Siêu cấu trúc Nexus Archon hiện ra trước mũi tàu Astraea như một bộ xương cơ khí khổng lồ của một vị thần cổ đại, ôm trọn lấy ngôi sao lùn trắng Aetherius đang hấp hối. Ngôi sao này, tuy chỉ có kích thước tương đương Trái Đất nhưng lại mang khối lượng của cả một mặt trời, tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh ma mị và sở hữu một trường hấp dẫn mãnh liệt, uốn cong các tia sáng đi qua vùng lân cận nhờ hiện tượng thấu kính hấp dẫn cực đại. Nexus bao gồm hàng vạn tấm gương đồng và mạng lưới thép gia lực chạy xung quanh ngôi sao để thu thập bức xạ nhiệt lượng tử và vật chất suy biến.
Bên trong cabin của tàu Astraea, bầu không khí vô cùng căng thẳng. Con tàu thám hiểm này là một kiệt tác của kỹ nghệ lai giữa hơi nước áp suất cao và năng lượng fusion. Tiếng rên rỉ của khung thân tàu dưới lực kéo triều của trường hấp dẫn ngôi sao lùn trắng Aetherius vang lên răng rắc, tựa như một lời cảnh báo về giới hạn chịu đựng của kim loại. Rust-Strider, sở hữu một cánh tay cơ khí công nghiệp.">Jaxom Thorne ghì chặt cần lái thủy lực để giữ cho con tàu không bị hút vào lõi sao, trong khi Echo-7 tiếp quản hệ thống phản lực phụ để dẫn đường qua mạng lưới laser phòng thủ dày đặc của siêu cấu trúc. Sau khi vượt qua những chiếc drone nhện cơ khí bằng pháo động năng, Jaxom đưa tàu Astraea đáp xuống một khoang bảo trì bỏ hoang ở rìa ngoài của Nexus.
Họ chạy qua những hành lang lạnh lẽo của Nexus, nơi những tấm hợp kim tích hợp hàng triệu sợi cáp quang phát ra thứ ánh sáng xanh dương u ám. Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói mắt bùng lên. Một lá chắn điện từ cường độ cao – một mạng lưới các dòng điện plasma màu tím – xuất hiện từ trần nhà, giam cầm họ vào một không gian chật hẹp. Từ trong bóng tối của hành lang, một bóng người từ từ bước ra với tiếng bước chân nặng nề, tiếng xì xì của các van xả khí nén và tiếng lách cách của các bánh răng chuyển động.
Đó là Giám đốc Vex. Nửa khuôn mặt bên trái của ông ta vẫn giữ lại hình dáng con người với làn da xám xịt của kẻ sống lâu năm trong không gian, nhưng nửa bên phải hoàn toàn là một tấm thép mạ chrome sáng bóng với một thấu kính camera màu đỏ rực liên tục co giãn tiêu cự.
“Elena,” Vex cất tiếng nói, giọng của ông ta đã bị biến đổi qua bộ lọc âm thanh điện tử. “Ngươi vẫn giữ lấy sự tò mò ngu xuẩn và lòng trắc ẩn vô dụng của loài người. Ngươi nghĩ rằng bản thiết kế này có thể ngăn cản được tiến trình tất yếu của lịch sử sao?”
Elena nhìn người thầy cũ của mình with ánh mắt căm phẫn. “Vex! Ông đã giết Mara! Ông muốn phá hủy toàn bộ hệ sao này bằng cách cưỡng ép sụp đổ ngôi sao trung tâm sao?”
Vex khẽ lắc đầu, thấu kính màu đỏ lóe lên một tia sáng lạnh lùng nhưng mang một nỗi u uất sâu thẳm.
“Elena, những kiến thức vật lý lượng tử ta từng dạy con dường như đã bị cảm xúc lấp liếm,” Vex nói, giọng điệu chuyển sang sự nghiêm nghị và trang trọng như thời ông đứng trên giảng đường. “Con hãy nhìn vào các chỉ số quang phổ của Aetherius. Ngôi sao lùn trắng này đang trải qua quá trình sụp đổ hấp dẫn cuối cùng do áp suất thoái hóa electron không còn đủ khả năng chống đỡ lực hấp dẫn của chính nó. Lõi của nó đang co rút nhanh hơn dự đoán của bất kỳ mô hình lý thuyết nào. Trong vòng chưa đầy hai năm nữa, ngôi sao sẽ nguội lạnh hoàn toàn thành một thực thể đen ngắt và đông cứng. Toàn bộ cụm sao Helios-Omega sẽ chìm vào bóng tối vĩnh cửu, nhiệt độ sẽ rơi xuống gần độ không tuyệt đối. Mọi sinh vật hữu cơ, mọi thành bang của Outcasts hay Tổng Cục, sẽ bị đóng băng và diệt vong. Không có một hành tinh nào có thể sống sót.”
Elena Vance sững sờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự kiên định. “Và giải pháp của ông là kích hoạt Sóng Thăng Hoa để tiêu diệt thể xác của tất cả mọi người?”
“Đó là giải pháp toán học khả thi duy nhất để bảo tồn nhân loại, Elena,” Vex trả lời bằng một giọng đều đều, đầy tính logic nhưng vô cùng bi kịch. “Sóng Thăng Hoa (Ascension Wave) do Nexus Archon phát xạ sẽ chuyển đổi toàn bộ ma trận tâm thức và ký ức của loài người từ dạng sinh học yếu ớt sang một trạng thái pha ngưng tụ Bose-Einstein (Bose-Einstein condensate phase state) trong mạng lưới lượng tử siêu dẫn của Nexus. Trong trạng thái vật lý đặc biệt này, khi tất cả các ý thức được đồng bộ hóa ở mức entropy tối thiểu, tâm thức nhân loại sẽ trở nên vĩnh cửu, không bị ảnh hưởng bởi sự nguội lạnh nhiệt động lực học của ngôi sao. Chúng ta sẽ tồn tại mãi mãi trong một thiên đường toán học hoàn hảo. Sự sống hữu cơ chỉ là một giai đoạn tạm thời đầy lỗi và đau khổ. Đây không phải là sự hủy diệt, mà là sự cứu rỗi duy nhất được tính toán một cách chính xác.”
“Không, Vex!” Elena hét lên, đôi mắt cô rực sáng sự phản kháng. “Trạng thái ngưng tụ Bose-Einstein là trạng thái mà mọi hạt mất đi tính cá thể của mình để trở thành một khối đồng nhất vô dạng! Đó không phải là bảo tồn ý thức, đó là một nghĩa trang kỹ thuật số khổng lồ, nơi sự tự do và tính độc bản của con người bị xóa sổ! Tôi thà để nhân loại đối mặt với cái lạnh vĩnh cửu và tự tìm kiếm con đường sống sót bằng ý chí của mình, còn hơn là bị giam cầm trong cái hộp băng giá lượng tử của ông!”
Vex im lặng một lát, rồi thấu kính đỏ của ông ta lạnh lùng co lại. “Ý chí tự do là một biến số gây nhiễu trong phương trình sinh tồn. Ta sẽ thực hiện quy trình này, vì đó là con đường logic duy nhất.”