Không khí bên trong quán rượu "Bánh Răng Gỉ" đậm đặc đến mức người ta có cảm giác có thể dùng dao cắt ra được từng mảng. Đó là thứ hỗn hợp ngột ngạt được tạo thành từ hơi dầu máy khét lẹt, mùi men bia rẻ tiền ủ trong những thùng gỗ sồi ẩm mốc, và trên hết là hơi ẩm nóng hầm hập phả ra từ các đường ống áp lực chạy dọc trần nhà. Quán rượu nằm sâu dưới tầng thứ tư của thành phố ngầm, nơi ánh sáng mặt trời chỉ còn là một ý niệm xa xỉ trong những câu chuyện kể. Thay vào đó, những ngọn đèn khí gas chao đảo trên các vách tường, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn, vẽ nên những chiếc bóng méo mó của thực khách lên lớp tường loang lổ vết rỉ sét.
Ở góc khuất nhất của quán, ngay dưới một van xả áp đang rỉ rả những giọt nước ấm nóng màu nâu nhạt xuống nền đá, Kaelen-Zero ngồi im lìm như một pho tượng bị bỏ quên. Hầu như không ai trong quán chú ý đến gã, ngoại trừ tiếng lách cách rất nhỏ, đều đặn phát ra từ lồng ngực gã – âm thanh tựa như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ đang cố chạy những nhịp cuối cùng trước khi hết cót.
Đối diện với gã qua chiếc bàn gỗ thông đã đen kịt vì dầu mỡ là Vance, một kẻ môi giới chợ đen khét tiếng với bộ ria mép được chải chuốt kỹ lưỡng và đôi mắt ti hí luôn liếc dọc ngang. Vance gõ gõ những ngón tay mập mạp của gã lên thành cốc thủy tinh bám đầy bọt bia, phá vỡ sự im lặng:
"Anh đòi hỏi một việc quá điên rồ, Kaelen. Xâm nhập vào lõi Aether trung tâm không phải là trò đùa của mấy gã thợ hàn. Nếu bị lực lượng Tuần tra Cơ khí phát hiện, cả tôi và anh sẽ kết thúc cuộc đời trong lò nung phế liệu."
Kaelen không trả lời ngay. Gã hơi nghiêng đầu. Lách cách. Thấu kính bằng thủy tinh đỏ ở mắt trái gã co lại rồi giãn ra, một tiếng rít cơ học siêu nhỏ vang lên khi bộ vi chỉnh tiêu cự tự động điều chỉnh theo chuyển động của Vance. Nửa khuôn mặt bên phải của Kaelen vẫn giữ được nét thanh tú của một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi, nhưng nửa bên trái đã hoàn toàn bị thay thế bởi những tấm đồng thau ghép nối tỉ mỉ. Lớp da thịt nhân tạo nơi tiếp giáp với kim loại hơi ửng đỏ, một dấu hiệu cho thấy cơ thể sinh học của gã đang liên tục đào thải những phần cấy ghép vô hồn.
"Mức giá của tôi sẽ tương xứng với rủi ro," Kaelen lên tiếng. Giọng gã trầm, đều đều và có một âm sắc kim loại không thể nhầm lẫn, giống như tiếng đàn cello được gảy bằng một chiếc vĩ làm bằng dây thép. "Tôi không cần anh trực tiếp ra tay. Tôi chỉ cần sơ đồ các cổng phụ dẫn vào mạng lưới Thăng Hoa."
Vance lắc đầu, nhấp một ngụm bia rồi tặc lưỡi:
"Vì con bé Lyra đó sao? Kaelen, anh đã mất đi một nửa cơ thể để trở thành cái thứ nửa người nửa máy này. Giờ anh lại muốn biến cô ta thành một chuỗi mã ánh sáng trong cái mạng lưới Aether vô định đó? Thăng Hoa chỉ là một cái tên mỹ miều cho cái chết được lập trình. Cô ta sẽ không còn xương, không còn thịt, không còn cảm giác."
Một tiếng xì hơi lớn từ đường ống chính của quán rượu cắt ngang lời Vance. Tiếng ồn ào của đám thợ mỏ đang say xỉn ở bàn bên cạnh vang lên, át đi tiếng lách cách trong ngực Kaelen trong vài giây. Gã chậm rãi đặt hai tay lên bàn. Bàn tay phải của gã là da thịt bình thường, những ngón tay thon dài nhưng lạnh ngắt vì thiếu tuần hoàn máu. Bàn tay trái lại là một tuyệt tác của kỹ nghệ cơ khí chính xác: những đốt ngón tay bằng đồng thau đánh bóng nối với nhau bằng những khớp cầu nhỏ xíu, các dây cáp thép mảnh như sợi tóc chạy dọc mu bàn tay, lộ ra dưới lớp vỏ bảo vệ bán trong suốt.
"Thịt và xương?" Kaelen lặp lại, môi gã khẽ giật. "Anh nói về thịt và xương như thể chúng là những đền đài bất tử. Nhưng Vance, anh đã bao giờ nhìn thấy một người chết dần vì chứng thối phổi đồng chưa?"
Vance khựng lại, cốc bia dừng giữa chừng.
