Cấu Hình Giao Diện

Chủ Đề

Sáng
Sepia
Muted
AMOLED

Phông Chữ

Cỡ Chữ

18

Giãn Dòng

Độ Rộng Khung

Quay Lại Truyện

Chương 9: Cuộc Đấu Tay Đôi

Tiếng kim loại vặn xoắn gầm rú rùng rợn vang lên từ sâu trong bộ khung chịu lực của tàu Dread-Drifter, tựa như tiếng xương cốt của một con quái thú khổng lồ đang bị bẻ gãy từng khúc một. Trên đài chỉ huy, bầu không khí đặc quánh mùi dầu bôi trơn nóng bỏng, mùi đồng cháy và hương vị hăng hắc của hơi nước áp suất cao thoát ra từ các khớp nối bị rò rỉ. Ngoài khung kính chịu lực phân cực dày cộm, không gian bị bẻ cong thành những dải sáng méo mó, hỗn loạn. Soái hạm của Tổng cục Singularity sừng sững như một khối đa diện bằng hợp kim đen mờ, lạnh lẽo và chuẩn xác đến tàn nhẫn. Từ mũi tàu của nó, mỏ neo trọng trường (gravimetric anchor) đang hoạt động hết công suất, phóng ra một quầng sáng màu lam xám ma quái, khóa chặt chiếc Dread-Drifter vào vị trí như một con côn trùng bị ghim trên tấm bảng gỗ của kẻ sưu tầm.

"Khung sườn mạn trái... đang giãn nở quá giới hạn!" Giọng nói của Orion Thorne vang lên qua chiếc loa cơ học ở cổ họng, âm thanh rè rè, đứt quãng như tiếng hai tấm tôn gỉ cọ xát vào nhau giữa cơn giông. Ông đang bám chặt vào bảng điều khiển hơi nước phụ, những ngón tay bọc thép rỉ sét liên tục điều chỉnh các van xả áp lực lớn để ngăn các lò hơi phía sau không bị nổ tung trước sức kéo vô hình. "Mỏ neo của chúng... đang tạo ra gia tốc trọng trường cục bộ lên tới chín phẩy tám G ở khoang chứa quặng. Nếu cứ thế này thêm ba phút nữa, giàn khoan của chúng ta sẽ tự sụp đổ từ bên trong."

Kira Vance không trả lời. Cô đứng ở bục lái trung tâm, hai tay ghì chặt lấy chiếc vô lăng bằng sắt đúc bọc da thô ráp. Trọng lực nhân tạo của đài chỉ huy đã hoàn toàn mất kiểm soát; cô có thể cảm nhận thấy từng thớ thịt trên khuôn mặt mình bị kéo xệ xuống, lồng ngực nặng trịch như có một tảng đá đè lên. Chiếc chân cơ khí bên phải của cô phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc khi áp suất hơi nước bên trong bình đun mini ở hông cố gắng chống chọi lại lực hút từ trường bên ngoài. Làn hơi nóng từ ống xả nhỏ phả vào bắp đùi cô, mang lại một chút cảm giác ấm áp đau đớn giữa cái lạnh thấu xương đang luồn qua các khe hở của vỏ tàu.

"Echo! Cho tôi biết điểm tập trung năng lượng của mỏ neo đó!" Kira hét lên qua tiếng gầm rú của gió điện từ và tiếng rít của các đường ống dẫn.

Từ chiếc hộp điều khiển gắn trên vai cô, khối pha lê lục giác Echo-Alpha nhấp nháy một luồng sáng màu cam sẫm—màu của sự nguy hiểm tột độ. Đồng thời, qua các cổng xả phụ của cabin lái, một luồng khói ion hóa màu đỏ rực được giải phóng ra ngoài không gian. Luồng khói ấy ngay lập tức bị hút phăng về phía soái hạm đối phương, nhưng trước khi tan biến, nó đã vẽ nên một mạng lưới các đường cong uốn lượn xung quanh mũi tàu địch. Đó là hình ảnh trực quan của trường trọng lực. Nơi các đường khói hội tụ dày đặc nhất, tạo thành một điểm xoáy màu đỏ đậm chính là máy phát trọng trường của đối phương.

