Những tiếng rung chấn trầm đục chạy dọc theo cấu trúc nickel-sắt của Pháo đài 88, báo hiệu sự xuất hiện của hạm đội tiêm kích thuộc Ban Giám đốc. Qua lớp kính quan sát, ba chiếc thiết giáp hạm lớp Leviathan – những con quái vật bọc thép đen dày ba mét, chạy bằng động cơ phản lực fusion siêu tải – đang từ từ tiến vào quỹ đạo của tiểu hành tinh. Từ mạn sườn của chúng, các khẩu pháo điện từ (coilgun) liên tục khai hỏa, phóng ra những viên đạn động năng bằng hợp kim tungsten nặng năm mươi kilôgam với vận tốc đạt mười lăm kilômét mỗi giây. Mỗi cú va chạm vào bề mặt basalt của tiểu hành tinh tạo ra những vụ nổ chấn động dữ dội, truyền các sóng âm cơ học qua lòng đất đá rỗng, khiến các đường ống dẫn khí và van khóa trong pháo đài rên rỉ dưới áp lực đàn hồi.
Chỉ huy Mara đứng trong phòng điều phối tác chiến, tay nắm chặt tay vịn bằng thép. Cô mặc bộ giáp áp suất đặc chủng của lực lượng Ngoài Vòng Pháp Luật (Outcasts) – một thiết kế kết hợp giữa vải bạt gia cường nhiều lớp, các khớp nối bằng đồng thau tự bôi trơn và các ống cao su lưu hóa dẫn khí oxy chạy dọc lưng. Khuôn mặt cô hằn rõ những vết sẹo của những trận chiến trước đây, nhưng đôi mắt cô vẫn lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao thép.
“Chúng đã kích hoạt các máy phát nhiễu điện từ phổ rộng,” Mara nói, giọng cô truyền qua hệ thống đài phát thanh nội bộ có tiếng rít rè rè của sóng ngắn. “Chúng đang phóng ra các đám mây hạt ion hóa cường độ cao vào không gian xung quanh chúng ta. Toàn bộ các kênh truyền thông vô tuyến giữa pháo đài và hạm đội Outcasts ngoài rìa hệ sao đã bị tê liệt hoàn toàn. Nếu không thể gửi bản thiết kế backdoor này đi, hạm đội của chúng ta sẽ bị tiêu diệt từng chiếc một khi tiếp cận lá chắn năng lượng của Nexus.”
Elena Vance vội vã kiểm tra các chỉ số trên bảng đo dao động vô tuyến. “Các máy phát sóng tầm ngắn của chúng ta không thể xuyên qua lớp nhiễu này, Mara. Chỉ có anten parabol định hướng công suất cao ở đỉnh Tháp C (Spire-C) trên bề mặt tiểu hành tinh mới có đủ công suất phát xạ để vượt qua đám mây ion hóa. Nhưng hệ thống định hướng tự động của tháp đã bị phá hủy bởi một quả đạn pháo động năng.”
“Vậy thì chúng ta phải hiệu chuẩn nó bằng tay,” Mara trả lời ngay lập tức, không một chút do dự. Cô tháo khẩu súng trường hơi nước áp suất cao gắn trên lưng và kiểm tra áp kế của nó. “Tôi sẽ lên đó.”
“Chỉ huy, việc đó là quá nguy hiểm!” Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne can ngăn, tay anh siết chặt. “Bề mặt bên ngoài đang là một bãi chiến trường đầy mảnh vụn động năng và bức xạ mặt trời trực tiếp. Nhiệt độ ở đó dao động từ âm một trăm năm mươi độ C trong bóng tối đến hơn một trăm độ C dưới ánh sáng trực tiếp. Bộ đồ áp suất của cô không được thiết kế để chịu đựng các mảnh đạn lạc.”
“Anh Thorne, Tiến sĩ Vance,” Mara nhìn thẳng vào họ, ánh mắt mang một sự trang trọng của người lính biết rõ định mệnh của mình. “Đây không phải là lúc để tính toán xác suất sống sót. Không có con đường nào khác. Hãy chuẩn bị sẵn đường truyền dữ liệu từ máy tính lượng tử. Khi tôi phát tín hiệu liên kết thành công, hãy nhấn nút truyền.”
Nói đoạn, Mara bước vào khoang đệm khí. Tiếng xả áp suất xì xì vang lên khi không khí bị rút sạch khỏi buồng, nhường chỗ cho chân không tuyệt đối của vũ trụ. Cô leo lên chiếc thang sắt rỉ sét dẫn thẳng lên đỉnh Tháp C.
