Tiến trình tải lên dữ liệu bắt đầu bằng một tiếng rít trầm ấm phát ra từ các cuộn băng lượng tử. Trên bảng điều khiển trung tâm của Trạm Kepler Prime, những bóng đèn chân không tỏa ra ánh sáng cam đỏ dịu nhẹ, phản chiếu lên khuôn mặt đầy căng thẳng của Lyra. Cô cắm chiếc Chìa khóa Cốt lõi vào khe tiếp hợp cơ khí, xoay nhẹ núm khóa bằng đồng thau để cố định các chốt định vị.
"Tiến trình đang khởi chạy, Silas," Lyra nói, giọng cô run rẩy nhưng chứa đầy sự dứt khoát. Ngón tay cô lướt nhanh trên những phím bấm bằng ngà voi để đồng bộ hóa mã nguồn. "Nhưng mạng lưới trung tâm của Tổng Cục đòi hỏi một khoảng thời gian đáng kể để giải nén toàn bộ bản thiết kế Archon. Chúng ta cần ít nhất mười hai phút."
"Mười hai phút là quá dài," Silas đáp. Anh đứng tựa vào khung cửa thép của phòng máy chủ phụ, đôi mắt hữu cơ bên trái đăm đăm nhìn ra hành lang tối tăm bên ngoài. Con mắt cơ học bên phải của anh, dẫu đã bị ngắt kết nối hoàn toàn khỏi mạng Weave và chỉ còn là một khối thủy tinh tối tăm vô hồn, vẫn khẽ giật nhẹ theo phản xạ tự nhiên của các sợi cơ sinh học. "Tiếng còi báo động đã vang lên từ các phân khu phía trên. Chúng ta không có nhiều thời gian như vậy."
Đúng như lời Silas nói, từ xa xăm vọng lại tiếng còi hơi trầm đục, vang dội dọc theo các đường ống dẫn nhiệt của trạm. Đó là âm thanh báo động đỏ của Tổng Cục, một chuỗi âm thanh đơn điệu nhưng chói tai, làm rung động cả những hạt bụi gỉ sắt đang bám trên các bức tường kim loại.
Silas quay lại nhìn Lyra. Ánh sáng cam từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt thợ máy trẻ trung nhưng đầy nghị lực của cô. Giữa chốn mê cung cơ khí tàn nhẫn này, cô là mối liên kết duy nhất giữ anh lại với phần nhân tính vừa được đánh thức.
"Em phải ở lại đây và bảo vệ tiến trình tải lên bằng mọi giá," Silas nói, giọng anh trầm xuống nhưng vô cùng kiên định. Anh đặt bàn tay cơ khí bằng đồng của mình lên bả vai cô, cảm nhận sự rung động khẽ khàng của cơ thể cô. "Anh sẽ ra ngoài kia và thu hút sự chú ý của chúng."
"Không, Silas! Việc đó là tự sát!" Lyra giật mình, cô nắm lấy cánh tay đồng của anh. "Lực lượng Chấp pháp của Tổng Cục sẽ băm vằm anh ra. Họ có cả một tiểu đoàn tuần tra ở Kepler Prime."
"Họ sẽ không làm vậy chừng nào họ chưa lấy lại được chiếc khóa," Silas khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp. "Anh biết rõ các đường ống bảo trì và lối đi ngầm của phân khu này. Anh từng là một trong số họ, Lyra. Đừng lo lắng cho anh, hãy hoàn thành việc của em."
Không đợi cô trả lời, Silas quay người bước nhanh ra khỏi phòng máy chủ. Cánh cửa sắt nặng nề khép lại sau lưng anh với một tiếng rít khô khốc của bản lề thiếu dầu.
Silas chạy dọc theo những lối đi bằng lưới sắt treo lơ lửng giữa khoảng không trung tâm của Kepler Prime. Đây là một cấu trúc cơ khí khổng lồ sừng sững ôm lấy lõi năng lượng của trạm. Phía dưới chân anh, sâu hàng trăm mét, là những hồ chứa chất làm mát tỏa ra ánh sáng xanh lam ma mị và tiếng o o dữ dội của những turbin hơi nước khổng lồ. Không khí ở đây đặc quánh mùi dầu bôi trơn nóng bỏng, mùi đồng oxit nồng nặc và hơi nước áp suất cao thoát ra từ các van xả rò rỉ.
Để tạo ra một sự đánh lạc hướng hoàn hảo, Silas không hề che giấu hành tung của mình. Anh dẫm mạnh đôi chân cơ khí bọc thép xuống sàn lưới sắt, tạo ra những tiếng "cạch! rầm! cạch!" vang dội khắp gian phòng lớn. Bàn tay cơ khí của anh miết mạnh dọc theo lan can đồng thau, tạo ra một vệt lửa điện nhỏ do ma sát lượng tử còn sót lại.
"Kẻ đào tẩu ở phân khu 12!" một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên từ phía trên cao.
Ba chiếc drone tuần tra lớp Hunter đột ngột lao ra khỏi làn sương hơi nước dày đặc. Chúng là những khối kim loại hình tam giác đen bóng, dưới bụng gắn các khẩu súng trường từ tính tỏa ra ánh sáng đỏ gắt. Chúng lập tức quét chùm tia laser định vị vào Silas.