"Đã xác định vị trí bộ phát cực đại," giọng nói của Echo-Alpha vang lên qua tần số ngắn, trầm lắng nhưng vang vọng trong tâm trí Kira. "Nằm ngay phía sau lớp giáp bảo vệ phân cực ở mũi soái hạm. Cơ hội phá hủy bằng vũ khí tầm xa: không phần trăm. Lớp chắn năng lượng của chúng quá dày đối với pháo hơi nước của chúng ta."

Kira nhìn chằm chằm vào điểm xoáy đỏ đậm ấy. Đôi mắt xám tro của cô co lại, ánh lên một quyết tâm liều lĩnh. Cô quay sang nhìn Orion, người kỹ sư già cũng đang nhìn cô qua lớp kính bảo hộ loang lổ muội than.

"Chúng ta sẽ không bắn nó," Kira nói, giọng cô lạnh lùng nhưng dứt khoát. "Chúng ta sẽ đâm nó."

Chiếc loa cơ học của Orion phát ra một tiếng rít kéo dài, tựa như tiếng một bánh răng bị kẹt cứng. "Đâm sao? Kira, mũi của Dread-Drifter là một mũi khoan khai thác mỏ bằng hợp kim vonfram đúc, nhưng giáp của soái hạm Tổng cục..."

"Nó được thiết kế để chịu năng lượng, không phải để chịu lực tác động vật lý thô bạo của mười vạn tấn thép rèn," Kira ngắt lời ông. "Orion, khóa toàn bộ áp suất lò hơi phụ lại. Chuyển toàn bộ luồng hơi nước áp lực cao và năng lượng từ lõi điểm không vào các ống đẩy phản lực phía sau. Tôi muốn có lực đẩy tối đa trong vòng ba mươi giây!"

Orion khựng lại một nhịp. Gương mặt chằng chịt sẹo của người kỹ sư già co rúm lại, phản chiếu ánh sáng xanh của lõi năng lượng cổ đại từ dưới khoang máy hắt lên. Nhưng ông không tranh cãi. Với những người thợ máy ngoài vành đai hoang dã này, hành động điên rồ nhất đôi khi lại là lối thoát duy nhất.

"Hiểu rồi," Orion gầm lên qua chiếc loa cơ học. "Chuẩn bị đón nhận địa ngục đi, cô bé!"

Ông dùng cả hai tay kéo mạnh hai chiếc cần gạt bằng đồng thau lớn ở góc đài chỉ huy. Rầm! Rầm! Dưới sàn tàu, tiếng chuyển động của những piston khổng lồ thay đổi nhịp điệu. Tiếng xình xịch đều đặn chuyển thành một tiếng gầm rú trầm đục, dữ dội làm rung chuyển các khớp xương cơ khí của Kira. Làn khói thoát ra từ các van áp suất trên tàu chuyển sang màu xanh ngọc bích rực rỡ, dấu hiệu cho thấy năng lượng lượng tử từ lõi điểm không đã được giải phóng hoàn toàn vào hệ thống đẩy hơi nước cổ điển.

Kira khóa chặt khớp chân cơ khí của mình vào một vòng sắt hàn chặt trên sàn tàu để tạo điểm tựa. Cô dồn lực của cả hai tay, bẻ mạnh tay lái. Chiếc Dread-Drifter—một con quái vật sắt thép khổng lồ vốn dùng để đào xới các tiểu hành tinh—chầm chậm xoay đầu. Mũi khoan khai thác hình nón khổng lồ ở phía đầu tàu, làm bằng hợp kim vonfram-cacbua siêu cứng, bắt đầu quay với tốc độ chóng mặt, tạo ra một tiếng rít tần số cao xé toạc màn đêm vũ trụ.

Soái hạm của Tổng cục Singularity dường như đã nhận ra mối đe dọa. Những họng pháo ion của chúng bắt đầu bắn ra những luồng sáng xanh biếc, vỗ vào mạn tàu Dread-Drifter. Từng tiếng nổ lớn rung chuyển cabin lái, những mảnh thép bảo vệ bên ngoài boong tàu bị xé toạc, bay lơ lửng trong không gian như những chiếc lá khô trước gió. Nhưng Kira không hề chùn bước. Đôi mắt cô chỉ tập trung vào một điểm duy nhất: máy phát trọng lực màu đỏ sẫm được đánh dấu bởi làn khói của Echo-Alpha.

