Bầu không khí bên trong vành đai bảo vệ ngoài của Lõi Máy chủ Archon lạnh buốt đến mức tàn nhẫn. Nơi đây, nằm khuất sau những bức tường thép tấm dày cộp đục đinh tán của siêu cấu trúc Nexus, thời gian dường như ngưng đọng trong một làn sương mù màu trắng xám của nitơ lỏng rò rỉ từ hệ thống làm mát trung tâm. Hơi lạnh thấu xương ngưng tụ trên những đường ống đồng chạy dọc trần nhà, kết tinh thành một lớp sương giá mỏng lấp lánh dưới ánh sáng xanh lam nhạt, u tối phát ra từ hàng triệu bảng mạch lượng tử xếp chồng lên nhau như những phiến đá mộ vô hồn.
Silas đứng tựa lưng vào một cột trụ chịu lực bằng sắt rèn. Nửa khuôn mặt bên phải của anh, nơi thấu kính cơ học nhãn quang từng ngự trị, giờ đây chỉ còn là một hốc tối lạnh lẽo, được phủ kín bởi lớp băng gạc dính máu đã khô cứng. Con mắt hữu cơ bên trái của anh nheo lại, cố gắng quét qua màn sương mù dày đặc đang cuộn tròn trên mặt sàn lưới thép. Tiếng rít đều đặn, trầm đục của các tuabin thông gió ngoài hành lang và tiếng lách cách cơ học của các rơ-le chân không thỉnh thoảng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của thánh đường cơ khí.
Phía sau anh, Lyra đang quỳ trước bàn điều khiển trung tâm bằng đồng đỏ. Mái tóc nâu hạt dẻ của cô bết chặt vào thái dương vì mồ hôi lạnh. Những ngón tay của cô run rẩy nhưng đầy kiên định lướt trên bảng phím bấm bằng ngà voi, kết nối chiếc hộp Zephyr-9 vào cổng dữ liệu chính của Lõi. Trên màn hình phosphor lồi, thanh tiến trình tải dữ liệu đang nhấp nháy một cách chậm chạp: 38%... 42%...
"Cố lên một chút nữa, Lyra," Silas thầm thì, giọng nói trầm khàn của anh không còn bộ lọc thanh quản điện tử hỗ trợ, nghe mộc mạc và mệt mỏi vô cùng.
"Hệ thống định tuyến của Weave đang tạo ra những rào cản thuật toán," Lyra trả lời, hơi thở cô tạo thành những làn sương trắng mỏng trong không khí đóng băng. "Nhưng em đang dùng thuật toán đối xứng của cha để phá vỡ các phân khu bảo vệ. Chúng ta cần thêm năm phút."
Năm phút. Trong một trận chiến sinh tử, năm phút dài đằng dẵng như một thiên niên kỷ.
Đột nhiên, tiếng còi báo động không vang lên, nhưng Silas cảm nhận được một luồng rung chấn trầm đục truyền qua lớp sàn sắt đục lỗ dưới chân. Tiếng bước chân nặng nề, cơ học vang lên từ phía hành lang tối. Đó là những tiếng nện sắt thép khô khốc, mỗi nhịp dẫm xuống đều đi kèm với tiếng xì xì sắc lẹm của piston thủy lực chịu tải cao.
Từ trong màn sương nitơ xám xịt, một bóng người khổng lồ từ từ hiện ra.
Đó là Chỉ huy Varon.
Varon từng là người đứng đầu lực lượng Thợ Săn của Tổng Cục, và cũng là người trực tiếp giám sát Silas trong những năm tháng anh còn là một công cụ vô hồn. Giờ đây, Varon xuất hiện như một con quái vật cơ khí thực thụ. Cơ thể ông ta đã bị biến đổi đến mức không còn nhận ra hình hài sinh học: một khối thép carbon và titanium đen bóng cao hơn hai mét, với những đường ống dẫn chất lỏng làm mát màu lục chạy dọc khắp ngực và vai. Cánh tay phải của ông ta là một lưỡi kiếm điện từ khổng lồ phát ra những tia lửa màu cam rực rỡ, còn thấu kính nhãn quang duy nhất trên mặt ông ta xoay tròn liên tục, tỏa ra ánh sáng đỏ ngầu chết chóc.