Khi bước ra bề mặt tiểu hành tinh, một khung cảnh kỳ vĩ và tàn khốc hiện ra trước mắt Mara. Bầu trời đen kịt không một bóng mây, được thắp sáng bởi ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo của ngôi sao lùn trắng ở phía xa và những vệt chớp sáng của đạn pháo điện từ. Những mảnh vỡ kim loại từ các tàu tuần tra bị bắn cháy bay lơ lửng như những vệ tinh thu nhỏ. Trọng lực cực yếu của tiểu hành tinh khiến mỗi bước đi của Mara đòi hỏi cô phải kích hoạt các đế giày nam châm điện để bám chặt vào bề mặt sắt. Mara tiến đến bệ điều khiển của anten parabol. Đó là một đĩa lưới bằng đồng beryllium khổng lồ có đường kính ba mươi mét, gắn trên một hệ thống giá đỡ bằng thép hình chữ A. Động cơ xoay trục của anten đã bị kẹt cứng do dầu bôi trơn bị đóng băng trong môi trường chân không sâu. Mara bám lấy chiếc vô-lăng điều khiển hướng bằng gang đúc cỡ lớn. Cô phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để xoay chiếc bánh xe. Từng tiếng rắc rắc khô khốc vang lên khi các bánh răng cơ học cố gắng vượt qua lớp băng giá. Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm bên trong mũ bảo hiểm của cô, làm mờ đi lớp kính bảo hộ.
Đúng lúc đó, ba chiếc drone trinh sát của Ban Giám đốc phát hiện ra cô. Chúng lao tới, các khẩu súng laser gắn trên khớp xoay liên tục bắn ra những tia sáng màu đỏ chết chóc. Những tia laser đốt cháy đá basalt xung quanh chân Mara, tạo ra những làn khói bụi tức thời rồi nhanh chóng biến mất vào chân không. Một phát bắn trúng vào cấu trúc thép bên cạnh, tạo ra một cơn mưa mảnh vụn sắc nhọn. Một mảnh thép bay với vận tốc cực cao đã găm thẳng vào vai trái của Mara, xuyên thủng lớp vải bạt gia cường của bộ đồ áp suất. Tiếng xì xì lạnh gáy vang lên trong tai cô. Áp suất trong bộ đồ bắt đầu giảm nhanh chóng. Trên màn hình HUD bên trong mũ bảo hiểm, kim chỉ áp suất oxy tụt dốc không phanh, chuyển sang màu cam cảnh báo nguy hiểm.
Bên trong phòng điều khiển, Elena Vance và Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne kinh hoàng nhìn qua kính viễn vọng quang học tầm xa hướng lên đỉnh Tháp C. Họ có thể nghe thấy nhịp thở nặng nhọc, đứt quãng của Mara qua kênh đàm thoại sóng ngắn. Trên bảng hiển thị sinh trắc học, các thông số áp suất oxy của Mara tụt dốc thảm hại: 0,15 atmosphere... rồi 0,10 atmosphere... rồi 0,05 atmosphere.
“Mara! Nghe tôi không! Hãy quay lại khoang đệm khí ngay lập tức! Cô đang mất áp suất! Cô sẽ chết mất!” Elena hét lên trong nước mắt, hai bàn tay cô đập liên tục lên mặt kính bảng điều khiển lượng tử trong sự bất lực tột cùng. Giọng cô lạc đi, nghẹn ngào vì đau đớn.
Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne đứng bên cạnh, hàm răng anh nghiến chặt đến mức cơ mặt run lên bần bật. Cánh tay cơ khí bằng thép của anh siết chặt lấy thanh lan can bằng đồng thau bên cạnh, lực bóp mạnh đến mức làm cong vênh cả thanh kim loại dày. Những giọt nước mắt bất lực lăn dài trên khuôn mặt phong trần của người kỹ sư trung hậu. Anh chứng kiến người đồng đội quả cảm của mình đang đối mặt với cái chết từ từ trong chân không mà không thể làm gì để giải cứu.
“Chết tiệt! Van điều áp của cô ấy đã bị phá hủy hoàn toàn!” Jaxom gầm lên, giọng anh khàn đặc vì sự phẫn uất. “Bức xạ hồng ngoại và cái lạnh đang đóng băng phổi của cô ấy... Mara, xin cô...”
Qua lớp kính viễn vọng, họ thấy Mara quỳ gối trên nền basalt, máu từ vết thương ở vai lập tức sôi lên rồi đông cứng lại thành những tinh thể đỏ thẫm trong chân không. Nhưng cô không dừng lại. Với một nỗ lực phi thường vượt qua mọi giới hạn sinh học, cô dùng tay phải và toàn bộ trọng lượng cơ thể đang lịm đi để ghì chặt bánh lái, xoay chiếc đĩa parabol thêm nửa vòng cuối cùng. Trục anten khớp vào tọa độ hạm đội Outcasts. Mara rút sợi cáp dữ liệu từ tính từ cổng kết nối trên cánh tay của mình, cắm thẳng vào cổng nhận tín hiệu của anten và gạt mạnh chiếc đòn bẩy bằng đồng thau.
“Dữ liệu... đã truyền phát...” Mara thì thào vào hệ thống liên lạc nội bộ, giọng cô yếu ớt rồi lịm dần.
Cô buông tay khỏi chiếc vô-lăng. Đế giày nam châm của cô mất điện, và cơ thể cô từ từ trôi nổi tự do vào khoảng không vũ trụ yên bình, như một người lính canh gác vĩnh cửu dưới ánh sáng nhạt nhòa của ngôi sao lùn trắng. Ở phòng điều khiển, Elena gục mặt xuống bàn khóc nức nở. Jaxom đặt bàn tay cơ khí lạnh lẽo lên vai cô, ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa căm hờn và quyết tâm sắt đá. Sự hy sinh của Mara đã khắc sâu vào tâm khảm họ một lời thề: họ phải chiến thắng bằng mọi giá.