"Mười giây trước khi va chạm!" Echo-Alpha thông báo, luồng sáng từ khối pha lê chuyển sang nháy liên tục với tần số cực nhanh.

"Giữ chắc!" Kira thét lên, chiếc chân cơ khí của cô rít lên một tiếng dài khi hệ thống sưởi ấm quá tải, hơi nước nóng bỏng bắt đầu rò rỉ qua lớp đệm da, làm da thịt cô bỏng rát. Nhưng cô không hề buông tay lái. Cô cảm thấy sự liên kết kỳ lạ giữa cơ thể mình, chiếc chân bằng đồng thau, và toàn bộ khối thép khổng lồ của chiếc Dread-Drifter đang lao đi.

Khoảnh khắc va chạm ập đến không hề có âm thanh truyền trong chân không, nhưng chấn động vật lý truyền qua thân tàu thì khủng khiếp vô cùng.

OÀNG!

Mũi khoan vonfram khổng lồ đâm sầm trực tiếp vào phần mũi của soái hạm Tổng cục. Lớp chắn năng lượng phân cực của địch bùng lên một quầng sáng chói lòa, cố gắng đẩy lùi kẻ xâm nhập, nhưng động năng khổng lồ của giàn khai thác mỏ cùng với mũi khoan đang quay điên cuồng đã xé toạc lớp màng năng lượng đó như xé một tờ giấy mỏng. Lưỡi khoan cắm sâu vào lớp giáp hợp kim titan của soái hạm, tạo ra những cơn mưa tia lửa kim loại và những mảnh vỡ cơ khí bắn tung tóe.

Sức phản chấn từ vụ va chạm dội ngược lại chiếc Dread-Drifter như một búa tạ khổng lồ đập thẳng vào sống tàu. Những tấm kính cường lực trên đài chỉ huy rạn nứt thành những đường mạng nhện. Kira bị hất văng ra khỏi bệ lái, nhưng chiếc chân cơ khí của cô, vốn đã được khóa chặt vào sàn tàu, giữ cô lại trong một tư thế vặn vẹo đau đớn. Tiếng kim loại biến dạng rít lên chói tai khắp không gian.

"Mỏ neo trọng trường... đã vỡ!" Orion Thorne hét lên qua chiếc loa phát âm thanh, ông đã bị ngã xuống sàn, tay vẫn cố ôm chặt lấy một đường ống áp suất để giữ mình không bị cuốn đi.

Qua khung kính nứt nẻ, Kira nhìn thấy máy phát mỏ neo trọng trường của soái hạm Tổng cục phát nổ trong một quầng lửa màu xanh lam hỗn loạn. Lực hút vô hình đột ngột biến mất, giải phóng chiếc Dread-Drifter khỏi xiềng xích trọng lực. Sức ép từ vụ nổ đẩy hai con tàu tách rời ra, để lại một vết rách sâu hoắm, đỏ rực như máu nóng trên mũi của soái hạm Tổng cục, khi các hệ thống điện tử của nó chập chờn rồi tắt ngóm.

Đài chỉ huy của Dread-Drifter chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng xì xào của hơi nước thoát ra từ những vết nứt và tiếng bíp bíp đều đặn từ hệ thống cảnh báo hư hại. Kira ngã quỵ xuống sàn thép chịu lực, thở dốc. Chiếc chân giả của cô phát ra một luồng khói xám nhạt, các bánh răng bên trong nóng đỏ và kẹt cứng sau cú va đập kinh hoàng.

Orion bò lại gần cô, chiếc loa cơ học của ông phát ra những tiếng click chậm rãi, như một lời thở phào nhẹ nhõm. "Cháu vẫn còn sống chứ, cô bé?"

Kira khẽ ngẩng đầu lên, lau vết máu tươi rỉ ra từ vầng trán lấm lem muội than. Cô nhìn người kỹ sư già, rồi nhìn ra khoảng không vũ trụ phía trước—nơi con đường dẫn ra ngoài rìa thiên hà giờ đây đã hoàn toàn trống trải.

"Tôi vẫn sống," cô thì thào, giọng cô khàn đi nhưng tràn ngập niềm kiêu hãnh của một kẻ tự do. "Và chúng ta đã thắng."