"SV-0402," Varon cất tiếng. Giọng nói của ông ta rền vang như tiếng sấm nổ trong đường hầm kim loại, bị bóp méo qua bộ lọc âm thanh nghe vô cùng tàn nhẫn. "Ngươi thực sự nghĩ rằng mình đã thoát khỏi mạng lưới Weave sao? Ngươi nghĩ rằng sự nổi loạn này là ý chí tự do của ngươi?"
Silas đứng thẳng dậy, bàn tay cơ khí bằng đồng thau của anh khẽ siết chặt khẩu súng trường hơi nước áp suất cao. "Ta không còn là SV-0402. Tên của ta là Nolan Vance. Và ta sẽ chấm dứt sự điên rồ của các người."
Varon khẽ dừng bước, thấu kính màu đỏ của ông ta co giãn liên tục, phát ra những tiếng click nhỏ đầy chế giễu. Một tràng cười cơ học, khô khốc rít lên từ hộp thanh quản của ông ta.
"Nolan Vance? Một cái tên thật đáng thương," Varon nói, bước lên một bước khiến tấm sàn sắt dưới chân ông ta võng xuống. "Ngươi có biết tại sao mã số của ngươi lại là SV-0402 không? Ngươi nghĩ đây là lần đầu tiên ngươi đứng ở đây, đối mặt với ta để cố gắng gửi bản thiết kế này đi sao?"
Silas khựng lại. Một linh cảm xấu lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.
"Đây là lần thứ mười hai, Silas," Varon lạnh lùng tuyên bố. "Mười hai lần ngươi tìm lại được đứa em gái này. Mười hai lần ngươi nổi loạn, trốn chạy xuống các cống ngầm, và tìm cách tải ma trận ý thức của Outcasts lên Lõi để phá hủy Weave. Và cả mười hai lần, ta đều đứng ngay tại đây, bẻ gãy cánh tay đồng thau của ngươi, xóa sạch ký ức của ngươi trong máy tẩy não lượng tử, rồi định dạng lại bộ não sinh học đó để biến ngươi thành một Chấp pháp viên trung thành mới."
Những lời nói của Varon như những nhát búa nặng nề đập nát tâm trí Silas. Mười hai lần. Cả cuộc đời anh, sự đau khổ, những nỗ lực trốn chạy, và hơi ấm của Lyra... tất cả chỉ là một vòng lặp vô tận được sắp đặt sẵn?
"Không... không thể như thế được..." Lyra thốt lên từ phía sau, nước mắt cô lập tức rơi xuống bảng điều khiển.
Silas đứng im lặng. Con mắt hữu cơ duy nhất của anh nhắm lại trong một giây. Trong bóng tối của tâm thức, anh nhìn thấy những mảnh ký ức vụn vỡ của mười một kiếp sống trước—những phòng thí nghiệm lạnh lẽo, những tiếng rít của máy tẩy não, và khuôn mặt của Varon luôn xuất hiện ở cuối mỗi con đường. Nhưng khi mở mắt ra, ánh mắt anh không còn sự hoang mang. Nó rực sáng một ý chí quyết tâm chưa từng có.
"Nếu đây là lần thứ mười hai," Silas trầm giọng, tiếng các khớp bánh răng ở vai anh rít lên một tiếng dài dứt khoát, "thì lần này... ta sẽ bẻ gãy vòng lặp đó."
Không đợi Varon ra tay trước, Silas gạt mạnh cần xả áp trên khẩu súng trường hơi nước. Một luồng hơi nước siêu nhiệt phun ra trắng xóa, che khuất tầm nhìn. Silas lao vút lên trước.
