Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 9: Phản bội

Không khí bên trong tầng hầm phế liệu cũ lúc nào cũng mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi dầu máy khét lẹt đặc trưng của Khu 12. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù phát ra từ chiếc đèn bão treo lơ lửng trên xà gầm rỉ sét, những hạt bụi li ti nhảy múa như những sinh vật phù du trong một lòng đại dương cơ khí. Một luồng hơi lạnh từ những đường ống dẫn khí ngầm rò rỉ rít lên từng hồi đều đặn, tạo nên một thứ âm thanh nền u uất, hòa cùng tiếng thở dài thườn thượt của Jaxom khi ông đang lau chùi nòng khẩu súng hơi cũ kỹ của mình.

Góc phòng bên kia, Lyra đang tựa lưng vào một chồng bánh răng khổng lồ đã hoen ố. Gương mặt cô gái trẻ lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chuỗi ngày lẩn trốn không ngơi nghỉ, những lọn tóc sẫm màu dính bết vào trán bởi mồ hôi và nước mưa từ mặt đất ngấm xuống. Cô đang mân mê một con chip nhớ bị trầy xước, ánh mắt vô định nhìn vào cõi hư vô.

Kaelen-Zero đứng tựa bên mép chiếc bàn gỗ ép đã mục nát, nơi những bản đồ mạng lưới đường ống hơi nước của thành phố ngầm đang mở ra. Khác với vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi bàn tay của gã hôm nay bồn chồn một cách lạ kỳ. Ngón tay gã khẽ gõ lên mặt bàn, nhịp điệu dồn dập rồi đột ngột dừng lại, như thể gã đang đấu tranh với một quyết định cực kỳ hệ trọng. Đôi mắt gã chốc chốc lại hướng về phía Lyra, ánh lên một tia nhìn phức tạp—trộn lẫn giữa sự xót xa, dằn vặt và một quyết tâm lạnh lùng được che giấu vụng về.

"Kaelen," Jaxom lên tiếng, giọng ông khàn khàn như tiếng hai miếng sắt cọ vào nhau. Ông không ngẩng đầu lên, tay vẫn đều đặn đưa miếng giẻ thấm dầu qua nòng súng. "Cậu có vẻ không tập trung. Bản đồ thoát hiểm qua đường xả thải phía Tây có vấn đề gì sao?"

Kaelen giật mình nhẹ, đôi vai hơi co rúm lại. Gã vội vàng thu tay vào túi áo khoác dạ đã sờn rách, lảng tránh ánh nhìn dò xét của người thợ già. "Không, không có gì. Tôi chỉ đang nghĩ... về con đường phía trước. Nó quá dài, và liệu chúng ta có thực sự thoát được tai mắt của Cục Quản lý hay không."

"Chúng ta đã đi đến nước này rồi," Lyra khẽ nói, giọng cô mỏng manh nhưng kiên định. Cô ngước mắt lên nhìn Kaelen, trao cho gã một nụ cười nhợt nhạt. "Chỉ cần vượt qua ranh giới Khu 12, chúng ta sẽ tự do. Anh đã hứa thế mà, đúng không?"

Lời nói của Lyra như một nhát dao vô hình cắm vào lương tâm của Kaelen. Gã quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ áp suất gắn trên tường đang chỉ vạch đỏ báo động. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng tích tắc khô khốc của cỗ máy đếm giờ cơ học kéo dài sự căng thẳng đến nghẹt thở. Kaelen biết, gã không còn đường lui. Bản hợp đồng gã ký bằng máu với đặc vụ Cục Quản lý đã được kích hoạt. Một suất di cư lên các Vòm Thiên Đường (Aetheria) phía trên—nơi có không khí trong lành, có ánh mặt trời thực sự và không có căn bệnh phổi đang gặm nhấm Lyra từng ngày—đó là tất cả những gì gã đòi hỏi. Và cái giá phải trả chính là lòng trung thành của gã đối với Jaxom và cuộc nổi loạn này.