Kaelen nhắm mắt mặt thường lại, chỉ để lại thấu kính cơ học màu đỏ quét qua khuôn mặt của Vance trong bóng tối. "Nó bắt đầu bằng những cơn ho khan vào buổi sáng. Lớp bụi đồng li ti lơ lửng trong không khí của những hầm lò tầng dưới chui vào phế quản. Chúng không thể bị đào thải. Ngày qua ngày, dưới hơi ấm và độ ẩm của cơ thể, lớp bụi ấy phản ứng với dịch phổi, tạo thành những tinh thể muối đồng màu xanh lục. Chúng găm sâu vào các phế nang như những mảnh kính vỡ."
Giọng Kaelen trầm xuống, trở nên run rẩy một cách bất thường đối với một bộ thanh quản đã được cơ khí hóa một phần. "Mỗi hơi thở của cô ấy giờ đây là một sự tra tấn. Tôi nghe thấy tiếng phổi cô ấy kêu lên những tiếng sột soạt khô khốc mỗi đêm, như thể có ai đó đang vò nát những chiếc lá khô trong ngực cô ấy. Cô ấy ho ra máu – thứ máu có màu xanh rỉ sét ghê tởm của đồng bị oxy hóa. Các bác sĩ ở trạm y tế nói rằng thùy phổi dưới của cô ấy đã đông cứng thành một khối kim loại giòn. Cô ấy đang hóa đá từ bên trong, Vance ạ."
Vance khẽ rùng mình. Gã nhìn xuống chiếc bàn gỗ, nơi những giọt nước ngưng tụ từ trần nhà vừa rơi xuống, hòa vào lớp dầu mỡ loang lổ. Chứng thối phổi đồng là cơn ác mộng của mọi cư dân vùng hạ tầng, một bản án tử hình từ từ và đau đớn mà không một liều thuốc nào có thể cứu vãn.
"Nhưng Thăng Hoa..." Vance ngập ngừng. "Liệu cô ấy có còn là Lyra không? Hay chỉ là một bóng ma ký ức lang thang trong cõi Aether?"
Kaelen đưa tay trái lên ngực, nơi đằng sau lớp áo khoác dạ đã sờn rách là một bánh đà bằng đồng đang quay tròn dưới một lớp kính bảo vệ nhỏ. "Cái chết sinh học là tuyệt đối. Cơ thể này là một cỗ máy tồi tệ, một cấu trúc tạm bợ làm bằng nước và carbon, luôn có xu hướng tự hủy hoại và mục nát. Nhưng trong Aether, cô ấy sẽ không còn đau đớn. Cô ấy sẽ không phải hít thở thứ không khí đầy lưu huỳnh này nữa. Cô ấy sẽ được tự do, bay lượn giữa những dòng chảy năng lượng tinh khiết, nơi không có rỉ sét và sự phân hủy."
Gã nghiêng người về phía trước, hơi ấm từ các bộ phận cơ khí trên người gã tỏa ra một mùi dầu bôi trơn nóng nhẹ. "Tôi muốn giữ lại tâm hồn cô ấy, Vance. Dù chỉ là những tần số dao động trong mạng lưới Aetherius, vẫn tốt hơn là để cô ấy mục nát dưới lòng đất này và biến thành một đống xương tàn trộn lẫn với rỉ đồng."
Vance nhìn sâu vào thấu kính đỏ lòm của Kaelen. Gã thấy được sự tuyệt vọng tột cùng đằng sau lớp vỏ kim loại lạnh lùng kia. Đó là một ý chí mãnh liệt, một tình yêu méo mó nhưng chân thực của một kẻ đã đánh mất quá nhiều phần người để hiểu được giá trị của sự tồn tại.
"Được rồi," Vance thở dài, rút từ trong túi áo trong ra một chiếc ống trụ bằng đồng nhỏ bằng ngón tay, trên bề mặt khắc những ký tự số phức tạp. Gã đẩy nó về phía Kaelen. "Đây là mã truy cập cổng phụ số 9. Nó sẽ mở ra một lối đi tắt vào mạng lưới vào lúc nửa đêm, khi chu kỳ quét của hệ thống giám sát tự động tạm dừng trong ba phút. Nhưng tôi muốn lõi năng lượng cơ-sinh học của anh làm vật trao đổi."
Kaelen nhìn chiếc ống trụ. Tiếng tích tắc trong ngực gã đột ngột dồn dập hơn, rồi nhanh chóng trở lại nhịp điệu đều đặn ban đầu. Gã biết, việc hiến tế lõi năng lượng đó đồng nghĩa với việc gã sẽ phải thay thế nó bằng một động cơ hơi nước thô sơ hơn, khiến tuổi thọ của gã bị rút ngắn đáng kể và mỗi bước đi sẽ trở thành một gánh nặng cơ học đau đớn.
Nhưng gã không hề do dự. Bàn tay cơ khí của Kaelen đưa ra, những ngón tay bằng đồng thau siết chặt lấy chiếc ống trụ, cất nó vào sâu trong túi áo.
"Thỏa thuận thành công," Kaelen nói, giọng gã phẳng lặng như một mặt hồ không gió, nhưng thấu kính đỏ khẽ lóe sáng.
Gã đứng dậy, chiếc áo khoác dạ dài bay nhẹ, để lộ bóng dáng bất đối xứng kỳ dị biến mất vào làn sương khói mờ ảo của quán rượu, để lại Vance một mình bên cốc bia đã nguội ngắt và tiếng tích tắc đơn điệu vẫn còn vương lại trong không gian ngột ngạt.