Lưỡi kiếm điện từ của Varon chém ngang qua màn sương, va chạm cực mạnh vào báng súng bằng thép của Silas, tạo ra một cơn mưa tia lửa điện màu cam đỏ. Sức mạnh cơ học từ piston thủy lực của Varon cực kỳ khủng khiếp, đẩy Silas lùi lại vài mét, đế giày kim loại của anh cày nát lớp gỉ sắt trên sàn lưới.
Varon lao tới như một chiếc đầu kéo xe lửa, lưỡi kiếm của ông ta quét một đường vòng cung chết chóc. Silas né tránh trong gang tấc, vung cánh tay đồng thau đấm thẳng vào khớp vai của Varon. Lực va chạm cơ học làm nứt vỡ lớp mạ chrome của Varon, nhưng ông ta không hề hề hấn gì. Với một cú húc vai tàn bạo, Varon hất văng Silas vào bức tường thép chịu lực.
Cú va chạm mạnh làm Silas hộc máu. Tiếng xương sườn gãy răng rắc vang lên rõ ràng trong cabin lồng ngực. Hệ thống cảnh báo trong đầu anh réo vang liên tục: HYDRAULIC PRESSURE DROPPING. COMPROMISED CORE INTEGRITY.
Varon bước đến, thấu kính đỏ rực của ông ta nhìn xuống Silas đang quỳ sụp dưới đất. "Ngươi yếu hơn những lần trước, Silas. Lớp da thịt sinh học của ngươi đang chết dần."
Varon giơ cao lưỡi kiếm điện từ, định kết liễu Silas. Ở phía sau, thanh tiến trình hiển thị: 87%.
"Nolan! Tránh ra!" Lyra hét lớn. Cô định buông bảng điều khiển để lao đến, nhưng Silas hét lên ngăn lại:
"Đừng dừng lại, Lyra! Hãy hoàn thành việc tải lên!"
Silas dùng chút sức lực cuối cùng, kích hoạt van xả quá áp khẩn cấp ở lõi năng lượng sau lưng. Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, hơi nước áp suất cao phun ra từ các khớp vai và khuỷu tay của anh, tạo ra một lực đẩy momen xoắn cực đại. Anh lao thẳng vào người Varon, dùng cả hai tay khóa chặt lấy cơ thể khổng lồ của vị chỉ huy cũ.
Varon bất ngờ trước đòn tấn công liều mạng. Ông ta dùng lưỡi kiếm đâm mạnh vào bụng Silas. Lưỡi kiếm nóng đỏ xuyên thủng lớp giáp bảo hộ, phá hủy hoàn toàn lò hơi mini và các cáp dẫn lực thủy lực của Silas. Máu tươi hòa lẫn dầu bôi trơn màu đen chảy tràn ra sàn lưới sắt, bốc khói nghi ngút.
Nhưng Silas không buông tay. Anh nghiến răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và cánh tay đồng thau đang rỉ sét ghì chặt Varon, kéo lê ông ta lùi lại phía sau. Chỉ cách đó vài mét là cửa buồng cách ly của Lõi Máy chủ—một căn phòng nhỏ bọc thép đúc đinh tán dày nửa mét dùng để chứa các cụm siêu xử lý lượng tử.
"Ngươi điên rồi! Chúng ta sẽ cùng bị hủy diệt!" Varon gầm lên, cố gắng dùng sức mạnh cơ học để gỡ bàn tay đồng của Silas ra khỏi vai mình.
"Lần này... ta tự chọn cái chết của mình," Silas khàn giọng nói.
Bằng một cú đẩy quyết định đầy điên cuồng, Silas dùng hết sức lực cuối cùng đẩy mạnh Varon vào bên trong buồng cách ly. Ngay khi cơ thể khổng lồ của Varon ngã nhào vào trong, Silas lùi lại một bước, dùng cánh tay đồng thau bị gãy vài bánh răng giật mạnh cánh cửa thép đúc, đóng sầm nó lại.
