Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

CHƯƠNG 7: TIẾN VÀO NEBULA-9 (NEBULA-9 STATION)

Chiếc tàu Rust-Strider lách qua những dải bụi vũ trụ lơ lửng, chậm rãi tiến về phía trạm không gian Nebula-9. Trạm không gian này hiện ra giữa màn sương tím thẫm của tinh vân như một con quái thú cơ khí khổng lồ bị bỏ hoang, một khối sắt thép đen đúa bị thời gian và các cơn bão axit bào mòn đến trơ khung. Lớp vỏ ngoài của nó loang lổ những vệt gỉ sét màu nâu đỏ, lỗ chỗ những vết lõm do va chạm thiên thạch. Những tháp radar cổ lỗ sĩ nhô ra như những chiếc gai nhọn hoen ố, lặng lẽ quay dưới ánh sáng yếu ớt của ngôi sao đang lụi tàn ở rìa hệ thống.

Tiếng rít chói tai của hệ thống xả áp lực vang lên khi chiếc tàu tiếp cận khoang neo đậu số 4. Sau một cú va chạm mạnh khiến toàn bộ khung tàu rung chuyển, những chiếc càng cơ khí bằng sắt đúc của trạm ngoạm chặt lấy mạn tàu Rust-Strider với những tiếng kim loại va đập khô khốc.

Khi cánh cửa khoang của tàu hạ xuống, một luồng không khí lạnh ngắt và đặc quánh ùa vào cabin. Elena Vance khẽ rùng mình. Luồng khí ấy mang theo thứ mùi nồng nặc của dầu máy khét, lưu huỳnh, và trên hết là mùi tanh nồng của đồng bị oxy hóa – thứ mùi đặc trưng của một thế giới đang tự mục ruỗng từ bên trong.

"Đeo mặt nạ vào, Elena," Jaxom Thorne nói, giọng anh nghẹn lại sau lớp vải lọc thô sơ. Anh điều chỉnh lại chiếc chân giả công nghiệp của mình, tiếng các khớp bánh răng chuyển động nghe nặng nề và đơn điệu trên sàn tàu bằng sắt tấm. "Không khí ở đây có thể làm hỏng bộ lọc của cô chỉ trong vài giờ."

Elena kéo chiếc khăn len dày che kín mũi và miệng, bước xuống lối đi dốc. Dưới chân cô, những tấm sàn sắt của khoang đáp trơn trượt bởi một lớp dầu mỡ đen ngòm đọng lại trong các rãnh. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn khí neon treo lửng lơ trên trần nhà cao vút, mờ mịt qua lớp khói bụi lơ lửng, tạo nên những chiếc bóng dài lê thê và méo mó trên các bức tường sắt.

Họ bước vào khu vực hạ tầng của trạm. Nơi đây từng là một khu cảng sầm uất, nhưng giờ đây đã biến thành một khu ổ chuột cơ khí khổng lồ, nơi nương náu của hàng vạn thợ mỏ Delta-9 trốn chạy khỏi sự kiểm soát của Tổng Cục. Lối đi hẹp và tối tăm, bị kẹp giữa những đường ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy dọc hành lang. Hơi nước rò rỉ phun ra xì xì từ các khớp nối bị lỏng, tạo nên một màn sương mù ẩm ướt và nóng bức xen kẽ với những đợt gió lạnh luồn qua khe hở của vỏ trạm.

Hai bên đường, trong những góc khuất của hành lang và dưới gầm các cỗ máy phát điện bỏ hoang, vô số gia đình tị nạn đang co cụm tìm hơi ấm. Elena cảm thấy nhói lòng trước cảnh tượng hiển hiện trước mắt. Những con người ở đây gầy gò, hốc hác, làn da của họ xám xịt như tro tàn dưới ánh đèn tù mù.

Đáng sợ nhất là những tiếng ho. Nó không phải là tiếng ho khan của người bệnh thông thường, mà là một chuỗi âm thanh nghẹn ngào, vang lên như tiếng những mảnh sắt vụn cọ xát vào nhau trong một chiếc hộp rỗng. Đó là những nạn nhân của chứng phổi rỉ – căn bệnh quái ác tàn phá cơ thể những người thợ mỏ phải hít thở bụi đồng và sỉ tinh thể aether quá lâu mà không có thiết bị bảo hộ đạt chuẩn.

"Họ không có tiền để mua màng lọc phổi hữu cơ," Jaxom trầm giọng, mắt nhìn thẳng phía trước nhưng bước chân khẽ chậm lại. "Tổng Cục chỉ coi họ là công cụ. Khi phổi họ đầy bụi đồng, họ bị vứt bỏ như những linh kiện lỗi."

Elena dừng lại trước một góc tường. Một người đàn ông trung niên đang ngồi tựa lưng vào một chiếc hòm sắt rỉ sét, lồng ngực gầy giơ xương của ông ta phập phồng một cách nhọc nhằn. Mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng khò khè như một chiếc bễ lò rèn bị rách. Khi cơn ho ập đến, ông ta gập người lại, run rẩy nôn ra một búng dịch màu nâu đỏ như nước rỉ sắt xuống sàn. Bên cạnh ông, đứa con gái nhỏ với đôi mắt to tròn, ngơ ngác đang cố dùng một chiếc khăn ẩm lau những vệt rỉ đồng xanh bám quanh khớp nối của cánh tay cơ khí thô sơ của cha mình. Cánh tay ấy được chắp vá từ sắt vụn, các mối hàn xù xì và thô bạo, đang phát ra những tiếng cọt kẹt yếu ớt.

