Cái lạnh bên trong những đường ống dẫn khí nitơ hóa lỏng của máy chủ trung tâm không giống với bất kỳ sự buốt giá nào mà Elena Vance từng trải qua trên các hành tinh phế thải ngoài rìa hệ sao. Đó là một thứ lạnh câm lặng, khô khốc và tuyệt đối, chậm rãi thẩm thấu qua các lớp sợi tổng hợp gia cường của bộ đồ áp suất, rồi cắm sâu vào da thịt cô như hàng ngàn mũi kim băng giá. Trong không gian chật hẹp với đường kính chưa đầy một mét, hơi thở của cô lập tức ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ li ti, bám thành một lớp sương mờ trên mặt kính bảo hộ.
Elena nhích từng chút một về phía trước, nương theo lực đẩy nhẹ từ hai đầu gối bọc đệm cao su. Bàn tay hữu cơ của cô đã sớm mất đi cảm giác, trong khi chiếc cánh tay bằng đồng thau cơ khí phát ra những tiếng rắc nhẹ đều đặn; chất dầu bôi trơn silicon bên trong các ổ trục lượng tử bắt đầu đông đặc lại dưới tác động của nhiệt độ âm một trăm hai mươi độ C. Phía sau cô, Jaxom Thorne co gập thân hình cao lớn của mình để di chuyển. Chiếc vai bọc thép công nghiệp của anh thỉnh thoảng lại quẹt vào vách ống hợp kim, tạo ra những âm thanh vang vọng, trầm đục ghê người dọc theo mạng lưới đường ống dẫn.
"Hệ thống cảm biến báo cáo nhiệt độ ngoài vỏ đồ đang giảm thêm năm độ nữa," giọng nói của Echo-7 vang lên bên tai Elena, rất khẽ, truyền qua bộ phận dẫn xương ở thái dương cô để tránh phát ra bất kỳ sóng âm nào có thể bị máy thu âm của hệ thống an ninh phát hiện. "Cánh tay cơ học của cô đang hoạt động ở mức giới hạn mô-men xoắn. Nếu tiếp tục lạnh hơn, các bánh răng hành trình có thể bị kẹt cứng hoàn toàn."
"Chúng ta gần tới đích chưa, Echo?" Elena thì thầm, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. Cô dùng các ngón tay hữu cơ xoa mạnh lên khớp khuỷu tay đồng, cố gắng duy trì chút hơi ấm ít ỏi.
"Còn khoảng ba mét nữa là đến điểm giao cắt của bó cáp quang thạch anh kết nối trực tiếp với lõi lượng tử của máy chủ Thăng Hoa," Echo-7 phản hồi. "Nhưng tôi đang phát hiện thấy các xung quét điện từ của Director Kaelen Vex đang lan truyền dọc theo hệ thống vỏ bọc. Chúng ta phải tuyệt đối cẩn thận."
Họ dừng lại ở một khúc quanh hẹp, nơi đường ống nitrogen chạy song song với một ống luồn cáp dữ liệu bọc chì dày dặn. Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ máy chiếu hologram ở cổ tay Elena, những hạt băng kết tinh trên thành ống lấp lánh như những mảnh kim cương vụn. Jaxom rướn người lên, đặt bàn tay trần thô ráp bọc trong găng bảo ôn dày cộp lên vai cô, ghé sát mũ bảo hiểm vào tai cô để nói trực tiếp, không qua bộ đàm.
"Elena, cỗ virus logic này thực sự có thể làm sụp đổ máy chủ trung tâm của bọn chúng chứ?" Giọng Jaxom khàn đục, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Nếu chúng ta thất bại ở đây, Vex sẽ khóa toàn bộ hệ thống làm mát này lại và biến chúng ta thành hai khối băng vĩnh cửu."
Elena quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt xám kiên định của người thuyền trưởng qua lớp kính bảo hộ kép. "Nó không phải là một mã độc thông thường, Jaxom. Nó là một chuỗi các nghịch lý toán học lượng tử tự lặp, được thiết kế để kích hoạt hiện tượng sụp đổ hàm sóng (wavefunction collapse) dây chuyền trên các qubit điều khiển. Khi được tiêm vào luồng xử lý, máy chủ sẽ cố gắng giải quyết các trạng thái chồng chập lượng tử liên tục mà không thể lưu trữ hay dự phòng nhờ Định lý Không-Sao-Chép (Theorem of No-Cloning). Toàn bộ hệ thống định vị và kiểm soát ý thức Weave sẽ bị tê liệt hoàn toàn trong vài giờ, đủ để chúng ta hành động."
"Được rồi, tôi hiểu ý cô," Jaxom khẽ gật đầu, một nụ cười thoáng qua trên gương mặt phong trần đầy vết sẹo của anh. "Nghe cũng giống như cách tôi cố tình ép động cơ của con tàu Rust-Strider chạy quá tải để thoát khỏi cảnh sát tuần tra vậy. Hãy để tôi giữ đường cáp dẫn cho cô."
Elena rút từ thắt lưng dụng cụ ra một chiếc dao cắt plasma cầm tay hoạt động bằng năng lượng Aetherius tầm thấp. Cô cẩn thiện điều chỉnh chùm tia laser xuống mức vi mô để tránh tạo ra nhiệt lượng dư thừa có thể kích hoạt cảm biến hồng ngoại. Bằng những động tác chính xác tuyệt đối của một thợ sửa chữa lành nghề, cô gọt bỏ lớp vỏ chì bảo vệ của bó cáp quang. Dưới lớp kim loại xám xịt, hàng chục sợi thủy tinh thạch anh mịn như tơ, phát ra thứ ánh sáng neon màu tím huyền ảo, lộ ra trước mắt họ. Đó chính là những huyết quản thông tin mang năng lượng của cả hệ thống Cầu Dyson.