Đột nhiên, tiếng rít của đường ống hơi nước ngưng bặt. Sự thay đổi áp suất đột ngột khiến những lá thép mỏng trên trần nhà rung lên bần bật. Một cảm giác bất an ập đến.

Jaxom ngừng tay. Đôi mắt già nua của ông nheo lại, tay siết chặt báng súng. "Có gì đó không ổn. Hệ thống thông gió vừa bị ngắt."

Chưa kịp để ông đứng dậy, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía cửa sập bằng sắt bản dày. Cánh cửa vốn được gia cố bằng nhiều lớp chốt khóa cơ khí bị thổi bay bởi một vụ nổ áp lực cực mạnh. Luồng khói xám đục lẫn bụi vôi vữa phun trào vào căn phòng, kéo theo thứ ánh sáng xanh neon sắc lạnh, tàn nhẫn của những chiếc đèn rọi chiến thuật.

"Đứng yên! Cục Quản lý thi hành công vụ!" Một giọng nói kim khí, vô hồn vang lên qua bộ khuếch âm của mũ giáp phòng độc.

Năm người lính gác của Cục Quản lý, trang bị giáp đen bóng loáng ôm sát cơ thể và những khẩu súng trường xung lực điện từ, ập vào như những bóng ma kim loại. Theo sau họ là hai con drone trinh sát dạng đĩa tròn, cánh quạt đồng tâm quay tít phát ra tiếng o o nhức óc. Đèn quét laser màu đỏ từ lũ drone lia qua lia lại, tìm kiếm mục tiêu trong làn khói bụi.

Jaxom lập tức đổ người ra sau chiếc bàn gỗ, kéo theo Lyra lúc này đang ngơ ngác và hoảng loạn. "Kaelen! Nằm xuống!" ông hét lên.

Nhưng Kaelen không di chuyển. Gã đứng yên giữa phòng, hai tay giơ cao, đầu cúi thấp. Ánh đèn laser đỏ quét qua ngực gã rồi chuyển sang màu xanh lá cây—tín hiệu xác nhận đồng minh.

Một tên lính gác điềm nhiên bước đến cạnh Kaelen, gạt họng súng sang một bên. "Xác nhận đối tượng Kaelen-Zero. Mã giao dịch: 992-Aetheria. Yêu cầu của ngươi đã được chấp thuận. Suất di cư của Lyra đã được cập nhật vào hệ thống."

Lyra trố mắt nhìn Kaelen từ sau chiếc bàn đổ nát. Sự bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt cô, giọt nước mắt lăn dài qua lớp bụi than trên má. "Kaelen... Anh... Anh đã làm gì thế này?" cô thì thầm, giọng run rẩy như sắp vỡ vụn. "Anh bán đứng chúng ta sao?"

"Anh xin lỗi, Lyra," Kaelen nói, giọng gã nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe không dám đối diện với cô. "Đó là cách duy nhất để em được sống. Ở dưới này, em sẽ chết. Căn bệnh đó... anh không thể giương mắt nhìn em lụi tàn. Jaxom có lý tưởng của ông ấy, nhưng anh chỉ cần em sống!"

"Thằng khốn nạn!" Jaxom gầm lên. Cơn giận dữ bùng phát lấn át cả lý trí của người thợ già. Không một chút do dự, ông nhô người lên khỏi tấm chắn, hướng họng khẩu súng hơi về phía tên lính gần nhất và bóp cò.

Pằng!

Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Viên đạn chì cỡ lớn xé rách không khí, găm thẳng vào khe hở giữa mũ giáp và giáp vai của tên lính. Hắn ngã ngửa ra sau, luồng điện xanh từ khẩu súng trường trong tay hắn cướp cò, bắn lên trần nhà làm đổ sập một mảng đường ống. Hơi nước áp lực cao phun ra mù mịt, che khuất tầm nhìn của cả hai bên.

"Bắn tự do! Tiêu diệt mục tiêu phản kháng!" tên chỉ huy ra lệnh.