Tiếng va đập khóa chặt cánh cửa nặng nề. Silas lập tức dùng bàn tay phải còn lại bám lấy chiếc vô-lăng khóa cơ học bằng đồng thau trên cửa, quay mạnh nó ba vòng liên tiếp.
Các chốt thép dày mười centimet trượt vào rãnh khóa, niêm phong buồng cách ly từ bên ngoài. Bên trong, Varon điên cuồng đập mạnh lưỡi kiếm vào ô kính quan sát bằng thủy tinh cường lực dày ba lớp. Những vệt chớp sáng bùng lên, nhưng cơ cấu khóa cơ học cổ điển không thể bị hack bằng sóng vô tuyến thần kinh. Varon bị giam cầm hoàn toàn bên trong lõi máy chủ.
Ngay sau đó, một tiếng "tinh" nhẹ nhàng vang lên từ bàn điều khiển.
UPLOAD COMPLETED. WEAVE PROTOCOLS DEACTIVATED. SHADOW ARCHIVES LIBERATED.
Ánh sáng xanh lam u tối của căn phòng đột ngột chuyển sang một màu xanh lục bảo dịu mát. Những tiếng o o dữ dội của mạng Weave biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng thanh bình của một kỷ nguyên mới vừa được mở ra.
Silas buông tay khỏi vô-lăng khóa. Cơ thể anh loạng choạng, đổ sụp xuống bên cạnh cánh cửa thép lạnh ngắt.
Lyra lao đến bên anh, quỳ sụp xuống vũng máu và dầu. Cô nâng đầu anh lên, ôm chặt lấy bờ vai bọc giáp rách nát của anh. Nước mắt cô chảy dài, làm trôi đi những vết muội than trên khuôn mặt Silas.
"Nolan... Nolan... xin anh, đừng bỏ em..." cô khóc nấc lên, hai tay cố gắng bịt vết thương đang không ngừng rỉ máu trên lồng ngực anh.
Silas khẽ mở con mắt hữu cơ bên trái. Tầm nhìn của anh đang mờ dần, những đốm sáng lân tinh kỳ ảo bắt đầu hiện lên như những ngôi sao nhỏ. Nhưng lần đầu tiên, anh không cảm thấy đau đớn, cũng không nghe thấy những mệnh lệnh lạnh lùng của Weave réo vang trong đầu. Đầu óc anh trống rỗng, mát lành và bình yên.
Anh đưa bàn tay cơ khí bằng đồng thau lên, những ngón tay kim loại lúc này đã mất đi năng lượng, lạnh ngắt và thô ráp. Anh nhẹ nhàng chạm vào má cô, gạt đi những giọt nước mắt nóng hổi.
"Đừng khóc, Lyra..." Silas thầm thì, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh. "Lần này... chúng ta đã thắng. Vòng lặp... đã gãy."
"Anh đã cứu được tất cả mọi người, Nolan. Anh đã làm được," cô nghẹn ngào nói.
"Tên của anh... là Nolan Vance..." Silas khẽ gọi, giọng nói yếu ớt chỉ còn là một hơi thở thoảng qua. "Anh... đã sống... như một con người..."
Bàn tay đồng thau của Silas từ từ trượt khỏi má Lyra, rơi xuống sàn lưới sắt tạo nên một tiếng cạch trầm đục, khô khốc. Con mắt hữu cơ bên trái của anh khép lại, giữ chặt lấy hình ảnh khuôn mặt của em gái dưới ánh sáng xanh lục bảo ấm áp.
Ngoài kia, ngôi sao lụi tàn Aetherius vẫn tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt trong hư không vũ trụ, nhưng trong căn phòng lò phản ứng của Nexus, một linh hồn tự do đã tìm thấy sự yên nghỉ vĩnh hằng, kết thúc cuộc hành trình mười hai kiếp sống lưu vong trong bóng tối.