"Echo, chuẩn bị biên dịch mã độc và kết nối giao tiếp," Elena ra lệnh trong tâm trí.
"Tiến trình biên dịch mã độc bắt đầu," Echo-7 thông báo. Một thanh tiến trình màu xanh lục dịu nhẹ xuất hiện trên võng mạc của Elena: 15%... 32%... "Thời gian dự kiến hoàn thành là bốn phút mười hai giây. Hãy giữ kết nối vật lý ổn định."
Đột nhiên, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía xa của đường ống, kèm theo một luồng rung động tần số cao khiến các hạt băng trên thành ống rơi lả tả. Ánh sáng đỏ từ các đợt quét cảm biến an ninh bắt đầu hắt qua các khe hở của lưới thông khí phía trên đầu họ. Cứ mỗi ba mươi giây, một dải ánh sáng hồng ngoại đỏ rực như máu lại quét qua lòng ống, rà soát từng centimet khối để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu tăng nhiệt hoặc thay đổi mật độ vật chất nào.
"Quét dò tự động của Vex!" Jaxom thì thào, cơ thể anh lập tức áp sát vào vách kim loại đông lạnh. "Ông ta đang tăng cường độ quét radar xuyên thấu. Chúng ta phải tắt toàn bộ nguồn điện thứ cấp của bộ đồ áp suất ngay lập tức!"
"Tắt hệ thống sưởi chủ động!" Elena ra lệnh.
Ngay lập tức, màn đêm lạnh lẽo câm lặng bao trùm lấy họ khi các đèn chỉ thị trên bộ đồ áp suất tắt ngấm. Hệ thống sưởi ấm bị ngắt bỏ, và cái lạnh tàn nhẫn của nitơ lỏng lập tức ập vào như một con dã thú há miệng nuốt chửng lấy chút hơi ấm cuối cùng của cơ thể con người. Elena cảm thấy hàm răng mình va vào nhau lập cập, lồng ngực thắt lại trước cái lạnh cắt da cắt thịt. Phổi cô đau nhói mỗi khi hít vào. Jaxom siết chặt lấy cánh tay cô, cố gắng dùng thân nhiệt của chính mình để che chở cho cô. Trong bóng tối tuyệt đối và cái lạnh thấu xương ấy, sự tiếp xúc giữa hai người không chỉ là sự sẻ chia sinh học, mà còn là một sợi dây liên kết tinh thần vô cùng mạnh mẽ, tiếp thêm cho họ lòng quả cảm để đối mặt với cái chết đang cận kề.
Dải sáng đỏ quét qua vị trí của họ, dừng lại trong vài giây dài đằng chẵng như một cái nhìn lạnh lùng của tử thần. Elena nín thở, hai tay cô cứng đờ, giữ chặt thiết bị ghép nối trên bó cáp thạch anh.
Dải sáng đỏ trượt qua, tiếp tục đi sâu vào phần cuối của đường ống dẫn.
"Đợt quét thứ nhất đã qua," Echo-7 báo cáo qua giao diện thần kinh. "Mức biên dịch đạt 72%. Nhưng đợt quét tiếp theo sẽ quay lại sau mười lăm giây nữa với tần số quét kép. Chúng ta không thể tắt sưởi lâu hơn, Elena. Thân nhiệt của hai người đang giảm xuống mức nguy hiểm."
"Chờ một chút nữa thôi, Echo," Elena nghiến răng, vị máu tanh nồng từ đôi môi bị nứt nẻ do khô lạnh giúp cô tỉnh táo hơn. Cô tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ ổn định đầu cắm quang học. Các xung tín hiệu màu tím bắt đầu chạy ngược từ thiết bị của cô vào huyết quản của máy chủ, tạo ra những đốm sáng lấp lánh phản chiếu trên mắt kính bảo hộ của cô.
88%... 95%... 100%. Biên dịch hoàn tất. Mã độc đã được tiêm vào lõi lượng tử của máy chủ trung tâm!
"Thành công rồi! Đi thôi!" Jaxom gầm nhẹ. Anh dùng cánh tay cơ khí công nghiệp mạnh mẽ của mình đẩy mạnh nắp van thoát hiểm khẩn cấp ở cuối đường ống.
Cả hai lao ra ngoài, rơi xuống sàn kim loại của phòng bảo trì ngay khi các vòi phun tự động của hệ thống bắt đầu xả mạnh khí nitơ lạnh giá để tự làm sạch. Elena thở dốc, ôm lấy cánh tay đồng đang phủ đầy tuyết trắng, trong khi những tiếng còi báo động đỏ liên hồi vang lên khắp căn cứ Fortress-88, báo hiệu sự sụp đổ tạm thời của mạng lưới giám sát Weave dưới sức tàn phá của virus logic. Jaxom đỡ cô đứng dậy, ánh mắt anh nhìn cô ngập tràn sự nhẹ nhõm và tự hào. Họ đã tạo ra được lỗ hổng đầu tiên trong bức tường thành kiên cố của Vex, mở đường cho cuộc chiến sinh tử tiếp theo.