Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 7: Giữa Vực Sâu

Không gian bên ngoài khe rãnh bảo dưỡng số bốn của tàu Aetherius là một bản giao hưởng hỗn loạn của đá và kim loại. Cơn bão tiểu hành tinh quét qua vành đai Rimward Drift như một trận mưa roi sắt kéo dài vô tận, ném những hạt bụi đá sắc lẹm vào lớp vỏ thép của con tàu vũ trụ cổ kính. Bên trong rãnh sâu hẹp hòi chỉ vừa đủ cho hai người lách qua, âm thanh ấy vọng lại thành những tiếng kịch kịch khô khốc, liên hồi, tựa như ai đó đang gõ hàng vạn chiếc búa ghim lên một mái tôn rỉ sét khổng lồ dưới cơn mưa rào mùa hạ.

Kira áp sát lưng vào vách ngăn bằng đồng đỏ nguội lạnh. Lớp kính thạch anh trên mũ bảo hộ của cô mờ đi vì hơi thở dồn dập, nóng hổi. Qua làn sương mỏng dính trên kính, cô nhìn thấy Orion đang loay hoay với cái van xả áp ở cuối đường ống chính. Hơi nước siêu nhiệt xì ra từ một vết nứt li ti trên ống đồng, rít lên từng hồi chói tai rồi đông băng ngay lập tức thành những tinh thể tuyết lấp lánh dưới ánh đèn pin halogen màu vàng vọt đeo trên trán họ. Cảnh tượng ấy vừa kỳ vĩ lại vừa đáng sợ, những bông tuyết cơ khí bay lơ lửng trong môi trường trọng lực nhân tạo yếu ớt của rãnh tàu.

"Giữ chặt lấy cái cờ-lê lực, Kira!" Giọng của Orion rè rè truyền qua máy liên lạc vô tuyến, lẫn trong đó là tiếng thở khò khè đặc trưng của một người đã dành nửa đời người để hít khói than bụi bặm và dầu mỡ cháy. "Đừng để nó tuột khỏi tay cháu. Nếu cái khớp nối đó vỡ hẳn vào lúc này, áp suất hơi nước sẽ luộc chín chúng ta trong bộ giáp bảo hộ này trước khi chúng ta kịp đông cứng ngoài khoảng không vũ trụ."

Kira gật đầu một cách vô thức, dù cô thừa hiểu rằng ông không thể nhìn thấy cử động của cô qua khoảng không mờ mịt đầy hơi nước hóa đá và bóng tối dày đặc của rãnh tàu. Cô siết chặt những ngón tay trong lớp găng bảo hộ bằng da và cao su dày cộm. Kim loại lạnh buốt từ chiếc cờ-lê dường như đang xuyên qua lớp lót nỉ sưởi ấm, cắn vào da thịt cô một cảm giác buốt nhói đau đớn.

Đột nhiên, con tàu rùng mình dữ dội. Một mảnh thiên thạch lớn vừa sượt qua mạn sườn phải của Aetherius. Lực chấn động truyền qua bộ khung thép chịu lực của con tàu, chạy dọc theo sống lưng Kira và khiến cô mất thăng bằng. Bàn chân cô trượt khỏi thanh dầm sắt vốn đã bám đầy một lớp dầu bôi trơn đông đặc như sáp.

Chỉ trong một tích tắc, khi Kira tưởng chừng mình sẽ bị hất văng ra khỏi khe rãnh và cuốn trôi vào vực thẳm đen ngòm phía sau, một bàn tay to lớn, bọc trong lớp giáp khớp đồng thô ráp, đã chộp lấy đai vai của cô. Orion giật mạnh cô lại bằng một lực tay đáng kinh ngạc của một cựu binh. Người kỹ sư già đã tự neo mình bằng một sợi cáp bảo hiểm bằng thép móc thẳng vào thành cabin bảo dưỡng. Cơ thể ông sừng sững, vững chãi như một chiếc neo sắt cắm sâu vào lòng đất để chống chọi với dòng nước xiết.

"Nhìn tôi này," Orion nói. Giọng ông bình thản đến lạ lùng giữa tiếng gầm rú của bão đá ngoài kia. Ông nghiêng người sang, chạm nhẹ chiếc mũ bảo hộ của mình vào mũ của cô.

Lập tức, âm thanh rè rè đầy tiếng nhiễu tĩnh điện của sóng vô tuyến biến mất. Thay vào đó là giọng nói thực sự của ông, trầm ấm và chân thực, truyền trực tiếp qua sự tiếp xúc vật lý của hai lớp vỏ kim loại. Cách truyền âm thô sơ này mang lại một cảm giác gần gũi kỳ lạ, tựa như họ đang đứng trong một căn phòng kín chứ không phải giữa vực sâu vũ trụ lạnh lẽo.

"Thở chậm lại, cô bé," Orion ôn tồn khuyên nhủ. "Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Con tàu này được đóng bằng thép lò cao chất lượng tốt nhất của vùng viễn đông, bộ khung của nó dẻo dai hơn cháu nghĩ nhiều. Và cháu cũng vậy. Cháu là một phi công xuất sắc, Kira. Đừng để nỗi sợ hãi điều khiển đôi tay của mình."

Kira nhìn thẳng qua lớp kính quartz dày hai phân. Dưới ánh sáng vàng yếu ớt, khuôn mặt của người kỹ sư già hiện lên với những nếp nhăn sâu hoắm như những vết nứt thời gian trên vỏ tàu, và đôi mắt xám đục nhưng tràn đầy sự kiên định. Sự hoảng loạn đang cuộn trào trong lồng ngực cô dần dịu xuống, nhường chỗ cho nhịp thở đều đặn và sự tập trung cao độ.