Ngay lập tức, căn phòng biến thành một địa ngục của ánh sáng và tiếng động. Lũ drone trinh sát lao tới trước, những khẩu súng máy liên thanh cỡ nhỏ dưới bụng chúng khai hỏa. Những vệt đạn vạch đường đỏ rực cày nát chiếc bàn gỗ, bắn tung tóe những mảnh vụn gỗ và những trang bản đồ cũ kỹ. Jaxom đẩy Lyra sâu vào trong góc khuất sau chiếc máy nén khí khổng lồ bằng đồng.

"Trốn ở đây, đừng ra ngoài!" ông hét lớn qua tiếng súng gầm rú.

Jaxom lăn vòng trên sàn đất ẩm ướt, né tránh một loạt đạn drone. Ông giương súng, ngắm bắn chuẩn xác vào tâm cảm biến của con drone đi đầu. Tiếng kim loại va đập chan chát, con drone chao đảo, tóe lửa rồi đâm sầm vào tường, nổ tung thành một quả cầu lửa nhỏ.

Khói súng và hơi nước nóng trộn lẫn tạo thành một màn sương dày đặc, ngột ngạt. Kaelen lúc này bị kẹt giữa làn đạn. Một viên đạn lạc sượt qua cánh tay gã, máu tuôn ra nhuộm đỏ lớp áo dạ. Gã ngã nhào xuống đất, bò lết về phía Lyra trong vô vọng. "Lyra! Đi với họ! Họ sẽ đưa em đi!" gã gào lên.

"Tránh xa tôi ra!" Lyra hét lên trong nước mắt, cô nhặt một thanh sắt rỉ gần đó, giơ lên tự vệ, ánh mắt nhìn Kaelen giờ đây không còn sự tin cậy mà chỉ có nỗi ghê tởm khôn cùng.

Tên chỉ huy Cục Quản lý bước qua làn hơi nước, khẩu súng trường xung lực trên tay hắn tích điện xanh rì. Hắn nhắm thẳng vào Jaxom, người đang bận nạp lại đạn chì vào ổ quay khẩu súng hơi.

"Kết thúc rồi, lão già hoài cổ," tên chỉ huy lạnh lùng nói.

Nhưng trước khi hắn kịp siết cò, một tiếng động cơ gầm rú khác lạ vang lên từ phía trần nhà bị hở. Một luồng áp lực gió cực mạnh thổi quét qua căn phòng, xua tan màn sương hơi nước. Đó là chiếc tàu bay mini tự chế của Jaxom, được điều khiển tự động bằng hệ thống cơ khí lập trình sẵn từ trước, vừa đâm xuyên qua mái che của xưởng cơ khí để ứng cứu. Cánh quạt thép của chiếc tàu bay quét qua phòng, ép các binh lính Cục Quản lý phải dạt ra hai bên để tránh bị nghiền nát.

"Lyra, chạy mau!" Jaxom chớp thời cơ, nhảy lên bám vào càng đáp của chiếc tàu bay, một tay chìa ra hướng về phía cô gái.

Lyra không nhìn lại Kaelen dù chỉ một lần. Cô lấy hết sức bình sinh, nhảy vọt lên, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của Jaxom. Chiếc tàu bay nâng độ cao đột ngột, kéo cả hai người bay vút lên bầu trời đêm đầy sương mù của Khu 12 qua lỗ hổng trên trần nhà.

Dưới sàn hầm đổ nát, những chiếc đèn chiếu vẫn quét qua quét lại vô vọng. Kaelen-Zero nằm rạp dưới đất, một tay ôm vết thương đang chảy máu, tay kia vươn ra khoảng không vô định nơi Lyra vừa biến mất. Gã đã phản bội tất cả để đổi lấy một tấm vé cứu mạng cô, nhưng giờ đây, gã nhận ra mình chẳng còn lại gì ngoài sự cô độc tột cùng giữa đống hoang tàn rỉ sét này.