thiếu đi nhân tính chỉ là một thứ động cơ chạy loạn không có van điều tốc. Vex đã tự tay vứt bỏ trái tim của mình để đổi lấy các thuật toán tối ưu hóa. Sự lựa chọn của ông ta là một sai lầm chống lại tự nhiên. Cô không thể tự trách mình vì những gì ông ta đã trở thành. Cô đang bảo vệ những gì còn lại của nhân loại, và đó là sứ mệnh cao cả nhất.”
Lời nói của Jaxom như một luồng hơi ấm thổi vào căn phòng băng giá. Elena cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi phần nào. Cô nhìn người kỹ sư trung hậu, người luôn đồng hành cùng cô qua những hành trình nguy hiểm nhất bằng lòng trung thành và năng lực kỹ thuật tuyệt vời.
“Cảm ơn anh, Jaxom. Lòng kiên định của anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi,” cô khẽ mỉm cười.
Đúng lúc đó, một giọng nói điện tử tổng hợp vang lên từ chiếc loa kèn bằng đồng đặt trên góc phòng. Đó là Echo-7, trí tuệ nhân tạo của nhóm.
“Báo cáo Tiến sĩ Vance và Kỹ sư Thorne,” Echo-7 thông báo, âm thanh phát ra có tần số rung đặc trưng của màng ngăn kim loại cổ điển. “Tiến trình giải mã khóa lượng tử đã hoàn thành 100%. Bản thiết kế chi tiết về cổng backdoor của Archon Nexus đã được trích xuất thành công vào ống lưu trữ từ tính. Tuy nhiên, các cảm biến quang học tầm xa của tôi vừa phát hiện những biến động lớn về bức xạ hồng ngoại ở khu vực lân cận. Ba tàu tuần tiễu hạng nặng của Ban Giám đốc đang tiếp cận ở vận tốc mười tám kilômét mỗi giây. Trận chiến sắp sửa bắt đầu.”