"Cháu xin lỗi," cô thì thầm, biết rằng ông có thể nghe thấy rất rõ qua sự dẫn âm trực tiếp. "Cháu cứ nghĩ mình đã đủ cứng cáp cho những chuyến đi ngoài rìa thế giới này... Nhưng khi đối mặt với vực sâu, cháu lại cảm thấy mình thật nhỏ bé."

Orion khẽ bật cười, một tiếng cười khan vang lên trong khoảng không chật hẹp giữa hai chiếc mũ bảo hộ. "Không ai thực sự sẵn sàng cho việc này cả, Kira. Lần đầu tiên ta bước ra ngoài vỏ một con tàu hơi nước ở độ cao mười vạn dặm, chân ta đã run bắn đến mức không thể tự đứng vững. Nhưng con tàu không quan tâm đến việc cháu có sợ hãi hay không. Nó là một thực thể cơ khí vô tri, và nó chỉ cần những ngón tay khéo léo, bình tĩnh của cháu để giữ cho trái tim bằng đồng của nó không ngừng đập. Giờ thì, đưa cái khớp nối dự phòng đây. Chúng ta phải bịt cái lỗ này trước khi lò áp suất thứ ba tự hủy vì quá tải."

Kira hít một hơi thật sâu, luồng khí tái chế mang theo vị nhạt nhẽo của bộ lọc cacbon và mùi ozone tràn vào phổi cô. Sự tự tin đã quay trở lại. Cô vươn người tới trước, ép sát ngực vào đường ống dẫn chính của hệ thống xả áp. Bề mặt đường ống lạnh lẽo đến mức lớp giáp bảo hộ của cô phát ra những tiếng co ngót lách tách nhỏ. Bằng những động tác chuẩn xác mà cô đã thực hành hàng trăm lần trên mô hình mô phỏng ở học viện, cô luồn chiếc khớp nối bằng đồng thau vào vị trí rò rỉ.

Tuy nhiên, áp lực hơi nước thoát ra quá lớn. Luồng khí siêu nhiệt liên tục đẩy ngược chiếc cờ-lê trong tay cô ra ngoài. Khớp ngón tay Kira run lên bần bật vì phải gồng toàn bộ sức lực để chống lại áp suất nghẹt thở ấy.

"Để ta giữ phía đối trọng," Orion nói.

Ông rướn người qua vai cô, dùng hai cánh tay to lớn bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của Kira. Từ phía sau, cô có thể cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ bộ giáp sưởi ấm của ông, dù nó đã cũ kỹ và rò rỉ nhiệt liên tục. Sự hiện diện của người kỹ sư già giống như một bức tường vững chãi, che chắn cho cô khỏi khoảng không hun hút, sâu thẳm của vũ trụ đang chực chờ nuốt chửng họ.

Bốn bàn tay phối hợp nhịp nhàng. Orion dùng sức mạnh cơ bắp phi thường để ghìm chặt thân van, trong khi Kira sử dụng sự khéo léo của các ngón tay nhỏ nhắn để vặn ren ốc. Tiếng ren đồng nghiến vào nhau ken két, chói tai nhưng lại là âm thanh ngọt ngào nhất mà Kira từng nghe được trong đời. Lần lượt từng vòng, từng vòng ren được siết chặt.

Một tiếng "kịch" giòn giã vang lên. Khớp nối đã ăn khớp hoàn toàn vào vị trí.

Orion nhanh tay gạt chiếc cần khóa phụ bên cạnh. Luồng hơi nước đang gào rú bỗng chốc im bặt. Khoảng không gian chật hẹp trong khe rãnh chỉ còn lại tiếng rít nhè nhẹ của hệ thống tuần hoàn khí trong bộ giáp của họ và tiếng va đập thưa dần của cơn bão tiểu hành tinh phía ngoài vỏ tàu.

Người kỹ sư già từ từ buông tay, lùi lại một bước, bám chặt vào thang vịn bằng sắt rỉ. Ông nhìn bảng đo áp suất gắn trên cổ tay Kira, lúc này kim chỉ áp lực đã quay trở lại vùng màu xanh lục an toàn.

"Tốt lắm," Orion gật đầu, giọng nói qua bộ đàm lại trở về vẻ cộc cằn thường nhật, nhưng ẩn chứa một niềm tự hào không giấu giếm. "Đường bay sắp tới sẽ êm ái hơn rồi đấy, phi công."

Kira nhìn xuống đôi bàn tay vẫn còn hơi run rẩy của mình, rồi ngước lên nhìn người đàn ông đã đồng hành cùng cô qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự, xua tan đi cái lạnh giá của vực sâu vũ trụ.

"Cảm ơn chú, Orion. Vì đã không để cháu rơi."

"Ta chỉ không muốn mất một phi công giỏi thôi," Orion quay người đi, bắt đầu thu dọn đống dụng cụ treo lỉnh kỉnh bên hông. "Đi thôi. Lò hơi trên tàu đang đợi chúng ta sưởi ấm bằng một ly cà phê lúa mạch nóng đấy."

Họ bắt đầu bò ngược trở lại cửa sập dẫn vào boong trong của tàu Aetherius. Phía sau họ, khe rãnh sâu thẳm lại chìm vào bóng tối tĩnh lặng của vũ trụ, nơi những vì sao xa xôi vẫn lấp lánh như những đốm lửa chưa tàn trên nền tro xám của hư vô.