Silas rướn người lao đi. Tốc độ của anh được tăng cường nhờ dòng năng lượng từ bộ tụ điện lõi đồng-graphite gắn sâu trong cơ đùi cơ khí. Anh chạy băng qua một cây cầu cất bằng sắt rèn cổ kính nối giữa hai tháp làm mát. Đạn từ tính từ phía sau bắn xối xả, đập vào mặt sàn lưới sắt tạo ra những tia lửa màu cam chói mắt và những tiếng rít chói tai của kim loại bị xé rách. Một viên đạn bắn sượt qua lớp giáp bả vai của Silas, để lại một vết cắt đỏ rực và mùi khét của nhựa polymer sinh học.
Nhìn thấy một đường ống dẫn hơi nước áp suất cao chạy dọc theo mép cầu, Silas đưa bàn tay cơ khí ra, dùng toàn bộ momen xoắn của khớp cổ tay để vặn mạnh chiếc van xả bằng đồng beryllium rỉ sét.
Xììììì!
Một bức tường hơi nước nóng đỏ ở áp suất hai trăm atmosphere lập tức phun ra từ đầu van bị vỡ. Luồng khí nóng bỏng, đục ngầu bao phủ toàn bộ cây cầu, che khuất tầm nhìn của những chiếc drone tuần tra và làm nhiễu loạn các cảm biến hồng ngoại của chúng. Silas nghe thấy tiếng nổ giòn giã của các mạch điện tử bên trong drone khi chúng bị quá nhiệt và đâm sầm vào vách tháp làm mát, nổ tung thành những đốm sáng nhỏ nhoi giữa màn sương hơi nước.
Silas tiếp tục chạy, leo lên một cầu thang xoắn ốc bằng gang đúc dẫn lên các tầng bảo trì cao hơn. Cơn đau từ vết sẹo mổ sau tai và vết thương cũ ở hông bắt đầu nhói lên, cảm giác máu nóng ẩm ướt thấm qua lớp vải áo khoác khiến nhịp thở của anh trở nên dốc và khó nhọc. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, phổi cố gắng hít thở bầu không khí hanh khô nồng nặc mùi ozone. Dẫu vậy, ý chí sinh tồn và lời hứa bảo vệ em gái đã đẩy anh vượt qua những giới hạn vật lý của thể xác.
Khi lên đến đỉnh cầu thang, Silas đối mặt với một nhóm lính Chấp pháp mặc giáp bảo hộ đen carbon đang tiến lại gần từ đầu kia của hành lang. Họ cầm những cây gậy xung lực phát ra những tia điện xanh lam xè xè dữ dội.
Silas nhìn xung quanh. Phía dưới hành lang này là một hệ thống ròng rọc cơ học vận chuyển các thùng chứa phế liệu quặng niken chạy trên các đường ray treo. Không một giây do dự, anh nhảy bật lên, hai tay bám chặt vào một chiếc móc xích bằng sắt rèn của ròng rọc đang di chuyển.
Sức nặng của Silas khiến sợi xích sắt rên rỉ răng rắc. Anh đu người lơ lửng trên khoảng không, gió rít bên tai mang theo hơi lạnh buốt của tầng cao Kepler Prime. Những tên lính Chấp pháp lập tức nổ súng. Đạn từ tính bay vèo vèo quanh người anh, một viên bắn trúng khớp khuỷu tay cơ khí của Silas, tạo ra một tiếng boong đanh gọn và làm rụng rời vài bánh răng nhỏ. Silas nghiến chặt răng chống lại lực chấn động cực mạnh suýt nữa làm anh buông tay.
Khi chiếc ròng rọc đưa anh đến gần một tháp thông gió lớn, Silas buông tay, để cơ thể rơi tự do xuống một máng trượt bằng tôn mạ kẽm dẫn chất thải công nghiệp. Anh trượt dài với vận tốc cực nhanh, tạo ra những tiếng động kinh hoàng dọc theo đường ống tôn trước khi lao thẳng ra một sàn bảo trì bằng lưới đồng nằm ở rìa ngoài của trạm.
Anh gượng dậy, thở dốc bên lan can bảo vệ. Nhìn vào thiết bị hiển thị sinh trắc học và truyền thông tầm ngắn được tích hợp bên hông cánh tay đồng, Silas thấy một dòng chữ hiển thị màu xanh lục bảo quét qua màn hình:
Tiến trình tải lên dữ liệu: 85%. Thời gian còn lại: 90 giây.
"Cố lên, Lyra," Silas thầm thì, giọng anh khàn đặc.
Từ phía sau, tiếng bước chân rầm rập của lực lượng truy quét lại dội lên từ các bậc thềm kim loại. Một chiếc thiết giáp hạm tuần tiễu cỡ nhỏ của Tổng Cục đang từ từ nhô lên từ phía dưới giếng năng lượng, các khẩu pháo điện từ trên mạn tàu đã khóa chặt vào vị trí của anh. Ánh đèn pha khổng lồ của con tàu quét qua, bao phủ Silas trong một quầng sáng trắng lạnh lẽo, vô hồn.
Silas không còn đường lui. Phía sau anh là vực sâu không đáy của Kepler Prime, phía trước là họng súng của kẻ thù. Nhưng trong đôi mắt hữu cơ còn lại của anh, không hề có nỗi sợ hãi. Anh khẽ siết chặt bàn tay cơ khí, chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng, biết rằng mỗi giây phút anh đứng vững ở đây chính là một viên gạch xây nên con đường dẫn đến sự tự do của em gái mình.