"Elena, nồng độ bụi đồng trong không khí ở khu vực này đang tăng cao," giọng nói trầm ấm của Echo-7 vang lên từ thiết bị truyền âm áp xương sau tai cô. Một dải dữ liệu màu đỏ cảnh báo nhấp nháy ở góc tầm nhìn của cô. "Tôi khuyên cô không nên dừng lại lâu. Bộ lọc trên cánh tay đồng của cô có thể tự làm sạch, nhưng hệ hô hấp tự nhiên của cô đang chịu áp lực lớn."

Elena siết chặt bàn tay cơ khí của mình. Lớp vỏ đồng trên các ngón tay cô lạnh ngắt, tương phản hoàn toàn với hơi ấm yếu ớt của cơ thể cô. Cô quay sang nhìn đứa trẻ, rút từ trong túi áo khoác ra một phong lương khô tổng hợp nhỏ—phần lương thực hiếm hoi còn lại từ con tàu—và đặt nhẹ vào bàn tay nhỏ nhắn, khẳng khiu của cô bé. Đứa trẻ nhìn cô với sự ngỡ ngàng, rồi vội vã giấu món đồ vào trong lớp áo rách rưới.

"Chúng ta phải đi tiếp thôi, Elena," Jaxom khẽ nhắc nhở. "Kaelen-Zero đang đợi tin, nhưng chúng ta phải tìm cách liên lạc với cậu ta mà không làm kinh động đến bọn tuần tra tự động của trạm."

Họ rẽ vào một lối đi hẹp hơn, một con hẻm tối tăm nằm sâu dưới những vòm thép chịu lực của trạm. Nơi này vắng lặng hơn, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng rầm rì trầm đục của các tuabin thông gió khổng lồ ở phía xa. Những tấm sàn sắt dưới chân họ lỏng lẻo, thỉnh thoảng lại bập bênh phát ra tiếng động vang vọng vào khoảng không sâu thẳm bên dưới.

Jaxom dẫn cô đến trước một bốt điện thoại công cộng bằng đồng thau cổ xưa, lớp kính bảo vệ đã bị vỡ vụn từ lâu và phủ đầy muội than. Anh đưa bàn tay cơ khí của mình cạy tung nắp hộp kỹ thuật bên dưới thiết bị quay số bằng tay, để lộ ra những bó dây đồng rối rắm. Jaxom rút từ trong thắt lưng ra một bảng mã nhỏ, cắm các đầu dây kim loại vào cổng kết nối thô sơ.

Sau vài giây im lặng, chiếc loa đồng rách nát của bốt điện thoại phát ra những tiếng rè rè chói tai, tiếp theo là tiếng lạch cạch của băng từ chuyển động.

"Kaelen," Jaxom nói vào ống nghe rỉ sét, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng. "Là Jaxom đây. Tôi đã đến trạm. Tôi mang theo món đồ từ Archon Nexus, và người đi cùng tôi có thứ cậu cần."

Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở trôi qua. Elena nghe rõ cả tiếng tim mình đập và tiếng gió rít qua những vết nứt của vỏ trạm không gian.

Cuối cùng, một giọng nói khàn đặc, mang âm hưởng kim khí được điều chế qua bộ lọc tần số thấp vang lên từ chiếc loa:

"Jaxom... Cậu vẫn chưa chết trong các cuộc càn quét của Tổng Cục sao? Và cô Vance... kẻ mang danh phản đồ của Nexus."

Elena bước lên một bước, giật lấy ống nghe từ tay Jaxom. "Chúng tôi không đến đây để chơi trò trốn tìm, Kaelen. Tôi có Origin Key. Tôi cần mã giải mã của ông để xâm nhập vào Nexus và ngăn chặn Sóng Thăng Hoa. Những người dân ở đây đang chết dần chết mòn trong rỉ sét, ông muốn đứng nhìn họ biến thành tro bụi sao?"

Tiếng rè rè của đường truyền kéo dài, như thể người ở đầu dây bên kia đang đấu tranh nội tâm dữ dội.

"Origin Key..." Giọng nói của Kaelen-Zero trầm xuống, mang theo một nỗi đau đớn mơ hồ. "Được rồi. Hãy đến quán rượu 'Bánh Răng Gỉ' ở tầng hạ nguồn số 4. Đi theo lối hành lang thoát hiểm phía Tây để tránh các camera quét sinh trắc học của cảnh vệ tự động. Đừng để bị bám đuôi, nếu không giao dịch này sẽ kết thúc trước khi nó bắt đầu."

Đường truyền ngắt phụt với một tiếng cạch dứt khoát.

Jaxom thu hồi bảng mã của mình, nét mặt anh đăm chiêu dưới ánh đèn neon chập chờn. "Cậu ta đồng ý rồi. Nhưng quán 'Bánh Răng Gỉ' là địa bàn của những kẻ liều mạng nhất Nebula-9. Chúng ta phải cực kỳ cẩn thận."

Elena gật đầu. Cô nhìn xuống bàn tay cơ khí của mình, nơi những đường rãnh năng lượng màu xanh lam nhạt đang khẽ mạch đập dưới lớp vỏ đồng xỉn màu. Trận chiến thực sự để cứu rỗi những linh hồn rỉ sét này chỉ vừa mới bắt đầu.